Bên Sông Tiền Gió Thổi
Cây bútNam Thiên Nhân
Chủ đề
Đam mỹ
Tương tác
20 lượt xem
CHƯƠNG I: TIẾNG SÓNG VÀ BÓNG CHIỀU SA ĐÉC
Nước sông Tiền mùa này đục ngầu phù sa, cuồn cuộn chảy như những dải lụa đỏ khổng lồ ôm lấy dải đất Sa Đéc trù phú. Phía xa, những rặng bần chua nghiêng mình soi bóng xuống mặt nước, rễ cây đâm ngược lên bãi bùn như những ngón tay gầy guộc của đất mẹ đang cố níu giữ chút phù sa muộn màng. Chiều muộn, nắng hoàng hôn vàng vọt như mật ong rót xuống những mái ngói rêu phong của các ngôi nhà cổ pha lẫn kiến trúc Pháp - Việt nằm dọc theo bờ sông. Gió mang theo vị mặn mòi của phù sa, vị ngai ngái của cỏ dại ven đê và cả hương hoa bưởi thoang thoảng từ khu vườn rộng lớn của nhà Hội đồng Trần.
Trên bến sông tư gia của nhà họ Trần, một chiếc tàu lục tỉnh chạy bằng hơi nước vừa cập bến. Tiếng còi tàu rú lên một hồi dài, xé toạc không gian yên ắng của buổi chiều tà. Khói than đen kịt phun ra từ ống khói, tan nhanh vào bầu không khí ẩm ướt.
Bước xuống từ mạn thuyền là một chàng trai trẻ có dáng người mảnh khảnh nhưng thanh tao. Cậu mặc một bộ âu phục màu kem cắt may tỉ mỉ theo kiểu Tây phương, tay cầm một chiếc mũ cói, mái tóc rẽ ngôi lịch lãm. Đó là Trần Thế Duy – cậu Ba của nhà Hội đồng Trần, người vừa hoàn thành ba năm học chương trình tú tài tại Sài Gòn trở về. Gương mặt Duy mang nét thanh tú, đôi mắt sáng nhưng luôn ẩn chứa một nỗi buồn man mác, đôi môi mỏng hơi mím lại như đang giấu kín những tâm tư không thể bày tỏ cùng ai.
"Cậu Ba! Cậu Ba đã về rồi!"
Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên giữa tiếng sóng vỗ rì rào. Duy ngẩng đầu lên. Đứng cách cậu vài bước chân, ngay dưới gốc cây đa cổ thụ bên bến nước, là một thanh niên cao lớn, nước da bánh mật rám nắng miền sông nước, bờ vai rộng vững chãi như một cây đại thụ gỗ lim. Anh mặc chiếc áo bà ba màu nâu sồng giản dị, chiếc quần đen xắn gối, chân đi guốc mộc. Gương mặt anh góc cạnh, cương nghị, nhưng đôi mắt khi nhìn thấy Duy lại mềm mại như nước hồ thu.
Đó là Nguyễn Hữu Hoài – người gia bộc, người bạn thuở thiếu thời, và cũng là người vệ sĩ thầm lặng của Duy từ khi cả hai còn là những đứa trẻ tóc chỏm.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, thời gian như ngưng đọng lại giữa dòng chảy hối hả của con sông Tiền. Duy đứng sững lại trên bậc tam cấp của bến đá, bàn tay nắm chặt chiếc mũ cói hơi run lên. Ba năm ở Sài Gòn hoa lệ, đối diện với bao nhiêu gương mặt, bao nhiêu sự cám dỗ và những tư tưởng mới mẻ, nhưng chưa một giây phút nào hình bóng của người con trai này phai nhạt trong tâm trí cậu. Ngược lại, nó giống như một gốc cổ thụ, ngày càng đâm sâu rễ vào trái tim cậu, khiến cậu nhiều đêm giật mình tỉnh giấc giữa căn phòng trọ lạnh lẽo ở Gia Định, lòng đầy khắc khoải.
Hoài nhanh bước tiến lại gần, cúi đầu chào theo đúng lễ nghĩa của một kẻ hạ nhân, nhưng ánh mắt anh lại không hề giấu diếm sự mừng rỡ và quan tâm tột cùng:
"Cậu Ba đi đường xa có mệt không? Để con xách hành lý cho cậu."
Duy mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng qua sông, xua đi vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài:
"Anh Hoài, đã nói bao nhiêu lần rồi, khi chỉ có hai đứa mình, anh đừng xưng 'con' với tôi. Nghe xa lạ lắm."
Hoài khựng lại một nhịp, khóe mắt anh khẽ động đậy, nhưng rồi anh vẫn giữ thái độ chừng mực, đỡ lấy chiếc va li bằng da thuộc nặng trịch từ tay Duy, khẽ nói:
"Dạ, cậu Ba... Nhưng ở đây là bến sông công cộng, tai mắt người ngoài nhiều lắm. Ông Cả mà nghe thấy thì..."
"Tôi biết rồi." Duy thở dài, ánh mắt thoáng chút u uất khi nghe nhắc đến cha mình – ông Hội đồng Trần, người đàn ông quyền uy, khét tiếng nghiêm khắc và tàn bạo nhất vùng Sa Đéc này. "Chúng ta về nhà thôi."
Họ đi bên nhau dọc theo con đường rải đá dăm dẫn vào dinh thự nhà họ Trần. Đi bộ phía trước là Duy, bước chân khoan thai nhưng nặng nề tâm sự. Theo sát phía sau, lệch sang bên phải một bước chân, là Hoài. Chiếc va li nặng trịch trên tay anh dường như chẳng là gì so với sức vóc của một thanh niên vốn quen lao động chân tay từ nhỏ. Ánh mắt Hoài luôn đặt trên bờ vai mảnh dẻ của Duy, che chở và lặng lẽ.
Con đường hai bên rợp bóng những hàng cau cao vút. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua những kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lung linh nhảy múa trên mặt đất. Duy bỗng lên tiếng, giọng rất khẽ, chỉ đủ cho hai người nghe:
"Ba năm qua, ở nhà có khỏe không anh Hoài?"
"Dạ, mọi người vẫn khỏe. Ông Cả vẫn lo việc ruộng đất, bà Cả thì năng đi chùa lễ Phật. Chỉ có..." Hoài ngập ngừng.
"Chỉ có sao?" Duy quay đầu lại nhìn anh.
Hoài nhìn vào đôi mắt trong veo của Duy, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Anh khẽ thở dài:
"Chỉ có căn nhà này, từ ngày cậu Ba đi, lạnh lẽo lắm. Tôi... tôi nhớ cậu."
Từ "tôi nhớ cậu" được Hoài thốt ra nhẹ như gió thoảng, nhưng nặng tựa ngàn cân. Nó chứa đựng tất cả những đêm dài thao thức bên hiên nhà cổ, những buổi chiều đứng nhìn ra dòng sông Tiền ngóng đợi những chuyến tàu từ Sài Gòn về, và cả những giọt nước mắt thầm lặng của một kẻ mang thân phận thấp kém nhưng lỡ đem lòng yêu một ngôi sao trên trời cao.
Tim Duy đập lệch đi một nhịp. Cậu dừng bước, quay hẳn người lại đối diện với Hoài. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ trong gang tấc. Duy có thể ngửi thấy mùi nắng, mùi mồ hôi nam tính pha lẫn mùi khói bếp quen thuộc trên áo của Hoài. Cậu đưa tay lên, định chạm vào bả vai săn chắc của anh, nhưng rồi lý trí đã kịp ngăn cậu lại. Giữa thanh thiên bạch nhật, giữa gia tộc họ Trần đầy rẫy những quy củ hà khắc, một cử chỉ thân mật nhỏ nhất cũng có thể đẩy cả hai vào hố sâu vực thẳm.
"Tôi cũng nhớ anh, Hoài ạ. Nhớ rất nhiều." Duy thì thầm, ánh mắt chứa đựng một đại dương tình cảm mà không một ngôn từ nào có thể tả xiết.
Hoài nhìn Duy, hàm răng nghiến chặt để ngăn bản thân không được ôm chầm lấy người trước mặt. Anh biết thân phận mình là gì. Anh chỉ là một đứa trẻ mồ côi được ông Hội đồng Trần nhặt về từ một trận lụt năm mười tuổi, nuôi dưỡng để làm bạn học, làm kẻ hầu hạ cận kề cho cậu Ba. Còn Duy là người thừa kế duy nhất của cả một cơ nghiệp đồ sộ. Giữa họ là một khoảng cách mênh mông vô hình của giai cấp, của định kiến xã hội phong kiến bóp nghẹt lòng người.
"Cậu Ba, chúng ta đi nhanh thôi, kẻo ông Cả chờ." Hoài cúi đầu, giấu đi đôi mắt đỏ hoe.
Duy gật đầu, lòng trĩu nặng. Cậu quay đi, tiếp tục bước về phía ngôi dinh thự sơn vàng rực rỡ nhưng lạnh lẽo như một ngôi mộ cổ đang chờ sẵn.
***
CHƯƠNG II: GIA GIA QUY CỦ VÀ NHỮNG RẠN NỨT
Dinh thự nhà Hội đồng Trần là một công trình bề thế nhất vùng Sa Đéc. Ngôi nhà chính được xây dựng theo kiểu biệt thự Pháp với những cột trụ tròn vững chãi, những ô cửa sổ vòm cao vút đón gió. Tuy nhiên, nội thất bên trong lại hoàn toàn là gỗ quý được chạm khắc tinh xảo theo phong cách truyền thống Nam Bộ. Những bộ trường kỷ cẩn xà cừ đen bóng, những bức hoành phi câu đối sơn son thếp vàng bóng loáng, mùi trầm hương xông nghi ngút từ chiếc đỉnh đồng trên bàn thờ tổ tiên tạo nên một không khí trang nghiêm đến ngột ngạt.
Khi Duy bước vào phòng khách, cha cậu – ông Hội đồng Trần (thường gọi là ông Cả) đang ngồi trên chiếc ghế bành lớn bằng gỗ gụ, tay cầm tẩu thuốc bằng ngọc thạch, nhả ra những làn khói xám xịt. Bên cạnh ông là bà Cả, người phụ nữ quý phái nhưng gương mặt lúc nào cũng hằn lên những nét nghiêm nghị, khắc khổ của một người vợ cả trong gia đình phong kiến.
"Thưa cha, thưa má, con mới về." Duy quỳ rạp xuống nền gạch bông kiểu Pháp, cúi đầu lạy ba lạy theo đúng gia quy.
Ông Cả Trần không vội bảo con đứng lên. Ông rít một hơi thuốc dài, tiếng nước trong bình tẩu kêu lọc sọc nghe rợn người. Đôi mắt sắc lẹm, đầy uy quyền của ông quét qua người con trai duy nhất. Sau một hồi im lặng đáng sợ, ông mới cất giọng khàn khàn nhưng uy lực:
"Đứng lên đi. Đi học ở Sài Gòn ba năm, nhìn có vẻ thư sinh hơn trước, nhưng cốt cách dường như cũng yếu đuối đi vài phần. Nhà họ Trần này không cần một gã thư sinh chỉ biết đọc thơ làm phú, nhà này cần một người đàn ông đủ bản lĩnh để cai quản hàng ngàn mẫu ruộng mẫu vườn, để đè đầu cưỡi cổ lũ tá điền cứng đầu."
Duy đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, cúi đầu đáp:
"Dạ thưa cha, con đi học là để mở mang trí tuệ, học cách quản lý điền sản theo phương pháp mới của người Pháp, giúp gia đình ta phát triển bền vững hơn chứ không phải để trở nên yếu đuối."
"Hừ! Phương pháp mới!" Ông Cả đập mạnh tay xuống bàn trà, khiến tách trà bằng sứ Giang Tây nảy lên, nước trà bắn ra ngoài. "Mấy thứ lý thuyết của tụi Tây chỉ làm hỏng đầu óc đám trẻ các anh. Ở cái đất Nam Kỳ này, luật của tao mới là luật! Không có roi da, không có sưu cao thuế nặng thì lũ dân đen nó leo lên đầu lên cổ ngồi lâu rồi!"
Bà Cả thấy không khí căng thẳng liền vội can ngăn:
"Thôi mà ông, con nó mới đi xa về mệt mỏi. Để nó tắm rửa nghỉ ngơi rồi dùng cơm tối. Chuyện gia sản sau này tính sau." Bà quay sang Duy, ánh mắt có chút xót xa: "Duy, con về phòng tắm rửa đi. Má đã biểu vú nuôi nấu những món con thích rồi."
"Dạ, con xin phép cha má." Duy cúi đầu rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng khách.
Khi Duy đi ra đến hành lang, cậu thấy Hoài vẫn đang đứng đợi ở góc khuất, tay ôm hành lý. Thấy Duy, Hoài khẽ gật đầu, đi trước dẫn đường đưa cậu về căn phòng nhỏ ở gian chái phía sau vườn – nơi Duy thường ở trước khi đi Sài Gòn.
Căn phòng của Duy vẫn thế, sạch sẽ và ngăn nắp, thoang thoảng mùi gỗ trầm hương quen thuộc. Rõ ràng là suốt ba năm qua, gian phòng này luôn được chăm sóc kỹ lưỡng từng ngày.
"Là anh dọn dẹp căn phòng này suốt thời gian qua đúng không?" Duy hỏi khi Hoài đặt chiếc va li xuống đất.
"Dạ... mỗi ngày tôi đều quét dọn, phơi phóng chăn màn để phòng khi cậu đột xuất trở về." Hoài gãi đầu, cười hiền lành.
Duy bước lại gần, nắm lấy bàn tay thô ráp đầy những vết chai sạn của Hoài. Lần này, trong phòng riêng tư, cậu không còn phải kìm nén nữa. Cậu áp bàn tay ấm áp của mình vào lòng bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc đã nuôi dưỡng tâm hồn cậu suốt những năm tháng tuổi thơ bão giông.
"Cảm ơn anh, Hoài. Ở bên anh, tôi mới thực sự cảm thấy mình được sống." Duy nghẹn ngào.
Hoài run lên vì xúc động. Anh lật tay lại, nắm chặt lấy tay Duy, những ngón tay đan xen vào nhau như một lời thề nguyền câm lặng. Anh nhìn thẳng vào mắt Duy, giọng nói tràn ngập sự dịu dàng và kiên định:
"Cậu Ba, mạng này của tôi là do nhà họ Trần cứu, nhưng tâm hồn này, trái tim này từ lâu đã thuộc về cậu. Chỉ cần cậu cần, dù là nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, tôi cũng không từ."
"Tôi không cần anh phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng. Tôi chỉ cần anh ở bên tôi, như thế này là đủ rồi." Duy tựa đầu vào bờ vai vững chãi của Hoài, nhắm mắt lại hưởng thụ giây phút bình yên hiếm hoi.
Nhưng bình yên ấy chẳng kéo dài được lâu. Từ phía ngoài cửa sổ, tiếng bước chân vội vã của bà gia nhân vang lên, cắt đứt khoảng không gian riêng tư của hai người. Họ vội vàng buông tay nhau ra, đứng giãn khoảng cách. Duy hắng giọng, cố tỏ ra tự nhiên khi bà gia nhân bước vào mang theo thau nước ấm để cậu rửa mặt.
***
CHƯƠNG III: ĐÊM MƯA VÀ SỰ THẬT TÀN KHỐC
Mùa mưa miền Tây ập đến nhanh chóng và dữ dội. Mới chập tối trời còn đầy sao, đến nửa đêm mây đen đã kéo kín bầu trời, sấm chớp đùng đoài rồi một trận mưa rào như trút nước đổ xuống đất Sa Đéc. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tàu lá chuối ngoài vườn, tiếng nước chảy xối xả từ mái hiên tạo thành một bản nhạc u buồn, thê lương giữa đêm vắng.
Duy nằm trên giường nhưng không tài nào chợp mắt được. Tiếng sấm chớp ngoài kia cứ như tiếng roi da quất vào da thịt, khiến lồng ngực cậu nghẹn thắt lại. Cậu ngồi dậy, thắp ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn viết, nhìn ra cửa sổ mịt mù mưa bong bóng.
Bỗng nhiên, từ phía gian nhà chính có tiếng ồn ào chen lẫn tiếng khóc lóc thảm thiết. Duy nhíu mày. Giữa đêm mưa gió thế này, chuyện gì lại xảy ra?
Cậu khoác chiếc áo khoác mỏng, cầm chiếc ô định bước ra ngoài xem xét thì cửa phòng cậu bỗng nhiên bật mở. Hoài bước vào, người ướt sũng nước mưa, gương mặt tái nhợt, hơi thở dồn dập:
"Cậu Ba... cậu đừng ra ngoài đó!"
"Có chuyện gì vậy anh Hoài? Tôi nghe có tiếng khóc phía nhà trên." Duy lo lắng hỏi.
— "Ông Cả... ông Cả đang trừng phạt gia đình chú Tư tá điền. Vì năm nay mất mùa, chú ấy không nộp đủ lúa tô, lại lén lút giữ lại một ít gạo để nuôi mẹ già đang bệnh nặng. Ông Cả phát hiện ra... đang cho người đánh đập dã dã man ngoài sân.” Gọng Hoài run lên vì giận dữ và bất lực.
Duy biến sắc. Cậu không thể khoanh tay đứng nhìn cảnh tượng tàn bạo đó. Cậu đẩy Hoài ra, quyết định bước nhanh về phía nhà chính.
Ngoài sân rồng của dinh thự, dưới cơn mưa tầm tã, ánh đuốc dầu hỏa cháy bập bùng, soi rõ một cảnh tượng hãi hùng. Chú Tư tá điền – một người đàn ông gầy gò, ốm yếu – đang bị trói chặt vào chiếc cột gỗ giữa sân. Hai gã gia nhân lực lưỡng cầm những chiếc roi mây dài, quất liên tiếp vào lưng chú. Máu hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống nền sân gạch xám ngoét. Vợ và đứa con gái nhỏ của chú đang quỳ gối dưới bùn đất, vừa khóc lóc thảm thiết vừa dập đầu van xin ông Hội đồng Trần đang ngồi ung dung trên hàng hiên, che ô bởi một gã gia nhân khác.
"Cha! Dừng tay lại đi cha!" Duy hét lên, lao ra giữa cơn mưa, chắn trước người chú Tư.
Cơn mưa nhanh chóng làm ướt sũng bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng của Duy, mái tóc cậu dính bết vào trán. Cậu nhìn cha mình bằng đôi mắt đầy phẫn nộ và đau đớn:
"Chú ấy chỉ vì hoàn cảnh bần cùng, mẹ già đau yếu mới làm vậy. Cha trừng trị thế này là muốn lấy mạng người ta sao? Chúng ta là người, sao có thể tàn nhẫn với đồng bào mình như vậy?!"
Ông Cả Trần từ từ đứng dậy, bước ra sát mép hiên, nhìn đứa con trai độc nhất của mình bằng ánh mắt lạnh lùng như băng đá:
"Đồng bào? Lũ dân đen này chỉ là công cụ kiếm tiền cho nhà họ Trần ta thôi. Duy! Mày đi Tây đi học về rồi quên mất quy tắc sinh tồn ở cái đất này rồi sao? Nếu hôm nay tao tha cho nhà nó, ngày mai cả trăm hộ tá điền khác sẽ hùa nhau quỵt nợ, lúc đó nhà họ Trần này cạp đất mà ăn à?"
"Nhưng có nhiều cách giải quyết nhân đạo hơn! Con sẽ dùng tiền túi của con để bù vào phần lúa tô còn thiếu của chú Tư. Xin cha tha cho họ!" Duy kiên quyết.
"Tiền túi của mày? Tiền của mày cũng từ tiền của tao mà ra!" Ông Cả tức giận, chỉ thẳng tay vào mặt Duy. "Mày dám vì lũ hạ nhân này mà cãi lời tao? Được! Hôm nay tao phải dạy cho mày một bài học về cách làm chủ!"
Nói rồi, ông Cả quay sang gã cai gia nhân:
"Đánh! Thằng Duy dám cản trở, đánh cả nó cho tao! Để xem xương sườn của cậu Ba nhà họ Trần cứng đến mức nào!"
Lũ gia nhân do dự. Chúng dám đánh tá điền chứ ai dám đụng đến cậu Ba – người thừa kế duy nhất.
"Cha! Cha điên rồi sao?" Duy bàng hoàng.
"Chúng bay điếc hết rồi à? Đánh cho tao! Thằng nào không xuống tay, tao đuổi việc, tịch thu ruộng đất nhà chúng bay!" Tiếng gầm của ông Cả xé tan màn mưa.
Tên cai cầm roi mây run rẩy bước lại gần Duy. Gã giơ roi lên, nhắm mắt quất xuống.
*Vút... Chát!*
Tiếng roi xé gió vang lên, nhưng nỗi đau đớn không truyền đến cơ thể Duy. Cậu mở mắt ra. Đứng chắn trước mặt cậu, nhận trọn vẹn cú roi chí mạng kia là Hoài. Chiếc áo bà ba mỏng manh trên lưng Hoài bị rách toạc một đường dài, máu tươi rỉ ra, nhanh chóng bị nước mưa gột rửa sạch.
"Anh Hoài!" Duy hét lên, nước mắt hòa lẫn nước mưa tuôn rơi lã chã. Cậu ôm lấy bờ vai Hoài, cố gắng đẩy anh ra: "Anh tránh ra đi! Đây là chuyện của gia đình tôi!"
Hoài không nhúc nhích. Anh như một bức tường thành vững chãi, ôm chặt lấy Duy vào lòng, che chở cho cậu khỏi những hạt mưa lạnh ngắt và cả những cú roi tàn nhẫn. Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào ông Cả Trần, giọng nói vang dội, đầy khí phách:
"Ông Cả! Mạng của con là do ông cứu. Hôm nay con xin trả lại bằng máu. Xin ông đừng đánh cậu Ba. Hãy để con gánh chịu tất cả hình phạt thay cậu!"
Ông Cả Trần nhìn cảnh tượng hai người con trai ôm chặt lấy nhau giữa màn mưa, đôi mắt ông bỗng híp lại đầy nghi ngờ. Là một con cáo già lọc lõi đời, ông nhận ra thứ tình cảm vượt qua giới hạn chủ tớ thông thường trong ánh mắt họ dành cho nhau. Đó không phải là sự trung thành đơn thuần, đó là sự sống chết có nhau, là thứ tình yêu điên cuồng và cấm kỵ.
Sự nghi ngờ chuyển thành sự kinh tởm và giận dữ tột độ. Ông Cả Trần run lên bần bật, chỉ tay vào hai người:
"Hai đứa bay... hai đứa bay dám... Đồ bệnh hoạn! Đồ quái thai! Nhà họ Trần tao không thể có loại con trai dơ bẩn như thế này! Đánh! Đánh chết thằng ranh con ngỗ nghịch đó cho tao! Còn thằng Hoài, đánh gãy chân nó rồi ném xuống sông Tiền!"
Cơn thịnh nộ của người cha độc tài bùng nổ. Lũ gia nhân không dám kháng lệnh nữa, chúng lao vào cuồng loạn quất roi xuống. Hoài cắn chặt răng, không thốt ra một tiếng rên rỉ nào, anh dùng cả cơ thể mình để bao bọc lấy Duy. Duy khóc đến khản giọng, cậu cố gắng dùng đôi bàn tay yếu ớt của mình để che chắn cho Hoài nhưng vô ích. Tiếng roi da xé thịt, tiếng sấm nổ đùng đoài trên bầu trời và tiếng khóc gào thảm thiết tạo nên một bức tranh địa ngục trần gian ngay giữa khuôn viên dinh thự lộng lẫy.
Cho đến khi Hoài không chịu nổi nữa, đổ gục xuống bên cạnh Duy, máu nhuộm đỏ cả khoảng sân gạch, ông Cả mới lạnh lùng ra lệnh dừng tay.
"Nhốt thằng Duy vào phòng giam ở nhà kho phía sau. Cấm không cho ai đưa cơm nước. Còn thằng Hoài, vứt nó vào chuồng ngựa, để mặc cho nó tự sinh tự diệt. Ngày mai tao sẽ xử lý tụi nó sau."
Nói rồi, ông Cả quay lưng đi thẳng vào trong nhà, không một lần ngoảnh lại nhìn đứa con trai duy nhất đang thoi thóp giữa vũng máu và nước mưa.
***
CHƯƠNG IV: TÌNH YÊU TRONG NGỤC TỐI VÀ QUYẾT ĐỊNH SINH TỬ
Căn nhà kho phía sau dinh thự nhà họ Trần tối tăm, ẩm thấp và bốc mùi ẩm mốc của lúa gạo để lâu ngày. Duy bị đẩy vào đây, cửa ngoài bị khóa xích sắt nặng nề. Toàn thân cậu đau nhức, những vết xước xát do giằng co và nước mưa ngấm vào vết thương làm cậu run lên bần bật vì sốt cao. Nhưng nỗi đau thể xác làm sao sánh được với sự lo lắng tột cùng của cậu dành cho Hoài.
"Anh Hoài... anh có sao không? Anh có còn sống không?" Duy thầm gọi tên anh trong vô vọng, nước mắt tuôn rơi trên đôi má hóp hốc hác.
Cậu bò lại gần khe cửa gỗ nhỏ, nhìn ra ngoài khoảng sân tối đen như mực. Mưa đã ngớt, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái lá xuống nền đất ẩm. Không gian im lặng đến rợn người. Cậu biết chuồng ngựa nằm cách đây không xa, nơi Hoài đang bị bỏ mặc cho đến chết mà không có thuốc men hay thức ăn.
"Không thể thế này được... Mình phải cứu anh ấy. Mình không thể để anh ấy chết vì mình!" Trí óc Duy hoạt động cuồng nhiệt dưới sự kích thích của nỗi sợ hãi mất đi người yêu thương nhất.
Duy tìm kiếm xung quanh căn phòng tối tăm. May mắn thay, đây là nhà kho chứa nông cụ cũ, cậu sờ thấy một chiếc cuốc sắt bị rỉ sét nằm ở góc phòng. Dùng hết sức lực còn sót lại của một cơ thể đang sốt cao, Duy dùng lưỡi cuốc nạy mạnh vào then cửa gỗ đã mục nát theo thời gian.
*Rắc... rắc...*
Mỗi tiếng động nhỏ vang lên đều khiến tim Duy bắn ra ngoài lồng ngực vì sợ lính canh phát hiện. Cậu cắn chặt môi đến chảy máu để không phát ra tiếng động lớn. Sau gần một tiếng đồng hồ vật lộn, then cửa gỗ cuối cùng cũng gãy đôi. Duy lách người qua khe cửa hẹp, chạy nhanh về phía chuồng ngựa hoang phế ở cuối góc vườn.
Chuồng ngựa rách nát, mùi phân ngựa và rơm rạ ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Trong góc tối nhất, trên đống rơm khô bẩn thỉu, Hoài đang nằm bất động. Trông anh thảm hại đến mức tim Duy như bị ai bóp nghẹt. Chiếc áo bà ba rách nát bết chặt vào những vết thương đầy máu và mủ trên lưng. Gương mặt anh tái nhợt, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở vô cùng yếu ớt.
"Hoài! Anh Hoài ơi!" Duy lao đến, quỳ xuống bên cạnh anh, nâng đầu anh đặt lên đùi mình. Cậu áp bàn tay run rẩy lên trán Hoài. Nóng như lửa đốt! Anh đang sốt cực kỳ cao do nhiễm trùng vết thương.
Nghe thấy tiếng gọi thân thương, Hoài từ từ mở mắt ra. Đôi mắt vốn dĩ đầy thần lực giờ đây lờ đờ, mệt mỏi. Khi nhìn rõ gương mặt Duy dưới ánh trăng mờ ảo len lỏi qua mái lá rách, một tia sáng ấm áp bỗng lóe lên trong mắt anh. Anh cố gắng đưa bàn tay thô ráp, run rẩy lên định lau nước mắt trên mặt Duy nhưng không còn sức lực, cánh tay lại buông thõng xuống đống rơm.
"Cậu... cậu Ba... sao cậu lại ở đây? Trốn đi... ông Cả mà biết..." Hoài thào thào, giọng khản đặc.
"Tôi không đi đâu hết! Tôi không thể bỏ anh lại đây một mình để chết được!" Duy nức nở ôm chặt lấy Hoài vào lòng, mặc cho máu từ vết thương của anh nhuốm đỏ chiếc áo của cậu. "Chúng ta phải trốn đi thôi, anh Hoài. Ở đây họ sẽ giết anh mất. Chúng ta đi trốn, đi đến một nơi không ai biết chúng ta là ai, nơi chúng ta có thể tự do bên nhau."
Hoài nhìn vào mắt Duy, nhìn thấy sự kiên định chưa từng có trên gương mặt của chàng công tử vốn dĩ yếu đuối, quen được nuông chiều. Anh biết, nếu ở lại đây, sớm muộn gì cả hai cũng sẽ bị hủy hoại. Tình yêu của họ là một tội ác trong mắt dòng họ này, là vết nhơ cần phải gột rửa bằng máu. Nếu đã không thể sống theo cách họ muốn ở nơi này, thì thà chết ở một phương trời tự do còn hơn.
"Được... cậu Ba... tôi đi cùng cậu. Dù là đi đến chân trời góc bể, hay xuống hoàng tuyền... tôi cũng đi cùng cậu." Hoài khẽ mỉm cười, nụ cười chứa đựng tất cả sự cam tâm tình nguyện.
Duy đỡ Hoài đứng dậy. Sức nặng của cả cơ thể cao lớn của Hoài đè lên bả vai mảnh khảnh của Duy, nhưng không hiểu sao lúc này cậu lại mạnh mẽ đến lạ kỳ. Cậu dìu anh đi từng bước một qua lối cửa sau của vườn nhà họ Trần – lối đi nhỏ dẫn thẳng ra bờ sông Tiền, nơi có những chiếc ghe nhỏ của tá điền thường neo đậu.
Họ đi trong bóng tối của đêm muộn, dưới màn sương mù dày đặc đang giăng lối trên sông. Mỗi bước đi là một sự tra tấn đối với những vết thương trên cơ thể cả hai, nhưng họ không dừng lại. Bàn tay họ đan chặt vào nhau, truyền cho nhau hơi ấm và niềm tin mãnh liệt vào một cuộc sống mới.
Đến bến sông, Duy tìm thấy một chiếc ghe nhỏ không có người trông coi. Cậu đỡ Hoài nằm vào lòng ghe, phủ lên người anh một tấm mền rách tìm thấy trên thuyền. Duy nhanh chóng tháo dây neo, cầm cây sào đẩy mạnh chiếc ghe ra xa bờ.
Chiếc ghe nhỏ từ từ trôi ra giữa dòng sông Tiền cuồn cuộn chảy. Phía sau họ, dinh thự nhà họ Trần lộng lẫy nhưng lạnh lẽo đang dần chìm vào bóng tối và sương mù. Duy đứng ở đuôi ghe, dùng hết sức lực chèo thuyền hướng về phía hạ lưu, nơi dòng sông đổ ra biển lớn, hướng về một tương lai vô định nhưng tự do.
***
CHƯƠNG V: VÙNG ĐẤT MỚI VÀ MÙA HOA TRÀM NỞ HUYỀN THOẠI
Ba năm sau vụ trốn chạy chấn động xứ Sa Đéc.
Tại một vùng đất ngập mặn hẻo lánh thuộc tỉnh Rạch Giá (nay là Kiên Giang), nơi những cánh rừng tràm bạt ngàn bao phủ khắp các ngả đường, có một ngôi nhà sàn nhỏ bằng gỗ tràm nằm lẻ loi bên cạnh một con rạch nhỏ đổ ra biển. Nơi đây hoang vu, ít bóng người qua lại, chỉ có tiếng chim hót líu lo suốt ngày và tiếng sóng biển rì rào từ xa vọng lại.
Trước hiên nhà sàn, những khóm hoa bưởi, hoa nhài trắng muốt do Duy mang từ Sa Đéc sang trồng đang nở hoa rực rỡ, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp một vùng. Trên chiếc võng tre mắc dưới bóng mát của cây tràm cổ thụ, Trần Thế Duy đang ngồi đọc một cuốn sách tiếng Pháp cũ. Gương mặt cậu giờ đây không còn vẻ thư sinh, yếu đuối của ngày xưa mà đã trở nên chín chắn, phong trần hơn dưới cái nắng cái gió của vùng biên thùy. Cậu mặc bộ đồ bà ba màu đen giản dị, chân đi chân đất, mái tóc cắt ngắn gọn gàng.
"Duy ơi! Ra ăn cơm thôi em!"
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía bờ rạch. Duy ngẩng đầu lên, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ nở trên môi cậu. Từ dưới chiếc xuồng ba lá chứa đầy cá tôm vừa đánh bắt được, Hoài bước lên bờ. Anh vẫn cao lớn, vững chãi như xưa, nước da rám nắng đồng hun khỏe mạnh. Những vết sẹo dài do những vết roi năm xưa trên lưng anh giờ đây đã mờ đi, trở thành minh chứng cho một tình yêu vượt qua cái chết.
Hoài bước lại gần võng, đặt rổ cá xuống đất rồi tự nhiên cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng tràn đầy yêu thương lên trán Duy:
"Hôm nay trúng mánh em ơi, bắt được mấy con cá lóc bự lắm. Để anh nấu canh chua bông điên điển cho em ăn nha."
Duy gấp cuốn sách lại, vòng tay qua cổ Hoài, kéo anh xuống gần hơn để cậu có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ lồng ngực săn chắc của người yêu. Cậu thì thầm vào tai anh:
"Cảm ơn anh, Hoài. Cảm ơn anh đã luôn ở bên em."
Hoài ôm chặt lấy Duy vào lòng, hít hà mùi hương hoa bưởi thanh khiết trên mái tóc cậu. Đối với anh, ba năm qua ở vùng đất hoang vu này mới thực sự là những năm tháng hạnh phúc nhất cuộc đời. Họ không còn là cậu Ba cao sang và gã gia bộc hèn mọn; ở đây, họ chỉ là hai người đàn ông bình thường, yêu thương nhau bằng cả sinh mạng, cùng nhau lao động và xây dựng một gia đình nhỏ của riêng mình.
Chiều tà buông xuống trên cánh rừng tràm. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời tây, phản chiếu xuống mặt nước con rạch nhỏ lấp lánh như dát vàng. Gió biển thổi vào mát rượi, mang theo hương vị mặn mòi của tự do và tình yêu bất diệt.
Họ ngồi bên nhau trên bậc thềm nhà sàn, cùng ăn bữa cơm chiều giản dị nhưng ấm áp tiếng cười. Dưới chân họ, dòng nước con rạch nhỏ vẫn lững lờ trôi, mang theo những ký ức buồn đau của quá khứ trôi xa mãi mãi vào biển cả bao la, chỉ để lại sự bình yên và hạnh phúc vẹn tròn nơi bến bờ tự do này.
