Bóng Ma Bên Rừng Thông Đỏ

Cây bútNguyễn Vũ Phong
Chủ đề
Trinh thám
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG I: TIẾNG KÊU TRONG SƯƠNG SỚM Đà Lạt những ngày cuối đông chìm trong một màn sương muối dày đặc và lạnh buốt. Gió từ thung lũng thổi thốc lên, rít qua những tán thông già tạo nên những âm thanh u uẩn như tiếng khóc than của những linh hồn lạc lối. Lúc này là năm giờ sáng. Trên chiếc Honda 67 cũ kỹ, Trần Phong kéo cao cổ áo măng tô màu xám tro, cố cản lại cái lạnh như cắt vào da thịt. Anh nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ Đại úy Nguyễn Bình - người bạn đồng nghiệp cũ ở Ty Cảnh sát tỉnh Lâm Đồng. Có án mạng tại biệt thự Hoa Thạch Thảo. Biệt thự Hoa Thạch Thảo nằm biệt lập trên một ngọn đồi nhỏ, bao quanh bởi những rặng thông đỏ cổ thụ. Đây là tư dinh của Ngô Khắc Vĩnh, một thương nhân đá quý khét tiếng giàu có nhưng vô cùng lập dị và khép kín. Ngôi biệt thự được xây dựng từ thời Pháp thuộc, với những bức tường đá xám rêu phong, mái ngói dốc đứng và những ô cửa sổ vòm nhọn hoắt như những đôi mắt đang canh chừng kẻ lạ mặt xâm nhập. Khi Phong dựng xe ở khoảng sân trước, ánh đèn từ những chiếc xe cảnh sát đã quét qua những khóm hoa thạch thảo tím ngắt đang run rẩy trong sương. Nguyễn Bình đã đợi sẵn ở sảnh chính. Khuôn mặt gã hằn rõ sự mệt mỏi và lo âu. Gã vỗ vai Phong, nói nhỏ: "Cảm ơn ông đã đến nhanh thế. Vụ này rắc rối rồi. Nạn nhân là Ngô Khắc Vĩnh. Chết ngay trong phòng làm việc ở tầng hai. Cửa khóa trái từ bên trong. Không có dấu vết cạy phá. Người nhà phải phá cửa mới vào được". Phong gật đầu, không nói gì. Anh rút từ trong túi ra một chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun, châm lửa. Khói thuốc thơm nồng vị quế lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh lẽo và mùi ẩm mốc của ngôi nhà cổ. Anh bước theo Bình lên cầu thang gỗ sồi kêu kẽo kẹt theo từng bước chân. Hiện trường vụ án là một căn phòng rộng lớn, bày trí theo phong cách quý tộc châu Âu thế kỷ 19. Ba mặt tường là những kệ sách cao sát trần, xếp đầy những cuốn sách bọc da cổ kính. Ở góc phòng, một chiếc dương cầm Steinway & Sons màu đen bóng đứng cô độc. Ngô Khắc Vĩnh nằm gục trên chiếc bàn viết bằng gỗ gụ lớn. Đôi mắt lão trợn ngược, đồng tử giãn to biểu lộ sự kinh hoàng tột độ trước khi chết. Gương mặt lão xám ngoét, môi thâm tím, khóe miệng còn đọng lại một vệt bọt mép đã khô. Phong đeo găng tay cao su, bắt đầu quan sát tỉ mỉ. Trên bàn, bên cạnh tay phải của nạn nhân là một tách trà bằng sứ sứt quai, nước trà bên trong đã nguội ngắt và chuyển sang màu nâu sẫm. Có một mùi hạnh nhân đắng thoang thoảng bay ra từ tách trà - dấu hiệu đặc trưng của chất độc Xyanua, hoặc có thể là một loại độc dược thảo mộc có độc tính tương đương. "Bác sĩ pháp y sơ bộ nhận định nạn nhân tử vong vào khoảng mười hai giờ đến một giờ đêm qua," Bình vừa ghi chép vừa nói. "Nguyên nhân cái chết là do ngộ độc cấp tính, dẫn đến suy hô hấp và ngưng tim cực kỳ nhanh chóng". Phong cúi xuống nhìn ổ khóa cửa. Đó là một chốt khóa bằng đồng cực kỳ chắc chắn của Pháp. Chìa khóa vẫn còn cắm nguyên ở ổ khóa phía bên trong căn phòng. Các cửa sổ đều được chốt chặt bằng những thanh sắt ngang kiên cố, không hề có dấu hiệu bị cạy hay tác động từ bên ngoài. Đây quả thực là một vụ án mạng phòng kín hoàn hảo. Nhưng Phong không tin vào phép thuật. Anh chỉ tin vào những kẽ hở mà hung thủ, dù có tinh vi đến đâu, cũng bắt buộc phải để lại. Anh đi vòng quanh phòng, gõ nhẹ vào các bức tường đá để kiểm tra xem có mật đạo hay không. Tiếng gõ đục và đặc, chứng tỏ các bức tường đều là đá nguyên khối dày nửa mét. Phong quay lại chiếc bàn làm việc. Ánh mắt anh dừng lại ở một khung tranh trống rỗng nằm trên giá vẽ bằng gỗ ở góc phòng. Những vệt màu xanh dương vẫn còn bám trên khung, chứng tỏ gần đây đã có một bức tranh được vẽ ở đây, nhưng giờ nó đã biến mất. "Bức tranh đâu rồi?" Phong hỏi. Bình lắc đầu: "Khi chúng tôi đến, cái khung đã trống rỗng thế này rồi. Theo lời khai của người nhà, ông Vĩnh gần đây có thói quen sưu tầm tranh và thỉnh thoảng tự mình vẽ vẽ gì đó, nhưng không ai được phép vào căn phòng này ngoại trừ lúc lão cho gọi". Phong tiếp tục quan sát sàn nhà. Sàn gỗ được trải một tấm thảm Ba Tư dày màu đỏ sẫm. Ngay gần bậu cửa sổ, anh phát hiện một vết bùn đất đã khô, có hình thù khá kỳ lạ. Vết bùn có dạng những vệt tròn nhỏ đồng tâm. Anh lấy một chiếc kính lúp nhỏ từ trong túi áo ra, cúi sát xuống đất để quan sát. "Đây là bùn từ đầm lầy, không phải đất đỏ bazan thông thường của Đà Lạt," Phong thì thầm. "Và nó có lẫn những bào tử rêu sừng hươu - một loài thực vật chỉ mọc ở những nơi cực kỳ ẩm ướt và thiếu ánh sáng, như sâu trong thung lũng Vàng hoặc trong nhà kính trồng lan lâu năm". "Nhưng cửa sổ khóa chặt từ bên trong mà," Bình nhíu mày. "Nếu hung thủ vào từ cửa sổ, làm sao hắn có thể khóa chốt lại sau khi ra ngoài?" "Đó chính là câu hỏi chúng ta cần trả lời," Phong đứng thẳng người dậy, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc sảo. "Bây giờ, hãy cho tôi gặp những người có mặt trong biệt thự đêm qua". *** CHƯƠNG II: NHỮNG GÓC TỐI TRONG BIỆT THỰ Trong phòng khách lớn ở tầng trệt, ngọn lửa trong lò sưởi bằng đá đang bập bùng cháy, tỏa ra hơi ấm yếu ớt không đủ để xua đi bầu không khí u ám bao trùm. Bốn người đang ngồi đó, mỗi người mang một vẻ mặt và tâm trạng khác nhau. Người thứ nhất là Ngô Khánh Linh, 22 tuổi, con gái nuôi của nạn nhân. Cô có vẻ đẹp thanh tú nhưng mong manh, làn da trắng nhợt nhạt như không có chút máu, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Cô mặc một chiếc váy len màu xanh biển đậm, hai bàn tay đan chặt vào nhau, liên tục run rẩy. Linh là một họa sĩ tự do, tính tình lầm lì và hầu như chỉ giao tiếp bằng hội họa. Người thứ hai là Ngô Khắc Hoàng, 45 tuổi, em trai ruột của ông Vĩnh. Hoàng có dáng người mập mạp, ăn mặc chải chuốt nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ bơ phờ của một kẻ nghiện cờ bạc. Gã liên tục lau mồ hôi trên trán dù ngoài trời lạnh dưới mười độ C. Ánh mắt gã đảo liên tục, đầy vẻ phòng bị. Người thứ ba là Bác sĩ Trịnh, 38 tuổi, bác sĩ tư nhân của gia đình. Trịnh có vẻ ngoài tri thức, đeo kính gọng vàng lịch lãm, phong thái điềm tĩnh nhưng đôi mắt sâu hoắm ẩn sau cặp kính luôn khóa chặt vào Ngô Khánh Linh. Người cuối cùng là Bác Tôn, vị quản gia già ngoài sáu mươi tuổi, người đã phục vụ gia đình họ Ngô suốt ba mươi năm qua. Ông cụ có dáng đi hơi khập khiễng do một vết thương cũ ở chân, khuôn mặt già nua chằng chịt những nếp nhăn của sự khắc khổ và trung thành. Trần Phong bước vào phòng, không vội vã hỏi han mà chậm rãi đi tới lò sưởi, đưa hai tay ra hơ ấm. Tiếng củi nổ lách tách là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Ai là người phát hiện ra thi thể đầu tiên?" Phong lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. Bác Tôn khẽ dịch bước lên trước, cúi đầu nói: "Dạ, thưa ông thám tử, là tôi. Theo thường lệ, đúng sáu giờ sáng tôi sẽ mang trà nóng lên cho ông chủ. Nhưng sáng nay, khi gõ cửa phòng làm việc của ông ấy mãi không thấy trả lời. Tôi thử vặn tay nắm cửa thì thấy khóa trong. Tôi gọi cô Linh và ông Hoàng đến. Ông Hoàng đã dùng vai tông mạnh phá cửa. Khi cửa mở, chúng tôi thấy ông chủ đã... đã đi rồi". "Đêm qua có ai nghe thấy tiếng động gì bất thường không?" Phong hỏi, mắt nhìn thẳng vào Ngô Khắc Hoàng. Hoàng giật nảy mình, vội vã phân bua: "Tôi không nghe thấy gì cả! Đêm qua tôi về phòng từ mười giờ tối sau khi cãi nhau với anh tôi... à không, sau khi nói chuyện với anh tôi về việc kinh doanh. Tôi ngủ say như chết cho đến sáng. Tôi thề là tôi không biết gì hết!". "Hai người cãi nhau về chuyện gì?" Đại úy Bình hỏi dồn. Hoàng ấp úng, mặt đỏ gay: "Chỉ là... chuyện tiền bạc thôi. Anh ấy quá khắt khe. Công ty đang gặp khó khăn, tôi chỉ muốn mượn một ít để xoay sở, nhưng anh ấy từ chối thẳng thừng và sỉ vả tôi là kẻ phá gia chi tử". Phong quan sát những vết xước nhỏ trên mu bàn tay phải của Hoàng. Chúng còn rất mới, vệt máu chỉ vừa đóng vảy. "Vết thương trên tay ông là do đâu mà có, ông Hoàng?" Hoàng vội giấu tay vào túi quần, lắp bắp: "À... hôm qua tôi dọn dẹp mấy bụi hoa hồng ngoài vườn, bị gai cào thôi. Không có gì to tát". Phong không truy hỏi thêm, anh quay sang Ngô Khánh Linh: "Cô Linh, cô là người gần gũi nhất với ông Vĩnh. Đêm qua cô làm gì?" Linh ngước đôi mắt đẫm nước mắt nhìn Phong, giọng cô nhỏ như tiếng gió thoảng: "Tôi ở trong phòng vẽ của mình ở cuối hành lang tầng hai. Tôi vẽ suốt đêm. Khoảng mười hai giờ đêm, tôi nghe thấy tiếng piano vang lên từ phòng làm việc của cha". "Tiếng piano?" Phong nhướng mày. "Ông Vĩnh biết chơi đàn sao?" "Không," Linh lắc đầu. "Cha tôi ghét âm nhạc. Ông ấy chưa bao giờ chạm vào cây đàn đó. Nhưng đêm qua, tôi nghe thấy giai điệu của bản 'La Campanella' của Paganini vang lên. Nó rất nhỏ, nhưng réo rắt và u ám. Tôi định sang xem nhưng nghĩ là mình nghe nhầm do quá mệt mỏi, nên lại tiếp tục vẽ". "Bản 'La Campanella' sao..." Phong lẩm nhẩm. Anh quay sang Bác sĩ Trịnh. "Còn anh, bác sĩ? Đêm qua anh ở đâu?" Trịnh đẩy gọng kính, bình tĩnh trả lời: "Tôi ở lại biệt thự đêm qua vì sức khỏe của ông Vĩnh gần đây rất tồi tệ. Ông ấy bị chứng mất ngủ hành hạ và có dấu hiệu suy nhược thần kinh nặng. Khoảng mười một giờ đêm, tôi có mang cho ông ấy một liều thuốc an thần nhẹ. Sau đó tôi về phòng khách phụ ở tầng trệt để đọc tài liệu y khoa và ngủ quên lúc nào không hay". "Thuốc an thần đó dạng gì?" Phong hỏi. "Dạng viên nén màu trắng, tôi tự tay đưa cho ông ấy uống cùng với nước lọc," Trịnh trả lời không chút do dự. "Và tôi cam đoan thuốc đó hoàn toàn an toàn". Phong gật gật đầu. Anh bước đến gần Ngô Khánh Linh, nhìn vào những vệt màu dầu còn dính trên móng tay cô. Màu xanh dương. Đúng là màu xanh đã bám trên chiếc khung tranh trống ở phòng làm việc của ông Vĩnh. Anh hỏi nhẹ nhàng: "Cô Linh, bức tranh biến mất trên giá vẽ của cha cô đêm qua, cô có biết đó là bức tranh gì không?" Linh run bắn người, cô cúi đầu, hai vai run lên bần bật: "Tôi... tôi không biết. Cha tôi không cho tôi xem bức tranh đó. Ông ấy nói đó là linh hồn của ông ấy, và khi nào hoàn thành, ông ấy sẽ... sẽ giải thoát cho tất cả chúng tôi". *** CHƯƠNG III: BÍ MẬT CỦA VIÊN ĐÁ QUÝ Trần Phong quay trở lại phòng làm việc của nạn nhân một mình. Anh cần không gian yên tĩnh để xâu chuỗi các manh mối. Căn phòng vẫn lạnh ngắt. Phong bước đến chiếc dương cầm cổ kính. Anh mở nắp phím đàn, nhấn thử một phím. Tiếng đàn vang lên trong trẻo nhưng cô độc. Anh quan sát kỹ phần búa đàn bên trong. Không có bụi bám, chứng tỏ cây đàn này gần đây đã được lau dọn, nhưng điều kỳ lạ là ông Vĩnh lại ghét âm nhạc. Bất chợt, mắt anh chú ý đến một khe hở nhỏ ở phía sau bảng cộng hưởng của cây đàn. Có một thiết bị cơ học nhỏ được lắp đặt ẩn bên trong. Đó là một hộp nhạc tự động dạng cổ, chạy bằng dây cót, được kết nối với một bộ hẹn giờ điện tử đơn giản. Phong cẩn thận dùng nhíp gắp thiết bị đó ra. Nó được thiết kế để phát ra đúng một giai điệu khi kích hoạt: bản "La Campanella". "Hộp nhạc hẹn giờ..." Phong lẩm nhẩm. "Nghĩa là hung thủ không cần có mặt ở đây để chơi đàn. Giai điệu đó được phát ra vào đúng mười hai giờ đêm để tạo ra một ảo giác, hoặc để đánh thức một ai đó... hoặc để kích hoạt một phản ứng tâm lý". Anh quay lại bàn làm việc, bắt đầu kiểm tra chiếc két sắt âm tường ở góc phòng. Két sắt đang mở toang. Bên trong trống rỗng, ngoại trừ một vài giấy tờ đất đai không quan trọng. Phong biết, thứ bị mất chính là viên sapphire quý giá mang tên "Mắt Trời". Đây là báu vật mà Ngô Khắc Vĩnh đã đấu giá thành công ba mươi năm trước tại Pháp. Viên đá có màu xanh thẳm như lòng đại dương, được đồn đại là mang theo một lời nguyền chết chóc cho bất kỳ ai sở hữu nó bằng con đường bất chính. Phong ngồi xuống ghế của nạn nhân. Anh chú ý đến một chi tiết nhỏ trên mặt bàn: một vết xước hình tròn, có kích thước tương đương với đáy của chiếc tách trà sứ. Nhưng vết xước này nằm lệch sang bên trái khoảng ba mươi centimet so với vị trí hiện tại của tách trà. Điều này có nghĩa là tách trà đã bị di chuyển sau khi chất độc phát tác, hoặc nạn nhân đã cố gắng với lấy một cái gì đó trước khi chết và vô tình gạt chiếc tách đi, nhưng sau đó có ai đó đã xếp chiếc tách lại vị trí cũ một cách ngăn nắp. Tại sao hung thủ phải xếp lại chiếc tách? Phong cúi xuống gầm bàn. Dưới khe hở giữa hộc tủ và sàn nhà, anh tìm thấy một mảnh giấy nhỏ bị xé vội, cháy sém một góc. Trên mảnh giấy chỉ còn sót lại vài chữ viết tay bằng mực tím đã nhòe: "...lỗi lầm ba mươi năm trước... ngọn lửa ở thung lũng... Linh không phải là...". Nét chữ run rẩy nhưng rõ ràng là của Ngô Khắc Vĩnh. Phong đứng dậy, đi ra phía ban công. Gió lạnh ùa vào phòng làm cho những bức rèm cửa bay phần phật. Ban công nhìn ra một khu vườn hoang tàn phía sau biệt thự, nơi có một nhà kính trồng lan cũ kỹ đã bỏ hoang nhiều năm. Từ ban công xuống mặt đất cao khoảng bốn mét, tường đá nhám có nhiều dây leo bò bám. Một người có thể chất tốt hoàn toàn có thể trèo lên hoặc tuột xuống từ đây. Nhưng cửa ban công này cũng được khóa bằng một chốt cài bên trong. Phong trèo qua lan can ban công, bám vào những sợi dây leo to bằng cổ tay và tuột xuống đất một cách nhẹ nhàng. Mặt đất dưới chân ban công phủ đầy lá thông khô và cỏ dại. Anh bật đèn pin cầm tay, soi kỹ từng mét vuông đất. Ở một góc khuất dưới tán cây thông lớn gần ban công, anh phát hiện ra những dấu chân. Đó là dấu giày bốt leo núi chuyên dụng, cỡ chân khoảng 41, hoa văn đế giày hình răng cưa sâu. Vết giày lún sâu xuống đất ẩm, chứng tỏ người mang nó có trọng lượng khá nặng, hoặc đang mang vác một vật nặng. Đường đi của dấu chân hướng thẳng về phía nhà kính trồng lan bỏ hoang. Phong đi theo những dấu chân ấy trong sương mù. Không khí xung quanh ngày càng ẩm ướt và có mùi hôi của bùn đất thối rữa. Nhà kính trồng lan hiện ra trước mắt anh như một bộ xương khổng lồ của một con quái vật thời tiền sử, với những khung thép rỉ sét và những tấm kính vỡ nát bám đầy rêu phong. Bên trong nhà kính, hơi ẩm bốc lên nghi ngút. Mặt đất ở đây chính là loại bùn đen có lẫn bào tử rêu sừng hươu mà Phong đã phát hiện trên thảm phòng làm việc của nạn nhân. Anh đi chậm lại, cảnh giác cao độ. Tiếng sương rơi lộp độp trên những tấm kính vỡ tạo nên một nhịp điệu kỳ quái. Giữa nhà kính, trên một chiếc bàn gỗ mục nát, có một chiếc xẻng nhỏ vẫn còn bám bùn đất mới. Ngay cạnh đó là một hố đất nhỏ mới bị đào bới. Phong cúi xuống, dùng tay gạt lớp đất mỏng xung quanh hố. Ngón tay anh chạm vào một vật cứng bọc trong một tấm vải nhung màu đỏ. Anh nhấc vật đó lên, mở lớp vải nhung ra. Ánh sáng từ đèn pin chiếu vào làm cho một luồng ánh sáng xanh lam lấp lánh, rực rỡ và huyền ảo phát ra. Đó là viên sapphire "Mắt Trời". Viên đá quý vô giá trị giá hàng triệu đô la lại được chôn giấu một cách vội vã ở một góc nhà kính hoang tàn này. Nhưng điều làm Phong chú ý hơn cả không phải là viên đá, mà là một chiếc găng tay len màu đen bị vứt bỏ trong bụi rậm gần đó. Chiếc găng tay có dính một vài sợi tóc dài màu đen, và... một mùi hương thoang thoảng của hoa thạch thảo. *** CHƯƠNG IV: CUỘC HỘI THOẠI TRONG ĐÊM SƯƠNG Trần Phong quay trở lại biệt thự khi trời đã xế chiều. Sương mù không những không tan mà ngày càng dày đặc hơn, nuốt chửng cả ngọn đồi vào một màu trắng xóa liêu trai. Anh yêu cầu Đại úy Bình canh giữ nghiêm ngặt ngôi nhà và không cho phép ai rời đi. Phong gõ cửa phòng của Ngô Khánh Linh ở cuối hành lang tầng hai. Căn phòng tràn ngập mùi sơn dầu và cồn rửa cọ. Những bức tranh xếp đầy dọc bức tường, và điều kỳ lạ là tất cả chúng đều chỉ sử dụng những tông màu xanh dương, từ xanh pastel nhạt nhẽo đến xanh đen thẳm của màn đêm. Linh đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra rừng thông vô tận. "Tôi có thể vào không, cô Linh?" Phong hỏi nhẹ nhàng. Linh khẽ gật đầu, không quay lại. Phong bước vào, nhìn bức tranh cô đang vẽ dang dở trên giá. Đó là một ngôi nhà sàn bằng gỗ đang bốc cháy dữ dội giữa một thung lũng sâu, xung quanh là những bóng người đen kịt đang đứng nhìn vô cảm. "Bức tranh này mô tả điều gì vậy?" Phong hỏi, giọng anh dịu đi. "Đó là cơn ác mộng của tôi," Linh nói, giọng cô run rẩy. "Từ khi còn nhỏ, tôi đã luôn mơ thấy ngọn lửa này. Nó nóng lắm, tiếng la hét của một người phụ nữ... và một đứa trẻ khóc. Tôi không biết tại sao mình lại mơ thấy nó, cho đến khi tôi phát hiện ra... tôi không phải là con ruột của cha Vĩnh". Phong kéo một chiếc ghế gỗ lại gần, ngồi xuống. Anh châm tẩu thuốc, làn khói xám bay lên, làm nhòe đi gương mặt u uất của cô gái trẻ. "Cô phát hiện ra điều đó khi nào?" "Ba năm trước, khi tôi vô tình tìm thấy một chiếc hộp sắt khóa kín trong két sắt của cha. Trong đó có những bài báo cũ từ ba mươi năm trước kể về một vụ hỏa hoạn kinh hoàng tại một bản làng ở vùng cao. Một gia đình thợ mỏ đá quý đã bị thiêu chết hoàn toàn, chỉ có một đứa trẻ vài tháng tuổi mất tích. Đứa trẻ đó... chính là tôi. Và người đã phóng hỏa, người đã cướp đi viên sapphire 'Mắt Trời' từ cha mẹ đẻ của tôi... chính là Ngô Khắc Vĩnh". Linh quay lại nhìn Phong, đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa hận thù hoang dại xen lẫn sự đau đớn cùng cực. "Ông ta nhận nuôi tôi không phải vì lòng nhân từ, mà là vì sự tội lỗi gặm nhấm tâm can ông ta suốt ba mươi năm qua. Ông ta muốn bù đắp, nhưng mỗi lần nhìn thấy tôi, ông ta lại thấy tội ác của chính mình. Đó là lý do tại sao ông ta dần trở nên điên loạn, giam mình trong phòng kín và nghe bản nhạc 'La Campanella' - bản nhạc mà mẹ tôi từng chơi bằng chiếc dương cầm cũ trước khi bị ông ta sát hại!" Phong im lặng lắng nghe. Anh cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của cô gái này. Nhưng bổn phận của một thám tử không cho phép anh bị cảm xúc dẫn dắt. "Vậy đêm qua, cô đã vào phòng của ông ấy? Bức tranh biến mất trên giá vẽ chính là bức vẽ ngôi nhà cháy này đúng không?" Phong hỏi. Linh lắc đầu, những giọt nước mắt lăn dài trên má: "Không phải tôi! Đêm qua tôi nghe tiếng piano, tôi biết chuyện gì đó đang xảy ra. Nhưng khi tôi đến cửa phòng cha, cửa đã khóa chặt. Tôi nghe thấy tiếng ông ấy thở dốc và tiếng đổ vỡ bên trong. Tôi sợ hãi quá nên đã chạy về phòng mình. Tôi thề là tôi không giết ông ấy! Dù tôi hận ông ấy, nhưng tôi không thể ra tay...". Phong nhìn vào đôi bàn tay mảnh khảnh của Linh. Chúng không có vẻ gì là bàn tay của một kẻ có thể trèo tường đá cao bốn mét trong đêm sương lạnh giá. Nhưng chiếc găng tay len dính mùi thạch thảo và sợi tóc dài trong nhà kính trồng lan lại là một bằng chứng đanh thép. Anh đứng dậy, cúi đầu chào cô rồi bước ra ngoài. Hành lang tối tăm và lạnh lẽo. Phong nhìn thấy Bác sĩ Trịnh đang đứng đợi ở góc hành lang, khuôn mặt khuất trong bóng tối. "Thám tử Phong, ông đã tìm ra hung thủ chưa?" Trịnh hỏi, giọng gã đều đều không cảm xúc. Phong dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Trịnh: "Sắp rồi, bác sĩ. Có những sự thật rất dễ nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng cũng có những sự thật bị che giấu dưới lớp sương mù của thời gian và lòng trung thành mù quáng". Trịnh khẽ cười, một nụ cười lạnh lùng: "Ở Đà Lạt này, sương mù che giấu mọi thứ, thám tử ạ. Kể cả những tội ác kinh tởm nhất". *** CHƯƠNG V: SỢI CHỈ ĐỎ CỦA SỰ THẬT Trần Phong gọi Đại úy Bình vào phòng khách phụ. Anh bày lên bàn những vật chứng mình đã thu thập được: hộp nhạc cơ học, viên sapphire "Mắt Trời", mảnh giấy cháy sém, chiếc xẻng nhỏ bám bùn và chiếc găng tay len. Bình nhìn đống vật chứng, mắt trợn tròn: "Ông tìm thấy viên sapphire ở nhà kính trồng lan sao? Và chiếc găng tay này... chẳng phải nó thuộc về Khánh Linh sao? Cô ấy luôn dùng nước hoa mùi thạch thảo". Phong lắc đầu, rít một hơi thuốc dài: "Nếu hung thủ là Khánh Linh, tại sao cô ấy lại phải giấu viên đá quý vô giá này ở một nơi dễ tìm như vậy? Và tại sao cô ấy lại để lại một chiếc găng tay có mùi hương đặc trưng của mình ngay cạnh hiện trường? Đó chẳng khác nào một lời tự thú ngớ ngẩn. Một hung thủ có thể thiết kế ra một vụ án phòng kín tinh vi thế này không thể phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy". "Vậy ý ông là... có người muốn đổ tội cho Khánh Linh?" Bình hỏi. "Chính xác," Phong nói. "Chúng ta hãy quay lại cốt lõi của vụ án: Phòng Kín. Làm thế nào hung thủ có thể đầu độc nạn nhân, cướp viên sapphire, đốt mảnh giấy nhật ký, rồi thoát ra ngoài và khóa trái cửa từ bên trong?" "Có phải hung thủ đã dùng một thủ thuật nào đó với sợi chỉ hoặc tảng băng để gạt chốt cửa từ bên ngoài?" Bình suy đoán theo những cuốn tiểu thuyết trinh thám gã từng đọc. "Không cần phức tạp đến thế," Phong cười lạnh. "Chúng ta đã bị đánh lừa bởi một giả định sai lầm ngay từ đầu. Chúng ta nghĩ rằng hung thủ đã khóa cửa từ bên ngoài sau khi giết người. Nhưng thực tế là... hung thủ chưa bao giờ khóa cửa cả". "Ý ông là sao?" Bình ngạc nhiên. "Người khóa cửa chính là nạn nhân - Ngô Khắc Vĩnh," Phong giải thích dồn dập. "Hãy tưởng tượng thế này: Khoảng mười một giờ đêm, Bác sĩ Trịnh đưa cho ông Vĩnh liều thuốc an thần. Nhưng đó không phải là thuốc an thần thông thường, mà là một liều thuốc độc cực mạnh nhưng phát tác chậm, được pha chế từ rễ cây Ô Đầu (Aconite) - một loại thảo mộc có chứa chất độc Aconitin cực độc, gây tê liệt hệ thần kinh và tim mạch từ từ. Chất độc này cần khoảng một tiếng đồng hồ để ngấm vào máu và phát tác hoàn toàn". Phong tiếp tục chỉ vào hộp nhạc: "Đúng mười hai giờ đêm, hộp nhạc trong dương cầm tự động phát ra bản nhạc 'La Campanella'. Đây là đòn tấn công tâm lý quyết định. Tiếng nhạc vang lên giữa đêm khuya khơi dậy nỗi sợ hãi và mặc cảm tội lỗi tột cùng của ông Vĩnh. Lão tỉnh giấc trong trạng thái hoảng loạn thần kinh cực độ do tác động của chất độc bắt đầu ngấm. Lão run rẩy bước đến bàn làm việc, uống tách trà Earl Grey để lấy lại bình tĩnh, nhưng không biết rằng trong trà cũng đã được tẩm sẵn chất độc để đẩy nhanh quá trình tử vong". "Khi chất độc phát tác mạnh mẽ, ông Vĩnh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, khó thở và đau đớn dữ dội. Trong cơn hoảng loạn và điên cuồng, lão nghĩ rằng có kẻ đang rình rập ngoài hành lang để giết mình. Theo bản năng sinh tồn, lão đã chạy ra cửa, khóa trái cửa lại và cắm chặt chìa khóa bên trong để ngăn không cho ai vào. Sau đó, lão quay lại bàn làm việc, cố gắng viết vài dòng trăng trối cuối cùng trên tờ giấy nhật ký, nhưng chưa kịp hoàn thành thì chất độc đã kết liễu đời lão. Lão ngã gục xuống bàn, vô tình gạt đổ tách trà. Đó là lý do tại sao căn phòng bị khóa kín từ bên trong. Hung thủ không hề có mặt trong phòng lúc cửa được khóa!" Bình lặng người đi trước lập luận đanh thép của Phong. Gã nuốt nước bọt: "Nhưng còn viên sapphire? Làm sao nó biến mất khỏi két sắt và xuất hiện ở nhà kính?" "Két sắt vốn dĩ đã được mở sẵn từ trước khi ông Vĩnh chết, hoặc chính nạn nhân đã mở nó ra trong cơn mê sảng để nhìn lại báu vật tội lỗi của mình lần cuối," Phong nói. "Hung thủ thực sự đã lẻn vào phòng làm việc của ông Vĩnh từ ban công *trước đó* hoặc *sau khi* cánh cửa gỗ bị phá vào buổi sáng. Hãy nhớ lại xem ai là người đã phá cửa đầu tiên?" "Là Ngô Khắc Hoàng và Bác Tôn," Bình thầm thì. "Đúng vậy. Khi cửa bị phá, hiện trường trở nên hỗn loạn. Mọi người đều tập trung vào thi thể của ông Vĩnh. Đó là cơ hội hoàn hảo để kẻ thủ ác - người đã có mặt tại hiện trường lúc đó - nhanh tay lấy đi viên sapphire từ chiếc két sắt mở sẵn, xé mảnh giấy nhật ký đang cháy dở dưới đất và mang đi cất giấu". "Nhưng dấu chân bốt leo núi hướng về nhà kính và chiếc găng tay dính tóc của Khánh Linh thì sao?" Bình hỏi. "Đó chính là sơ hở lớn nhất của hung thủ," Phong đứng dậy, mắt anh sáng lên. "Hung thủ muốn đổ tội cho Khánh Linh bằng cách giả vờ trèo tường từ ban công xuống vườn, để lại dấu chân bốt leo núi hướng về nhà kính, rồi chôn viên đá ở đó cùng với chiếc găng tay của cô ấy. Nhưng hắn quên mất một điều: Đêm qua trời mưa phùn và sương muối rất dày. Đất đỏ ngoài vườn rất mềm và ướt. Nếu có kẻ trèo từ ban công xuống, dấu chân phải xuất hiện ngay dưới chân ban công trước. Nhưng không hề có dấu chân nào dưới chân ban công cả! Các dấu chân chỉ bắt đầu xuất hiện từ góc khuất dưới gốc thông lớn - nơi cách ban công hơn năm mét!" "Điều đó nghĩa là gì?" "Nghĩa là hung thủ đã đi từ trong nhà ra vườn bằng lối cửa sau, mang theo đôi bốt leo núi của người khác, rồi bắt đầu dậm chân xuống đất từ gốc thông hướng về nhà kính để tạo hiện trường giả! Hắn muốn chúng ta tin rằng có một kẻ đột nhập từ bên ngoài hoặc từ ban công của Khánh Linh. Nhưng kẻ đó thực chất là một thành viên trong gia đình, người có thể tự do ra vào ngôi nhà mà không ai nghi ngờ". Phong bước tới cửa phòng khách, quay đầu lại nói với Bình: "Hãy tập hợp mọi người lại phòng khách chính. Đã đến lúc hạ màn vở kịch bi thương này rồi". *** CHƯƠNG VI: BẢN ÁN TRONG SƯƠNG MUỐI Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Căn phòng khách lớn của biệt thự Hoa Thạch Thảo giờ đây lạnh lẽo như một hầm mộ. Ánh sáng từ những ngọn nến và lò sưởi hắt lên tường những chiếc bóng khổng lồ, nhảy múa dị kỳ. Bốn người nghi phạm ngồi đối diện với Trần Phong và Đại úy Bình. Không khí căng thẳng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở gấp gáp của Ngô Khắc Hoàng và tiếng sột soạt từ chiếc váy len của Ngô Khánh Linh. Phong đứng trước lò sưởi, hai tay chắp sau lưng. Anh nhìn lướt qua từng người một, rồi chậm rãi lên tiếng: "Một vụ án mạng phòng kín luôn mang lại cảm giác thần bí, nhưng bản chất của nó thường rất đơn giản. Hung thủ đã lợi dụng tâm lý hoảng loạn của nạn nhân và một liều thuốc độc phát tác chậm để biến căn phòng làm việc thành một cái bẫy chết người tự đóng kín. Và kẻ đó, không ai khác, chính là người đã thấu hiểu thói quen, tâm lý và bệnh lý của nạn nhân nhất". Phong dừng lại trước mặt Bác sĩ Trịnh. Trịnh vẫn giữ khuôn mặt bình thản, khẽ mỉm cười: "Thám tử Phong, ông đang ám chỉ tôi sao? Tôi là bác sĩ, tôi chỉ cứu người chứ không giết người. Và tôi không có động cơ để giết ông Vĩnh. Ông ấy trả lương cho tôi rất hậu hĩnh". "Anh không giết ông ấy vì tiền, bác sĩ Trịnh," Phong nói giọng lạnh lùng. "Anh giết ông ấy vì tình yêu... và vì sự thù hận chung với người con gái anh yêu". Ngô Khánh Linh ngước lên, kinh ngạc nhìn Trịnh rồi nhìn Phong: "Thám tử... ông nói gì vậy? Bác sĩ Trịnh...". "Phải, cô Linh," Phong quay sang Linh. "Bác sĩ Trịnh yêu cô sâu sắc. Anh ta biết tất cả những đau khổ mà cô phải gánh chịu từ người cha nuôi tội lỗi. Anh ta biết bí mật về vụ hỏa hoạn ba mươi năm trước qua những lần điều trị tâm lý cho cô và qua những tài liệu mật của ông Vĩnh mà anh ta tiếp cận được. Anh ta quyết định thay cô thực thi công lý, đồng thời giải thoát cho cô khỏi xiềng xích của dòng họ Ngô". Trịnh định lên tiếng cắt ngang nhưng Phong đã giơ tay ngăn lại và tiếp tục dồn dập: "Đêm qua, chính anh đã đánh tráo viên thuốc an thần của ông Vĩnh bằng chất độc Ô Đầu do anh tự chế xuất từ khu vườn thảo dược phía sau. Anh biết ông Vĩnh có thói quen uống trà khi mất ngủ, nên đã tẩm thêm độc vào tách trà của lão. Sau đó, anh kích hoạt hộp nhạc tự động đã được cài đặt sẵn trong dương cầm để phát ra bản 'La Campanella' vào mười hai giờ đêm, kích thích cơn hoảng loạn của nạn nhân, khiến lão tự khóa cửa phòng và chết trong đau đớn". "Sau khi cửa bị phá vào buổi sáng, lợi dụng lúc mọi người hỗn loạn xung quanh thi thể, anh đã nhanh tay lấy đi viên sapphire 'Mắt Trời' từ két sắt và mảnh giấy tuyệt mệnh của ông Vĩnh. Anh lấy đôi bốt leo núi của Ngô Khắc Hoàng - người thường xuyên vứt đồ đạc bừa bãi trong nhà kho - và lấy một chiếc găng tay len của Khánh Linh để tạo dựng hiện trường giả ngoài vườn. Anh muốn cảnh sát đổ tội cho một kẻ đột nhập bên ngoài, hoặc nếu tệ nhất, là đổ tội cho Ngô Khắc Hoàng. Nhưng anh đã phạm phải sai lầm chết người". "Sai lầm gì?" Trịnh hỏi, giọng gã bắt đầu run rẩy, những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. "Thứ nhất, anh quên rằng dấu chân bốt leo núi ngoài vườn không hề xuất hiện dưới chân ban công, điều này chứng tỏ kẻ tạo ra nó đi từ cửa sau nhà chứ không phải trèo tường. Thứ hai, và là điều quan trọng nhất: khi anh đào hố chôn viên sapphire dưới nhà kính trồng lan, anh đã vô tình để lại một manh mối vô giá". Phong rút từ trong túi ra một lọ thủy tinh nhỏ, bên trong có chứa một vài hạt phấn hoa màu vàng nhạt. "Đây là phấn hoa của cây Dạ Lan Hương. Loài hoa này chỉ nở vào ban đêm và hiện tại chỉ được trồng duy nhất trong phòng thí nghiệm thảo dược tư nhân của anh ở biệt thự này. Nó bám chặt trên chiếc găng tay len màu đen mà anh đã dùng để chôn viên đá. Khánh Linh không bao giờ vào phòng thí nghiệm của anh, nên trên găng tay của cô ấy không thể có loại phấn hoa này. Chỉ có người thường xuyên làm việc với chúng như anh mới vô tình để lại dấu vết đó". Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Bác sĩ Trịnh. Gương mặt thanh lịch, điềm tĩnh của gã bấy giờ hoàn toàn vỡ vụn. Gã nhìn Phong, rồi quay sang nhìn Khánh Linh với ánh mắt tràn ngập sự đau đớn và yêu thương vô bờ bến. "Linh..." Trịnh thì thầm, giọng gã nghẹn ngào. "Anh làm tất cả là vì em. Lão già đó... lão ta là một con quỷ. Lão ta đã hủy hoại gia đình em, và lão ta đang tiếp tục hút cạn sinh lực của em từng ngày bằng sự tội lỗi giả tạo của lão. Anh không thể đứng nhìn em héo mòn đi được...". Khánh Linh bàng hoàng, cô lắc đầu, nước mắt tuôn rơi như mưa: "Không... tại sao anh lại làm thế? Em không muốn ai phải chết vì em cả! Em không muốn...". Trịnh cười khổ, nụ cười méo mó chứa đựng sự giải thoát muộn màng. Gã quay sang Phong: "Thám tử Phong, ông thực sự rất xuất sắc. Tôi thừa nhận tất cả. Chính tôi đã giết Ngô Khắc Vĩnh. Lão ta xứng đáng phải nhận cái chết đó. Nhưng tôi có một yêu cầu cuối cùng...". Trịnh chưa kịp nói hết câu thì bất ngờ, Bác Tôn - vị quản gia già vốn lặng im nãy giờ - bỗng bước lên một bước. Ông cụ quỳ sụp xuống đất trước mặt Đại úy Bình, giọng khàn đặc và run rẩy: "Không... không phải Bác sĩ Trịnh đâu! Kẻ giết người... thực sự là tôi!". Sự việc diễn biến quá bất ngờ khiến cả căn phòng xôn xao. Trần Phong không hề ngạc nhiên, anh chỉ khẽ thở dài, nhìn vị quản gia già nua với ánh mắt đầy thương cảm. "Bác Tôn," Phong nói nhẹ nhàng. "Bác không cần phải nhận tội thay cho Bác sĩ Trịnh nữa. Tôi biết bác cũng tham gia vào kế hoạch này, nhưng người trực tiếp ra tay và lập kế hoạch chính là Trịnh". "Không! Thưa thám tử, các người không hiểu đâu!" Bác Tôn ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên, giọng nói nghẹn ngào u uất chứa đựng một bí mật kinh hoàng kéo dài ba mươi năm. "Tôi không nhận tội thay ai cả. Tôi chính là Lê Văn Tấn - người sống sót duy nhất trong vụ hỏa hoạn ở thung lũng đá quý ba mươi năm trước!". Tin tức này nổ ra như một quả bom giữa căn phòng khách cổ kính. Ngô Khánh Linh bàng hoàng nhìn vị quản gia già đã chăm sóc cô từ thuở ấu thơ. "Bác Tôn... bác..." "Linh... con gái của ta... không, cháu ngoại tội nghiệp của ta!" Bác Tôn khóc nấc lên. \u201cBa mươi năm trước, Ngô Khắc Vĩnh vì muốn cướp tấm bản đồ mỏ sapphire và viên 'Mắt Trời' đã phóng hỏa thiêu rụi cả gia đình con gái ta. Ta khi đó đi vắng nên thoát chết, nhưng khi trở về thì tất cả chỉ còn là tàn tro. Ta chỉ kịp cứu được đứa cháu ngoại còn đỏ hỏn là con khỏi đống lửa, nhưng trong lúc hỗn loạn, ta bị ngã gãy chân và ngất đi. Khi tỉnh dậy, con đã bị Ngô Khắc Vĩnh mang đi nhận nuôi để che mắt thiên hạ và xoa dịu lương tâm tội lỗi của lão". "Ta đã thay tên đổi họ, hủy hoại dung nhan của mình, chấp nhận làm kẻ tàn phế lết chân vào ngôi biệt thự này làm quản gia suốt ba mươi năm qua chỉ để chờ đợi một ngày đòi lại món nợ máu. Ta muốn chính mắt nhìn thấy lão già đó phải trả giá. Nhưng khi ta phát hiện ra lão đã bị ung thư phổi giai đoạn cuối và chỉ còn sống được vài tuần, ta nhận ra thời gian của mình không còn nhiều. Ta không thể để lão chết một cách thanh thản vì bệnh tật được! Lão phải chết trong đau đớn và sợ hãi như gia đình ta ba mươi năm trước!" Bác Tôn chỉ tay vào Trịnh: "Bác sĩ Trịnh biết chuyện này vì cậu ấy vô tình tìm thấy nhật ký của ông Vĩnh khi chữa bệnh. Cậu ấy thương Linh, thương hoàn cảnh của gia đình tôi nên đã đồng ý giúp tôi chế tạo chất độc và lập ra kế hoạch này. Nhưng người trực tiếp bỏ độc vào trà, người gài hộp nhạc dương cầm, và người chôn viên sapphire ngoài vườn... chính là bàn tay già nua, tàn phế này! Bác sĩ Trịnh hoàn toàn vô tội!". Bác sĩ Trịnh nhìn vị quản gia già, mắt gã đỏ hoe: "Bác Tôn... bác không cần phải làm thế...". "Cậu Trịnh, cậu còn cả tương lai phía trước," Bác Tôn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện nhưng đầy bi tráng. "Tôi đã sống đủ rồi. Ba mươi năm nung nấu thù hận, giờ đây món nợ đã trả, cháu ngoại tôi đã được tự do. Tôi không còn gì để hối tiếc nữa". Bất thình lình, trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, Bác Tôn rút từ trong túi áo ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu xanh lam lục - chính là chất độc Ô Đầu đậm đặc. Ông cụ ngửa cổ uống cạn chỉ trong một tích tắc. "Không!!!" Khánh Linh thét lên kinh hoàng, lao đến ôm lấy vị quản gia già. Phong và Bình lao tới nhưng đã quá muộn. Chất độc đậm đặc phát tác gần như ngay lập tức. Bác Tôn gục xuống trong vòng tay của Khánh Linh, khóe miệng rỉ ra vệt máu đen, nhưng đôi mắt ông cụ nhìn cô lại tràn ngập sự thanh thản và yêu thương ấm áp nhất. "Linh... hãy sống... một cuộc đời... thật hạnh phúc... quên đi... thù hận..." Lời trăn trối cuối cùng của người đàn ông tội nghiệp chìm vào khoảng không gian lạnh lẽo của ngôi biệt thự cổ. Ông cụ nhắm mắt, kết thúc một kiếp người đầy rẫy bi kịch và hận thù. *** VĨ THANH Hai tuần sau vụ án mạng kinh hoàng tại biệt thự Hoa Thạch Thảo. Bác sĩ Trịnh bị tòa án tuyên phạt mười lăm năm tù giam vì tội đồng khỏa sát hại Ngô Khắc Vĩnh và chế tạo chất độc trái phép. Ngô Khắc Hoàng bị trục xuất khỏi ban quản trị công ty do những gian lận tài chính bị phanh phui sau cái chết của người anh trai. Ngô Khánh Linh quyết định bán toàn bộ tài sản, ngôi biệt thự cổ kính cùng viên sapphire "Mắt Trời" tội lỗi để quyên góp toàn bộ số tiền hàng triệu đô la vào các quỹ từ thiện dành cho trẻ em mồ côi và nạn nhân của các vụ hỏa hoạn. Cô quyết định rời khỏi Đà Lạt, mang theo những bức tranh màu xanh dương của mình để đi tìm một chân trời mới, nơi không còn sương mù của hận thù che phủ. Trần Phong đứng trên đồi thông, nhìn chiếc xe khách chở Khánh Linh từ từ lăn bánh khuất sau những rặng thông già trong sương sớm. Anh châm tẩu thuốc, làn khói thơm nồng ấm áp bay lên, tan nhanh vào không khí lạnh giá. Công lý đã được thực thi, nhưng trong lòng người thám tử vẫn trĩu nặng một nỗi buồn man mác. Ở nơi phố núi sương mù này, những bóng ma của quá khứ đôi khi còn đáng sợ và dai dẳng hơn cả cái chết. Anh kéo cao cổ áo măng tô, nổ máy chiếc xe Honda 67 cũ kỹ, chậm rãi lao vào màn sương trắng xóa, tiếp tục cuộc hành trình độc hành đi tìm những sự thật ẩn giấu dưới đáy vực sâu của lòng người.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay