Bóng Ma Biệt Thự Tường Vi

Cây bútLâm Vũ Phong
Chủ đề
Trinh thám
Tương tác
46 lượt xem
CHƯƠNG I: TIẾNG CÒI TÀU TRONG SƯƠNG KHÓI Tiếng còi tàu hơi nước rú lên một hơi dài, xé toạc màn sương mù xám xịt đang bao phủ lấy ga Đà Lạt vào một chiều cuối thu năm 1997. Khói than đen kịt phun ra từ đầu tàu, nhanh chóng hòa lẫn vào cái lạnh ẩm ướt của vùng cao nguyên. Trịnh Vũ bước xuống toa hành khách hạng hai, kéo cao cổ chiếc áo măng tô màu tro để ngăn những cơn gió buốt giá luồn vào cổ áo. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc tẩu thuốc bằng gỗ thạch nam, châm lửa, hút một hơi dài. Làn khói xanh nhạt nhanh chóng bị gió cuốn đi, để lại hương thơm nồng của lá thuốc lá Virginia pha lẫn mùi nhựa thông ẩm ướt. Trịnh Vũ là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, có khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt sâu thẳm luôn ẩn chứa một vẻ mệt mỏi cố hữu. Anh từng là một chuyên gia phân tích tâm lý tội phạm xuất sắc của Sở Cảnh sát thành phố trước khi một biến cố gia đình khiến anh từ bỏ phù hiệu và trở thành một thám tử tư độc lập. Cuộc gọi từ Lâm Gia Hoàng – vị trưởng tộc của gia đình họ Lâm danh giá ở Đà Lạt – hai ngày trước đã đưa anh đến đây. Giọng nói của ông Hoàng qua điện thoại vô cùng hoảng loạn: 'Có kẻ muốn giết tôi, Vũ. Chúng không dùng súng, không dùng dao, chúng đang dùng chính quá khứ để bức tử tôi. Hãy đến ngay Biệt thự Tường Vi. Tôi sẽ trả anh bất cứ giá nào.' Một chiếc xe Peugeot 404 cổ kính màu đen tuyền đang đỗ ở góc sân ga. Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên có mái tóc hoa râm, mặc bộ vest đen cắt may chỉnh tề bước ra, tay cầm một chiếc ô lớn. Ông ta tiến về phía Vũ, cúi đầu lịch sự: - Chào cậu Trịnh Vũ. Tôi là Tùng, quản gia của Biệt thự Tường Vi. Ông chủ sai tôi đến đón cậu. Vũ gật đầu, đưa chiếc vali da nhỏ cho ông Tùng rồi bước vào ghế sau của xe. Chiếc xe nổ máy, âm thanh động cơ nổ giòn giã trong không gian tĩnh mịch. Xe bắt đầu lăn bánh trên những con đường dốc quanh co, hai bên đường là những rặng thông già cao vút, đứng im lìm như những người khổng lồ canh giữ vùng đất đầy bí ẩn này. - Ông Hoàng dạo này thế nào, bác Tùng? – Vũ lên tiếng hỏi, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngôi biệt thự kiểu Pháp cổ kính ẩn hiện trong sương. Bác Tùng khẽ thở dài, bàn tay siết chặt vô lăng: - Ông chủ không được tốt lắm, cậu Vũ ạ. Từ khi bà cả mất cách đây hai mươi năm, ông ấy chưa từng có một giấc ngủ ngon. Nhưng khoảng một tháng trở lại đây, tình hình tồi tệ hơn nhiều. Ông ấy liên tục nhìn thấy những ảo ảnh, nghe thấy những tiếng bước chân trong đêm. Và... những bông hồng trắng. - Hồng trắng? – Vũ nhíu mày. - Phải. Đó là loài hoa mà bà cả Minh Khuê lúc sinh thời thích nhất. Cứ mỗi sáng thức dậy, ông chủ lại tìm thấy một bông hồng trắng đặt ngay trên bàn làm việc trong căn phòng khóa kín của mình. Những bông hồng đó không phải hoa tươi bình thường, chúng được nhúng vào mực tàu đen kịch. Ông chủ tin rằng đó là điềm báo tử của vong hồn bà cả về đòi nợ máu. Chiếc Peugeot rẽ vào một lối đi nhỏ, hai bên cỏ dại mọc um tùm. Cuối con đường, Biệt thự Tường Vi hiện ra như một con quái vật đá khổng lồ đang ngủ say. Ngôi biệt thự được xây dựng từ những năm 1930 theo phong cách Gothic đặc trưng của Pháp, với những bức tường đá xám bám đầy rêu phong, những ô cửa sổ vòm nhọn hoắt và một tháp chuông nhỏ đã bỏ hoang từ lâu. Bao quanh biệt thự là một khu vườn tường vi rộng lớn nhưng đã lụi tàn, chỉ còn lại những cành gai khẳng khiu, đen đúa bám vào hàng rào sắt rỉ sét. Khi chiếc xe dừng lại trước sảnh lớn, trời bắt đầu đổ mưa. Những giọt mưa lạnh ngắt quất liên hồi vào mặt kính, tạo nên những âm thanh lộp bộp dồn dập, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập xuống vùng đất này. CHƯƠNG II: NHỮNG GƯƠNG MẶT TRONG BÓNG TỐI Bên trong biệt thự, không khí thậm chí còn lạnh lẽo và u ám hơn bên ngoài. Đại sảnh rộng lớn được sưởi ấm bởi một lò sưởi bằng đá cẩm thạch khổng lồ, nhưng ánh lửa bập bùng chỉ đủ chiếu sáng một góc phòng, để lại những khoảng tối mênh mông trên những bức tường treo đầy những bức chân dung gia tộc cổ xưa. Vũ được quản gia Tùng dẫn vào phòng khách. Tại đây, các thành viên trong gia đình họ Lâm đã tề tựu đông đủ, như thể họ đang chờ đợi một vị khách không mời mà đến với sự nghi kỵ rõ rệt. Ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da đắt tiền là Lâm Thế Vinh, con trai cả của ông Hoàng. Vinh khoảng ba mươi lăm tuổi, gương mặt có nét bảnh bao nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi và sa đọa của một kẻ nghiện rượu. Tay anh ta đang xoay xoay một ly rượu whisky, ánh mắt nhìn Vũ đầy vẻ thù địch. Bên cạnh Vinh là Lâm Khánh Vy, cô con gái út. Vy là một cô gái trẻ có vẻ ngoài thanh tú nhưng làn da nhợt nhạt, đôi mắt to tròn chứa đựng một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô đang cặm cụi vẽ những nét nguệch ngoạc lên một cuốn sổ tay nhỏ. Ở góc phòng, đứng cạnh cửa sổ là bà Nhã Phương, người vợ thứ hai của ông Hoàng. Bà Phương khoảng bốn mươi tuổi, vẫn giữ được nét sắc sảo, quý phái nhưng ánh mắt lạnh lùng, xa cách. Người cuối cùng có mặt là Trần Thế Nam, một luật sư trẻ tuổi, đầy tham vọng, đồng thời là hôn phu của Khánh Vy. Nam ăn mặc rất lịch lãm, nhưng nụ cười của anh ta luôn mang lại cho Vũ cảm giác không thật. - Thưa bà và các cậu cô, đây là thám tử Trịnh Vũ – Bác Tùng giới thiệu. Lâm Thế Vinh cười khẩy, nốc cạn ly rượu rồi nói với giọng lè nhè: - Thám tử sao? Bố tôi thật là lẩm cẩm rồi. Nhà này có trộm cướp gì đâu mà phải thuê thám tử? Chẳng qua chỉ là vài trò đùa dai của mấy đứa làm vườn, hoặc giả là đầu óc già nua của cụ tự vẽ ra ma quỷ mà thôi. - Vinh! Anh đừng có nói năng vô lễ như thế – Khánh Vy khẽ rùng mình, giọng cô run rẩy – Bố đang rất yếu. Đêm nào em cũng nghe thấy tiếng khóc của mẹ ở hành lang... Mẹ đang về đấy... - Im đi, Vy! – Bà Nhã Phương lớn tiếng ngắt lời con chồng, giọng bà sắc lẻm như dao lam – Đừng có mang những chuyện ma quỷ nhảm nhí đó ra dọa dẫm mọi người nữa. Cậu Vũ, tôi hy vọng cậu hiểu rằng chồng tôi hiện đang không được minh mẫn về mặt đầu óc. Việc ông ấy mời cậu đến đây hoàn toàn là quyết định cá nhân, chúng tôi không liên quan. Luật sư Trần Thế Nam bước tới, chìa tay ra với Vũ và nở một nụ cười xã giao: - Chào anh Vũ. Tôi đã nghe danh anh từ những vụ án ở thành phố. Dù sao thì anh cũng đã đến đây, hy vọng anh có thể giúp gia đình làm sáng tỏ một số hiểu lầm để ông Hoàng được yên lòng dưỡng bệnh. Vũ bắt tay Nam, cảm nhận được bàn tay của gã luật sư này rất lạnh và ẩm ướt. Anh chưa kịp lên tiếng thì từ phía cầu thang gỗ lớn dẫn lên tầng hai, một giọng nói khàn khàn, yếu ớt nhưng đầy uy quyền vang lên: - Tất cả im miệng lại cho tôi! Mọi người đồng loạt quay lại. Lâm Gia Hoàng đang đứng đó, bám chặt tay vào lan can cầu thang. Ông ta gầy gò đến đáng sợ, bộ quần áo lụa rộng thùng thình như treo trên một bộ xương di động. Gương mặt ông ta xám xịt, đôi mắt sâu hoắm rực lên một tia sáng kỳ dị, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi. Ông nhìn chằm chằm vào Vũ: - Vũ... anh đã đến. Lên phòng làm việc của tôi ngay. Tôi không muốn ở cùng một chỗ với những kẻ muốn tôi chết. Ánh mắt của ông Hoàng lướt qua từng người trong phòng khách, và Vũ nhận ra một điều kỳ lạ: khi ánh mắt đó đi qua, mỗi thành viên đều có một phản ứng cơ thể rất khẽ nhưng không lọt qua được mắt anh. Vinh nắm chặt ly rượu rỗng; Vy cúi gằm mặt xuống cuốn sổ; bà Phương quay đi chỗ khác; còn Nam thì khẽ nheo mắt lại, nụ cười trên môi biến mất. CHƯƠNG III: CĂN PHÒNG KHÓA KÍN VÀ BÔNG HỒNG ĐEN Phòng làm việc của Lâm Gia Hoàng nằm ở cuối hành lang tầng hai. Căn phòng được bao phủ bởi những giá sách cao sát trần, ngập tràn mùi giấy cũ và bụi bặm. Trên bàn làm việc bằng gỗ sồi lớn, một ngọn đèn bão tỏa ra ánh sáng vàng vọt, tù mù. Ông Hoàng khóa chặt cửa phòng bằng một chiếc chìa khóa đồng lớn, sau đó mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế bành cao cổ. Ông thở dốc một lúc rồi nhìn Vũ bằng ánh mắt cầu cứu: - Vũ, họ đang muốn giết tôi. Họ muốn chiếm đoạt khối tài sản khổng lồ này, và quan trọng hơn, họ muốn chôn vùi sự thật về cái chết của Minh Khuê hai mươi năm trước. - Ông Hoàng, hãy bình tĩnh – Vũ kéo một chiếc ghế đối diện ngồi xuống – Hãy kể cho tôi nghe từ đầu. Hai mươi năm trước đã xảy ra chuyện gì? Và ai là người gửi những bông hồng đen cho ông? Ông Hoàng run rẩy đưa tay vuốt mặt, những ký ức kinh hoàng như đang hiện về trong tâm trí ông: - Hai mươi năm trước... Minh Khuê, vợ tôi, đã nhảy từ ban công tầng ba xuống sân vườn tự sát. Lúc đó, ai cũng nghĩ cô ấy bị trầm cảm sau sinh. Nhưng không phải... Cô ấy đã bị đẩy xuống! Tôi biết điều đó vì ngay trước khi cô ấy chết, chúng tôi đã có một cuộc cãi vã nảy lửa về một bí mật gia tộc. Tôi đã bỏ đi, và khi quay lại, cô ấy đã là một cái xác không hồn dưới sân. - Vậy tại sao bây giờ ông lại sợ hãi? – Vũ hỏi. - Vì một tháng trước, tôi tìm thấy một bức thư nặc danh đặt trên bàn làm việc này. Bức thư viết bằng nét chữ của Minh Khuê, viết rằng: 'Nợ máu phải trả bằng máu. Ta sẽ về lấy mạng ngươi vào đúng ngày giỗ của ta.' Và kể từ đó, cứ mỗi sáng, dù tôi đã khóa chặt cửa phòng từ bên trong trước khi đi ngủ, một bông hồng trắng nhúng mực tàu vẫn xuất hiện trên bàn làm việc của tôi. Không một ai có thể vào đây mà tôi không biết. Chìa khóa duy nhất luôn ở bên tôi, cửa sổ được đóng chốt sắt từ bên trong. Chỉ có thể là... hồn ma của cô ấy! Vũ đứng dậy, đi vòng quanh căn phòng. Anh kiểm tra cửa sổ – đúng như ông Hoàng nói, chốt sắt được gài chặt chẽ từ bên trong và đã rỉ sét, rất khó để mở ra từ bên ngoài mà không để lại dấu vết. Anh kiểm tra sàn nhà gỗ, không có dấu hiệu của cửa sập hay lối đi ngầm nào. Bức tường đá dày cũng hoàn toàn kiên cố. Cửa ra vào là lối duy nhất, và ổ khóa là loại khóa cơ cổ điển của Pháp, rất chắc chắn. - Ngày giỗ của bà Minh Khuê là khi nào? – Vũ hỏi khi đang quan sát một bức tranh sơn dầu lớn treo trên tường, vẽ một người phụ nữ xinh đẹp nhưng có đôi mắt u buồn đến kỳ lạ, tay cầm một bông hồng trắng. - Là ngày mai – Giọng ông Hoàng run rẩy đến cực điểm – Ngày mai là tròn hai mươi năm. Tôi biết, đêm nay kẻ thủ ác sẽ ra tay. Vũ, tôi cầu xin anh, đêm nay hãy canh gác bên ngoài căn phòng này. Tôi sẽ khóa chặt cửa lại. Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, anh hãy phá cửa xông vào. Vũ gật đầu sâu sắc. Anh cảm nhận được một âm mưu đen tối đang bủa vây lấy ngôi biệt thự này. Nó không phải là ma quỷ, mà là một thực thể bằng xương bằng thịt, tàn nhẫn và vô cùng tinh vi. Đêm đó, cơn bão chính thức đổ bộ vào Đà Lạt. Gió rít gào qua những rặng thông, tạo nên những âm thanh như tiếng khóc than ghê rợn. Tiếng mưa rơi tầm tã như trút nước xuống mái ngói biệt thự. Điện toàn khu vực bị cắt lúc mười một giờ đêm. Biệt thự Tường Vi chìm vào bóng tối tịch mịch, chỉ còn ánh sáng lập lòe từ những cây nến được thắp lên ở hành lang. Vũ ngồi trên một chiếc ghế bành kê sát cửa phòng làm việc của ông Hoàng. Anh để một chiếc đèn bão nhỏ dưới chân, tay cầm cuốn sổ ghi chép, tai lắng nghe mọi chuyển động dù là nhỏ nhất. Căn biệt thự chìm vào một sự im lặng đáng sợ, ngoài tiếng gió bão gầm rú bên ngoài. Khoảng hai giờ sáng, Vũ cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu. Cơn buồn ngủ ập đến một cách bất thường, dù trước đó anh đã uống một ly trà đặc do quản gia Tùng chuẩn bị. Đầu anh quay cuồng, cơ thể rã rời. Trực giác thám tử mách bảo anh có điều gì đó không ổn. Anh cố gắng cắn mạnh vào đầu lưỡi để cơn đau giúp mình tỉnh táo lại. Vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ bên trong phòng làm việc của ông Hoàng. Đó là tiếng đổ vỡ của đồ sứ, tiếp theo là một tiếng nấc nghẹn đầy đau đớn, rồi hoàn toàn im lặng. Vũ bật dậy, cơn buồn ngủ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là dòng chất kích thích adrenaline chạy dọc sống lưng. Anh lao đến cửa phòng, đập mạnh: - Ông Hoàng! Ông Hoàng! Có chuyện gì thế? Mở cửa ra! Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió bão rít gào ngoài cửa sổ sổ của hành lang. Vũ thử vặn tay nắm cửa. Cửa đã bị khóa chặt từ bên trong. Anh lùi lại vài bước, tụ lực rồi dùng hết sức bình sinh vai tông mạnh vào cánh cửa gỗ sồi dày dặn. Cánh cửa rên rỉ dưới sức nặng của anh nhưng không hề suy suyển. Vũ tiếp tục tông thêm ba lần nữa, tiếng gỗ nứt vỡ vang lên khô khốc. Cuối cùng, với một cú tông quyết định, chốt cửa gãy đôi, cánh cửa bật tung ra. Vũ xông vào phòng, bật đèn pin cầm tay lên quét một vòng quanh căn phòng tối tăm. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến một người từng trải qua nhiều hiện trường vụ án như anh cũng phải sững sờ. Lâm Gia Hoàng đang nằm gục trên bàn làm việc. Máu tươi nhuộm đỏ chiếc bàn gỗ sồi và những tập tài liệu. Trên cổ ông ta có một vết cắt sâu, máu vẫn đang rỉ ra thành dòng. Đôi mắt ông ta trợn trừng, nhìn trân trân lên trần nhà như thể vẫn chưa tin vào cái chết của chính mình. Nhưng điều kinh hoàng nhất chính là: ngay bên cạnh vũng máu của nạn nhân, một bông hồng trắng nhúng mực tàu đen kịch được đặt ngay ngắn. Và trên tấm kính cửa sổ phía sau ông Hoàng, viết bằng máu tươi, là dòng chữ: 'NỢ MÁU ĐÃ TRẢ'. Vũ nhanh chóng kiểm tra cửa sổ. Nó vẫn đóng chặt, chốt sắt bên trong vẫn gài nguyên vẹn. Cửa ra vào là lối duy nhất vào phòng, và chính anh là người đã phá nó để vào. Không có ai khác trong phòng. Đây là một vụ án mạng trong phòng kín hoàn hảo. Tiếng hét kinh hoàng của ai đó vang lên từ phía sau. Vũ quay lại, quản gia Tùng và các thành viên gia đình họ Lâm đã đứng ở cửa phòng từ lúc nào, gương mặt họ trắng bệch dưới ánh nến lập lòe. Lâm Khánh Vy nhìn thấy xác bố thì ngất lịm đi trong vòng tay của Trần Thế Nam. Lâm Thế Vinh đứng chôn chân tại chỗ, ly rượu trên tay rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành. CHƯƠNG IV: CUỘC ĐIỀU TRA TRONG CƠN BÃO Sáng hôm sau, cơn bão vẫn chưa dứt, mưa vẫn rơi rả rích và sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ ngọn đồi. Đường dây điện thoại đã bị đứt do bão, và con đường độc đạo dẫn từ biệt thự xuống thị trấn đã bị sạt lở nghiêm trọng, khiến Biệt thự Tường Vi hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài. Không thể báo cảnh sát, Vũ phải tự mình bắt đầu cuộc điều tra. Anh biến phòng khách thành văn phòng tạm thời của mình. Hiện trường vụ án đã được anh bảo vệ nghiêm ngặt. Vũ bắt đầu bằng việc khám nghiệm tử thi của Lâm Gia Hoàng. Nạn nhân chết do một vết cắt chí mạng ở động mạch cổ, gây mất máu cấp. Thời gian tử vong vào khoảng từ một giờ ba mươi đến hai giờ ba mươi sáng. Tuy nhiên, điều khiến Vũ băn khoăn là vết cắt trên cổ nạn nhân rất gọn gàng và sâu, đòi hỏi một lực tác động rất mạnh và chính xác. Nhưng trên tay của ông Hoàng không hề có dấu vết chống cự, quần áo cũng không hề bị xô xệch. Giống như ông ta đã ngồi yên một chỗ để kẻ sát nhân cắt cổ mình. Tiếp theo, Vũ kiểm tra cốc trà hoa cúc đặt trên bàn làm việc của ông Hoàng. Đáy cốc vẫn còn sót lại một ít bột màu trắng mịn. Vũ khẽ liếm một chút đầu ngón tay chạm vào bột – vị đắng ngắt. Đó là Strychnine, một loại chất độc cực mạnh gây liệt cơ toàn thân nhưng vẫn giữ cho nạn nhân hoàn toàn tỉnh táo trước khi chết. - Thì ra là vậy – Vũ lẩm bẩm – Thủ đoạn thật tàn độc. Anh triệu tập tất cả mọi người trong biệt thự vào phòng khách để tiến hành lấy lời khai. - Như mọi người đã biết, ông Hoàng đã bị sát hại trong đêm qua – Vũ bắt đầu, ánh mắt anh sắc bén như dao quét qua từng khuôn mặt đang căng thẳng – Cửa phòng bị khóa kín từ bên trong, nhưng đây không phải là một vụ tự sát. Thủ phạm là một trong số những người đang có mặt ở đây. Lâm Thế Vinh đập bàn đứng dậy, mặt đỏ gay vì giận dữ pha lẫn sợ hãi: - Anh nói cái quái gì thế? Bố tôi bị khóa trong phòng, anh là người canh gác ở ngoài. Nếu có ai đó giết ông ấy, thì chính anh là kẻ đáng nghi nhất! Hoặc là hồn ma của mẹ tôi đã về báo thù! - Anh Vinh, hãy ngồi xuống – Vũ bình tĩnh nói – Tôi bị đánh thuốc mê trong đêm qua. Ly trà mà bác Tùng mang cho tôi lúc mười một giờ đêm có chứa một lượng nhỏ thuốc ngủ. Nhưng nhờ thể chất đặc biệt, tôi đã tỉnh lại sớm hơn dự kiến. Về việc vụ án mạng phòng kín, tôi đã tìm ra cách thức mà hung thủ sử dụng. Nhưng trước hết, tôi muốn nghe bằng chứng ngoại phạm của từng người từ một giờ đến ba giờ sáng qua. Bà Nhã Phương lạnh lùng lên tiếng trước: - Tôi ngủ trong phòng riêng ở tầng hai từ mười giờ tối. Tôi uống thuốc an thần trước khi đi ngủ nên không nghe thấy gì cho đến khi nghe tiếng động lớn lúc hai giờ sáng. Không có ai chứng minh cho tôi cả. - Còn tôi và Vy ở phòng khách tầng trệt cho đến mười một giờ rưỡi – Luật sư Nam nói, tay ôm nhẹ vai Khánh Vy vẫn còn đang run rẩy – Sau đó, Vy về phòng cô ấy ở tầng hai, còn tôi về phòng dành cho khách ở cuối hành lang tầng trệt. Tôi thức đọc tài liệu vụ án đến hai giờ sáng rồi đi ngủ. - Vy, cô có nghe thấy tiếng động gì không? – Vũ nhẹ nhàng hỏi cô gái trẻ. Khánh Vy ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Vũ, giọng cô thều thào: - Tôi... tôi không ngủ được. Tôi nghe thấy tiếng hát của mẹ... Tiếng hát ru mà mẹ vẫn hay hát cho tôi nghe khi còn nhỏ. Nó phát ra từ căn phòng của mẹ trên tầng ba. Tôi đã lên đó... - Cô lên tầng ba lúc mấy giờ? – Vũ cắt lời. - Khoảng hơn một giờ sáng. Căn phòng đó đã bị khóa hai mươi năm nay, nhưng đêm qua cửa lại hé mở. Tôi nhìn vào trong, thấy một bóng người mặc váy trắng đứng quay lưng lại phía tôi, bên cạnh cửa sổ. Tôi quá sợ hãi nên đã chạy thẳng về phòng mình và trùm chăn kín đầu. Mọi người trong phòng xôn xao. Lâm Thế Vinh tái mặt, còn bà Nhã Phương thì hừ lạnh một tiếng đầy vẻ khinh miệt. - Bác Tùng thì sao? – Vũ quay sang vị quản gia già. - Thưa cậu Vũ, sau khi mang trà cho cậu lúc mười một giờ, tôi về phòng nghỉ của gia nhân ở tầng hầm dưới bếp. Tuổi già khó ngủ, tôi chỉ nằm nghe tiếng mưa rơi cho đến khi nghe tiếng động phá cửa của cậu thì chạy lên. Vũ ghi chép cẩn thận vào sổ tay. Mọi lời khai đều có vẻ hợp lý, nhưng anh biết rằng đằng sau những gương mặt hoang mang kia là những lời nói dối được che đậy vô cùng tinh vi. Anh cần tìm kiếm thêm manh mối thực tế. Anh quyết định lên tầng ba để kiểm tra căn phòng của bà Minh Khuê – người vợ quá cố. Căn phòng nằm ở vị trí cao nhất của biệt thự, bụi bặm bám dày đặc trên những đồ nội thất cũ kỹ được phủ vải trắng che bụi. Khắp nơi là những mạng nhện giăng đầy. Vũ đi đến bên chiếc bàn trang điểm phủ đầy bụi. Trên mặt bàn bỗng xuất hiện một khoảng trống hình tròn tương đối sạch sẽ – rõ ràng có ai đó mới nhấc một vật gì đó đi cách đây không lâu. Bên cạnh chiếc gương ố vàng, anh tìm thấy một vài sợi tóc dài màu đen bóng mượt. Anh cúi xuống nhìn gầm giường và phát hiện ra một chiếc hộp sắt nhỏ không khóa. Bên trong hộp chứa đầy những lá thư cũ. Vũ mở ra đọc nhanh qua. Đó là những lá thư tình mà bà Minh Khuê viết, nhưng người nhận không phải là ông Lâm Gia Hoàng. Người nhận được ký tên bằng một chữ viết tắt duy nhất: 'T'. Nội dung các lá thư thể hiện một tình yêu sâu sắc nhưng đầy đau khổ, tuyệt vọng, và sự sợ hãi tột cùng đối với sự ghen tuông bệnh hoạn của ông Hoàng. Trong lá thư cuối cùng viết trước khi chết một ngày, Minh Khuê viết: 'Anh ấy đã phát hiện ra chúng ta. Hoàng dọa sẽ giết chết em và đứa con trong bụng. Em phải trốn đi thôi, T. Hãy cứu em.' - Đứa con trong bụng? – Vũ lẩm bẩm. Theo tài liệu anh có, Khánh Vy sinh ra trước khi bà Minh Khuê chết hai năm. Vậy đứa con trong bụng này là ai? Hay là bà Minh Khuê đã mang thai một đứa con khác trước khi chết? Anh lật tiếp những tài liệu dưới đáy hộp và tìm thấy một tờ giấy khai sinh bị xé rách một góc. Đó là giấy khai sinh của một bé trai, sinh ra tại một bệnh viện phụ sản ở Đà Lạt vào đúng năm bà Minh Khuê qua đời. Tên đứa bé là... Lâm Thế Vinh? Không, ngày sinh không khớp. Đứa bé này sinh sau Vinh năm tuổi. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Vũ. Anh cẩn thận cất những lá thư vào túi áo măng tô rồi bước ra ban công tầng ba – nơi bà Minh Khuê đã ngã xuống hai mươi năm trước. Từ ban công nhìn xuống, khu vườn tường vi xơ xác hiện ra dưới làn mưa. Vũ quan sát kỹ phần lan can bằng sắt. Có một vết xước mới trên lớp rỉ sét cũ, và dưới sàn ban công có vài hạt đất đỏ bám vào – loại đất đỏ đặc trưng của vùng cao nguyên nhưng chỉ có ở khu vực bờ vực sau biệt thự, nơi không có lối đi bộ. Có kẻ đã trèo lên đây từ bên ngoài biệt thự bằng dây thừng? Hay kẻ đó đã đi từ ngoài vườn vào? CHƯƠNG V: BÔNG HOA THỨ HAI Cuộc điều tra bị gián đoạn khi một tiếng hét thất thanh khác vang lên từ phía nhà kính trồng hoa ở góc vườn. Tiếng hét là của một cô hầu gái trẻ tuổi. Vũ lao ra ngoài mưa, chạy nhanh về phía nhà kính, theo sau là quản gia Tùng và gã luật sư Nam. Nhà kính trồng hoa tường vi là một cấu trúc bằng khung thép và kính cường lực lớn, nằm biệt lập giữa những hàng thông cổ thụ. Khi Vũ bước vào bên trong, mùi đất ẩm ướt và mùi hoa tường vi héo úa nồng nặc sộc thẳng vào mũi. Nằm gục bên cạnh một chậu cây tường vi lớn là xác của Lâm Thế Vinh. Mặt anh ta tím tái, miệng sùi bọt mép, hai tay co quắp lại như thể đang cố cào xé cổ họng mình. Kế bên xác Vinh là một chai rượu whisky vỡ nát, chất lỏng màu vàng sậm hòa cùng máu tươi chảy tràn trên nền đất đỏ. Và một lần nữa, cắm ngay trên ngực áo của Lâm Thế Vinh là một bông hồng trắng nhúng mực tàu đen kịch. - Chúa ơi! Lại là nó! – Quản gia Tùng run rẩy, quỳ sụp xuống đất, liên tục làm dấu thánh giá. Trần Thế Nam cũng tái mét mặt mày, bước lùi lại vài bước: - Chuyện này... chuyện này không thể nào! Vinh vừa mới ở trong nhà cơ mà? Tại sao anh ta lại ra đây? Vũ tiến lại gần, nhanh chóng kiểm tra thi thể. Nạn nhân chết do ngộ độc Cyanide cực mạnh – loại chất độc tác dụng nhanh hơn nhiều so với Strychnine. Chai rượu whisky mà Vinh mang theo chính là nguồn chứa chất độc. Dựa vào độ ấm của cơ thể, Vinh chỉ mới chết cách đây khoảng mười lăm phút. - Có ai nhìn thấy anh Vinh ra ngoài không? – Vũ hỏi dồn dập. - Tôi... tôi không thấy – Bác Tùng lắp bắp – Tôi bận chuẩn bị bữa trưa dưới bếp. - Tôi cũng ở trong thư viện tầng trệt tìm một số tài liệu pháp lý của ông Hoàng – Nam nói, giọng run rẩy rõ rệt. Vũ nhặt một mảnh vỡ của chai rượu lên ngửi. Đúng là mùi hạnh nhân đặc trưng của Cyanide. Anh nhìn quanh nhà kính. Không gian ở đây rất rộng, có nhiều lối đi giữa các kệ cây cao. Trên mặt đất ẩm ướt, ngoài dấu chân của nạn nhân và cô hầu gái phát hiện ra xác, có một lối dấu chân khác rất mờ, kích cỡ giày tương đối nhỏ, hướng từ cửa sau của nhà kính ra phía rừng thông phía sau biệt thự. Vũ lập tức lao ra cửa sau. Cơn mưa lớn đã nhanh chóng xóa nhòa các dấu vết trên đất bùn, nhưng trực giác dắt lối cho anh chạy sâu vào rừng thông. Dưới những tán thông rậm rạp, mưa bớt nặng hạt hơn. Anh nhìn thấy một bóng người mặc áo khoác đen đang chạy vội vã phía trước. - Đứng lại! – Vũ hét lớn. Bóng người đó giật mình, vấp phải một rễ thông lớn và ngã nhào xuống đất. Vũ lao tới, khống chế đối phương và lật người đó lại. Dưới chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác đen là khuôn mặt hoảng loạn của bà Nhã Phương. Trên tay bà ta vẫn còn dính những vệt mực tàu đen kịch chưa kịp khô. - Bà Phương! Bà làm gì ở đây? – Vũ gầm lên, tay giữ chặt lấy bả vai bà ta. Bà Phương thở dốc, đôi mắt đầy vẻ căm hận và tuyệt vọng nhìn Vũ: - Buông tôi ra! Tôi không giết họ! Tôi không giết ai cả! - Vậy vết mực tàu trên tay bà giải thích thế nào? Và tại sao bà lại chạy trốn khỏi nhà kính? – Vũ tra hỏi dồn dập. Bà Phương bật khóc nức nở – một phản ứng hiếm thấy ở người đàn bà vốn vô cùng lạnh lùng này: - Tôi... tôi chỉ muốn tìm tài liệu thừa kế của ông Hoàng thôi! Tôi biết ông ta để lại toàn bộ tài sản cho Khánh Vy và Vinh, tôi không được gì cả. Tôi phát hiện Vinh có hẹn gặp ai đó ở nhà kính nên đã lén đi theo để rình rập. Nhưng khi tôi đến nơi, Vinh đã chết rồi. Tôi thấy bông hồng trắng đặt bên cạnh anh ta... Tôi đã nhặt nó lên vì quá hoảng sợ và bối rối, sau đó tôi nghe thấy tiếng chân người nên đã bỏ chạy! Vũ nhìn sâu vào mắt bà Phương. Sự sợ hãi trong mắt bà ta là thật, nhưng anh biết không thể tin hoàn toàn vào lời khai của bất kỳ ai trong ngôi nhà này. Anh đưa bà Phương trở lại biệt thự, giam lỏng bà ta trong phòng khách dưới sự giám sát của bác Tùng và Nam, rồi tự mình quay lại phòng làm việc của ông Hoàng để xâu chuỗi lại toàn bộ vụ án. CHƯƠNG VI: ÁNH SÁNG TỪ VỰC THẲM Vũ ngồi một mình trong căn phòng làm việc u ám của nạn nhân Lâm Gia Hoàng. Cánh cửa gỗ sụp đổ vẫn nằm ngổn ngang. Anh châm một điếu thuốc, để làn khói bao quanh lấy mình, giúp bộ não hoạt động hết công suất. Mọi chi tiết của vụ án bắt đầu chạy qua đầu anh như một thước phim quay chậm: 1. Vụ án mạng phòng kín đầu tiên: Lâm Gia Hoàng bị giết bởi một vết cắt ở cổ sau khi bị đầu độc bằng Strychnine để làm tê liệt cơ thể. Cửa khóa trong, cửa sổ gài chốt trong. Không có lối đi bí mật. 2. Vụ án mạng thứ hai: Lâm Thế Vinh bị đầu độc bằng Cyanide trong chai rượu whisky của chính mình tại nhà kính. Một bông hồng trắng nhúng mực tàu được đặt trên ngực cả hai nạn nhân. 3. Quá khứ hai mươi năm trước: Bà Minh Khuê rơi từ ban công tự sát (hoặc bị đẩy). Bà ấy có một mối tình vụng trộm với một người tên 'T' và sinh ra một đứa con trai bí mật. 4. Sợi tóc đen dài trên bàn trang điểm của bà Minh Khuê ở tầng ba. Vết xước trên lan can ban công. 5. Thuốc ngủ trong ly trà của Vũ. Khoảng cách lớn nhất cần phải giải quyết chính là: Làm thế nào hung thủ có thể sát hại Lâm Gia Hoàng trong căn phòng khóa kín hoàn hảo mà không để lại bất kỳ dấu vết nào? Nếu hung thủ dùng chìa khóa dự phòng, làm sao gài được chốt sắt cửa sổ từ bên trong? Và quan trọng nhất, làm sao khóa được cửa chính từ bên trong rồi rút chìa khóa ra khi chìa khóa duy nhất của ông Hoàng vẫn nằm trong túi áo của ông ta lúc chết? Vũ đứng dậy, đi đến bên cửa ra vào bị phá hủy. Anh quan sát kỹ phần khóa cửa gỗ. Ổ khóa cơ của Pháp hoạt động theo cơ chế: khi vặn chìa từ bên trong, một chốt sắt lớn sẽ lao ra cắm vào khung cửa. Chìa khóa phải được cắm trong ổ khóa thì mới giữ được chốt ở vị trí khóa. Nhưng có một chi tiết nhỏ dưới sàn nhà sát mép cửa bỗng thu hút sự chú ý của Vũ. Đó là một vệt xước rất mờ trên lớp gỗ bóng, chạy dài từ gầm cửa ra ngoài hành lang. Vũ quỳ xuống, dùng ngón tay miết nhẹ vệt xước. Nó rất hẹp, chỉ bằng độ dày của một sợi dây cước siêu mảnh. Anh nhìn lên khe hở dưới cánh cửa – khoảng trống giữa gầm cửa và sàn nhà rộng khoảng 5mm, vừa đủ để luồn một sợi dây mảnh qua. Một tia sáng lóe lên trong đầu Vũ. Anh đã hiểu ra mánh khóe khóa cửa từ bên ngoài! Hung thủ không hề khóa cửa từ bên trong. Sau khi sát hại ông Hoàng, hung thủ đi ra ngoài hành lang, khép hờ cửa. Hắn đã luồn một sợi dây cước mảnh qua lỗ khóa, vòng qua chuôi chìa khóa đang cắm sẵn ở ổ khóa bên trong, rồi luồn đầu dây còn lại qua khe hở dưới gầm cửa ra ngoài. Bằng cách kéo căng sợi dây cước từ bên ngoài hành lang, hung thủ có thể xoay chìa khóa bên trong để khóa cửa, sau đó giật mạnh sợi dây để nó tuột ra khỏi chuôi chìa khóa và thu hồi sợi dây về. Để làm được điều này, chuôi chìa khóa phải được bôi một lớp dầu trơn để dây dễ dàng tuột ra mà không bị kẹt. Vũ lập tức kiểm tra chiếc chìa khóa đồng tìm thấy trên người ông Hoàng. Quả nhiên, trên chuôi chìa khóa vẫn còn bám một lớp dầu mỡ mỏng không mùi! - Thủ đoạn xảo quyệt thật! – Vũ thốt lên đầy phấn khích – Nhưng còn chốt sắt cửa sổ thì sao? Ông Hoàng nói cửa sổ luôn được gài chốt từ bên trong. Vũ đi đến bên cửa sổ, quan sát kỹ chiếc chốt sắt rỉ sét. Anh nhận ra một điều kỳ lạ: chiếc chốt sắt này thực chất đã bị gãy phần nẫy khóa từ lâu, nhưng được dán lại bằng một loại keo dán sắt chuyên dụng rất khéo léo. Khi đóng mạnh cửa sổ từ bên ngoài, lực chấn động sẽ khiến chiếc chốt tự động rơi vào khe khóa, tạo ra ảo giác là nó được gài chặt từ bên trong. Như vậy, vụ án mạng phòng kín đã được giải mã hoàn toàn về mặt vật lý. Hung thủ có thể dễ dàng đi vào phòng qua cửa sổ (trèo từ ban công tầng ba xuống bằng dây thừng – giải thích cho vết xước lan can và đất đỏ trên ban công), đầu độc và cắt cổ nạn nhân, sau đó đi ra bằng cửa chính và dùng trò sợi dây cước để khóa cửa lại, tạo hiện trường giả hoàn hảo. Nhưng ai là người có đủ khả năng và động cơ để làm việc này? Vũ lấy tập thư tình của bà Minh Khuê ra đọc lại một lần nữa. Anh chú ý đến bức ảnh cũ kẹp giữa những lá thư. Đó là ảnh bà Minh Khuê chụp chung với một người đàn ông trẻ tuổi có gương mặt rất thanh tú, nhưng đôi mắt anh ta có một vết sẹo nhỏ ở đuôi mắt trái. Vết sẹo ở đuôi mắt trái... Vũ giật mình nhớ lại gương mặt của một người. Anh vội vã chạy xuống tầng hầm, nơi đặt phòng nghỉ của quản gia Tùng. Căn phòng của bác Tùng rất đơn sơ, chỉ có một chiếc giường đơn, một chiếc tủ quần áo gỗ và một bàn thờ nhỏ thắp hương nghi ngút. Trên bàn thờ là di ảnh của bà Minh Khuê. Vũ mở tủ quần áo của ông Tùng ra kiểm tra. Ở góc tủ, dưới đống quần áo cũ, anh tìm thấy một đôi giày da cỡ nhỏ bám đầy đất đỏ khô – trùng khớp với dấu chân trong nhà kính và đất đỏ trên ban công tầng ba. Bên cạnh đôi giày là một lọ thủy tinh nhỏ chứa bột màu trắng (Strychnine) và một lọ chứa chất lỏng không màu (Cyanide). Nhưng điều khiến Vũ sốc nhất chính là một cuốn nhật ký cũ nằm dưới đáy tủ. Anh mở ra đọc nhanh, nét chữ run rẩy nhưng chứa đựng một sự hận thù sâu sắc trải dài suốt hai mươi năm: 'Ngày... tháng... năm 1977: Minh Khuê của tôi đã đi rồi. Gã ác quỷ Lâm Gia Hoàng đã đẩy cô ấy xuống từ ban công vì phát hiện ra đứa con của chúng tôi. Hắn đã cướp đi người phụ nữ tôi yêu nhất, cướp đi đứa con trai chưa kịp chào đời của tôi. Hắn bắt tôi phải sống trong ngôi nhà này như một con chó trung thành để chứng kiến sự giàu có bẩn thỉu của hắn. Tôi sẽ chờ đợi. Tôi sẽ nuôi nấng đứa con gái duy nhất của cô ấy – Khánh Vy – để nó trở thành lưỡi dao kết liễu cuộc đời hắn và dòng họ dơ bẩn này...' - Đứa con trai chưa kịp chào đời? – Vũ lẩm nhẩm – Vậy đứa con trai sinh năm 1977 mà tờ giấy khai sinh nhắc đến chính là... không, tờ giấy khai sinh đó là của ai? Vũ lật gióng lại mốc thời gian. Đứa bé sinh năm 1977... đúng vào năm bà Minh Khuê mất. Nhưng trong nhật ký viết đứa con đã chết cùng mẹ? Không, có một sự mâu thuẫn lớn ở đây. Anh lật đến trang cuối cùng của cuốn nhật ký mới viết cách đây vài ngày: 'Nó đã lớn lên, rực rỡ và thông minh như mẹ nó. Nó đã trở về bên tôi để thực hiện kế hoạch báo thù. Lâm Gia Hoàng, ngày tàn của mày đã đến.' Vũ đột ngột khép cuốn nhật ký lại. Một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh đã hiểu ra toàn bộ sự thật kinh hoàng đằng sau vụ án này. Kẻ sát nhân không phải là một người cô độc. Đó là một liên minh giết người đầy thù hận. Anh lập tức chạy lên tầng trệt. CHƯƠNG VII: HẠ MÀN Mưa bão bên ngoài vẫn gầm rú ghê rợn, sấm sét thỉnh thoảng lại rạch đôi bầu trời đen kịt, chiếu sáng căn phòng khách rộng lớn của Biệt thự Tường Vi bằng những luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo. Vũ bước vào phòng khách, nơi mọi người đang ngồi im lặng trong sự căng thẳng tột độ. Anh đi đến giữa phòng, ném cuốn nhật ký và những chiếc lọ chứa chất độc lên chiếc bàn trà bằng kính, tạo nên một tiếng 'cộp' khô khốc. - Trò chơi kết thúc rồi – Vũ nói, giọng anh trầm ấm nhưng uy lực vô song – Tôi đã biết ai là kẻ sát nhân. Mọi ánh mắt đổ dồn vào anh. Quản gia Tùng nhìn thấy cuốn nhật ký thì gương mặt già nua bỗng chốc xám xịt như tro tàn, nhưng ông ta vẫn cố giữ sự bình tĩnh cuối cùng. - Cậu Vũ, chuyện này là thế nào? – Luật sư Nam lên tiếng, giọng run rẩy. - Kẻ sát nhân không phải là một thế lực siêu nhiên nào cả – Vũ nhìn thẳng vào quản gia Tùng – Mà chính là bác, bác Tùng. Bác chính là người tình bí mật của bà Minh Khuê hai mươi năm trước. Bác hận Lâm Gia Hoàng vì đã bức tử bà ấy, nên đã lên kế hoạch trả thù kéo dài suốt hai thập kỷ. Bác Tùng khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo: - Phải, là tôi giết hắn. Lâm Gia Hoàng là một gã quỷ quyệt. Hắn đã đẩy Minh Khuê xuống ban công khi biết cô ấy mang thai con tôi. Tôi đã phải nhẫn nhục làm việc ở đây suốt hai mươi năm để chờ đợi ngày này. Tôi đã đầu độc hắn, tôi đã cắt cổ hắn để tế linh hồn Minh Khuê. Còn Lâm Thế Vinh, gã con cả đốn mạt đó cũng phải chết vì hắn đã phát hiện ra kế hoạch của tôi và tống tiền tôi. Tôi không hề hối hận! - Bác Tùng, bác nhận tội rất nhanh – Vũ lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ u buồn – Nhưng bác chỉ là một nửa của sự thật. Bác đang cố gánh hết tội lỗi để bảo vệ cho đồng phạm của mình, đúng không? Cả căn phòng im phăng phắc. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. - Đồng phạm? – Bà Nhã Phương kinh ngạc – Ai cơ? Vũ quay sang nhìn thẳng vào Trần Thế Nam, gã luật sư trẻ tuổi vẫn đang tỏ ra bình thản: - Anh Nam, anh có muốn tự mình giải thích về tờ giấy khai sinh mang tên Trần Thế Nam, sinh năm 1977 tại Đà Lạt, có tên mẹ là Lâm Minh Khuê không? Trần Thế Nam khựng lại, nụ cười xã giao trên môi đông cứng hoàn toàn. Đôi mắt gã co rút lại đầy nguy hiểm. - Anh nói gì vậy, thám tử? Tôi là một luật sư từ thành phố đến, tôi chỉ là hôn phu của Khánh Vy... – Nam cố cãi. - Anh đừng diễn kịch nữa – Vũ lạnh lùng ngắt lời – Hai mươi năm trước, bà Minh Khuê không hề sảy thai. Đứa bé đã được cứu sống thần kỳ sau khi mẹ nó qua đời và được bác Tùng bí mật gửi vào một cô nhi viện dưới cái tên Trần Thế Nam. Anh chính là đứa con trai ruột của bác Tùng và bà Minh Khuê! Anh tiếp cận Lâm Khánh Vy – em gái cùng mẹ khác cha của anh – không phải vì yêu cô ấy, mà để bước chân vào gia đình này, danh chính ngôn thuận thực hiện kế hoạch báo thù và cướp đoạt toàn bộ gia sản họ Lâm. Khánh Vy nghe đến đây thì hoàn toàn sụp đổ. Cô nhìn Nam bằng ánh mắt đầy kinh hoàng và ghê tởm: - Nam... anh... anh là anh trai tôi sao? Anh tiếp cận tôi chỉ vì chuyện này sao? Nam không trả lời Vy. Gương mặt thanh tú của gã bỗng co giật, lộ ra một vẻ cuồng loạn, độc ác chưa từng thấy. Gã nhìn Vũ, rồi nhìn quản gia Tùng, cười lớn đầy điên dại: - Ha ha ha! Thám tử giỏi lắm! Anh đã tìm ra sự thật nhanh hơn tôi tưởng. Đúng vậy! Tôi chính là con trai của Minh Khuê. Dòng máu chảy trong người tôi là để đòi nợ máu! Lâm Gia Hoàng phải chết, Lâm Thế Vinh cũng phải chết. Toàn bộ gia sản này thuộc về tôi và Vy – những người con thực sự của mẹ tôi! - Nhưng anh đã phạm một sai lầm lớn, Nam ạ – Vũ nói, giọng anh chùng xuống đầy thương cảm – Bác Tùng vì bảo vệ anh nên đã nhận hết tội giết người về mình. Nhưng thực chất, người trực tiếp xuống tay cắt cổ Lâm Gia Hoàng và đầu độc Lâm Thế Vinh chính là anh. - Anh có bằng chứng gì? – Nam rít lên. - Sợi tóc đen dài tìm thấy trên bàn trang điểm của bà Minh Khuê ở tầng ba chính là tóc của anh – Vũ giải thích – Anh có mái tóc dài lãng tử của một nghệ sĩ, và anh đã đóng giả làm hồn ma của bà Minh Khuê mặc váy trắng để dọa ông Hoàng và đánh lạc hướng mọi người trong đêm qua (Khánh Vy đã nhìn thấy anh lúc một giờ sáng trên tầng ba). Chính anh là người đã leo từ ban công tầng ba xuống phòng làm việc của ông Hoàng bằng dây thừng, găm chiếc chốt cửa sổ giả để trốn thoát. Vết xước lan can ban công và đất đỏ trên đôi giày da của anh – thứ mà tôi cá là anh chưa kịp tiêu hủy – sẽ là bằng chứng đanh thép trước tòa. Nam biến sắc hoàn toàn. Gã chợt nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy logic hoàn hảo của Trịnh Vũ. Sự kiêu ngạo của gã luật sư trẻ sụp đổ hoàn toàn. Trong cơn quẫn bách, Nam bỗng rút từ trong túi áo ra một khẩu súng lục nhỏ, chĩa thẳng vào đầu Khánh Vy, kéo cô làm con tin: - Lùi lại hết cho tôi! Nếu không tôi sẽ bắn chết nó! Vy, em phải đi với anh. Chúng ta sẽ rời khỏi đây, đến một nơi không ai biết chúng ta là ai! - Nam! Con điên rồi! Buông con bé ra! – Bác Tùng hét lên đau đớn, lao về phía con trai mình. - Tránh ra! – Nam gầm lên, tay siết chặt cò súng. Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Vũ chuyển động nhanh như một tia chớp. Anh không lao trực tiếp vào Nam mà đá mạnh vào chiếc bàn trà bằng kính trước mặt. Chiếc bàn trượt nhanh trên sàn nhà bóng loáng, đập mạnh vào chân Nam khiến gã mất thăng bằng. Tiếng súng nổ vang 'Đoàng!' chát chúa, viên đạn găm thẳng vào trần nhà đá. Khánh Vy vùng chạy thoát ra ngoài. Vũ lao tới như một con mãnh thú, tung một cú đấm móc cực mạnh vào quai hàm của Nam, khiến gã văng ra xa, khẩu súng tuột khỏi tay, rơi xuống sàn. Nam cố gắng lết dậy định nhặt lại khẩu súng, nhưng họng súng đen ngóm của Vũ đã chĩa thẳng vào trán gã. Đôi mắt Vũ lạnh lùng như băng tuyết Đà Lạt: - Trò chơi kết thúc thực sự rồi, Trần Thế Nam. Nam nhìn họng súng, rồi nhìn cha mình – người quản gia già đang quỳ sụp xuống đất khóc lóc thảm thiết, rồi gục đầu xuống sàn nhà, cười trong nước mắt chua chát. EPILOGUE: SƯƠNG TAN TRÊN ĐỈNH LANGBIANG Hai ngày sau, cơn bão cuối cùng cũng tan. Ánh nắng ban mai ấm áp, dịu nhẹ bắt đầu xuyên qua những đám mây xám, rọi xuống những rặng thông xanh mướt của Đà Lạt. Con đường xuống núi được thông, xe cảnh sát và xe cứu thương đã lên đến biệt thự. Trần Thế Nam và quản gia Tùng bị áp giải lên xe cảnh sát dưới sự chứng kiến của những người còn lại trong gia đình họ Lâm. Bà Nhã Phương đứng lặng lẽ bên cửa sổ, vẻ mặt phức tạp, có lẽ bà đang nghĩ về tương lai của khối tài sản khổng lồ giờ đây hoàn toàn thuộc về bà và Khánh Vy. Khánh Vy đứng dưới sảnh biệt thự, sắc mặt cô đã hồng hào hơn đôi chút, nhưng đôi mắt vẫn chưa hết u sầu. Cô bước đến bên Trịnh Vũ, khẽ cúi đầu: - Cảm ơn anh, anh Vũ. Nếu không có anh, có lẽ tôi đã trở thành nạn nhân tiếp theo của chuỗi thù hận này. Vũ nhìn cô gái trẻ, khẽ mỉm cười u buồn: - Thù hận giống như một loài cây có độc, Vy ạ. Nếu chúng ta không nhổ tận gốc, nó sẽ lớn lên bằng máu và nước mắt của chính chúng ta. Hãy cố gắng sống tốt phần đời còn lại. Mẹ cô ở trên cao chắc chắn cũng muốn cô được hạnh phúc thực sự, chứ không phải sống trong bóng ma của quá khứ. Vũ kéo vali bước ra xe Peugeot của sở cảnh sát để trở lại nhà ga. Khi chiếc xe lăn bánh xa dần khỏi Biệt thự Tường Vi, anh ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Ngôi biệt thự đá xám vẫn đứng đó, lặng lẽ giữa rừng thông cổ thụ, nhưng giờ đây nó không còn vẻ âm u, đáng sợ như trước nữa. Những đóa tường vi dại màu hồng nhạt bắt đầu hé nở sau cơn mưa lớn, rực rỡ dưới ánh nắng ban mai mới. Bóng ma của quá khứ cuối cùng đã tan biến, nhường chỗ cho một khởi đầu mới, dù hành trình đi tìm sự thanh thản trong tâm hồn của những người ở lại vẫn còn rất dài phía trước. Vũ châm một điếu thuốc, nhắm mắt lại, tận hưởng hương vị bình yên hiếm hoi sau một vụ án mạng kinh hoàng. Tàu sắp chạy, và anh lại chuẩn bị cho những hành trình phá án tiếp theo ở những vùng đất mới đầy bí ẩn.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay