Bức Họa Máu Họ Huỳnh
Cây bútTrần Thế Phong
Chủ đề
Kinh dị
Tương tác
22 lượt xem
Chương 1: Khách Phương Xa Và Chuyến Đò Hoàng Hôn
Cơn mưa dầm dề miền Tây Nam Bộ cuối thu như trút xuống cả một bầu trời sầu thảm. Dòng sông Tiền đỏ ngầu phù sa, cuồn cuộn những mảng lục bình trôi dạt như những thây người vô định. Trên con đò dọc lắc lư giữa sóng nước, Dương ôm chặt chiếc vali bằng nhôm đựng dụng cụ phục chế chuyên dụng. Gió thổi tạt từng luồng hơi nước lạnh ngắt vào mặt, mang theo mùi sình lầy, mùi lá dừa nước mục rữa và một thứ mùi tanh nồng khó tả—thứ mùi đặc trưng của những vùng đất quanh năm chìm trong bóng tối của tán lá và sông rạch.
Dương là một chuyên gia phục chế tranh cổ, vừa tốt nghiệp loại ưu tại Viện Mỹ thuật Paris trở về Sài Gòn. Giữa lúc danh tiếng còn chưa kịp định hình, anh nhận được một lời mời kỳ lạ từ Sa Đéc. Người gửi là Huỳnh Tấn Minh, hậu duệ đời thứ tư của gia tộc họ Huỳnh—một dòng họ từng khét tiếng giàu có nhưng nay đã suy tàn, sống cô độc trong một dinh thự cổ kính bên rạch Cái Đôi. Lời mời đi kèm một khoảng thù lao khổng lồ, đủ để Dương sống sung túc cả đời, chỉ với một yêu cầu duy nhất: phục chế hoàn toàn bức tranh lụa cổ mang tên "Thiếu Nữ Bên Đầm Sen Tàn" vẽ từ năm 1932.
"Cậu trẻ, khuyên thiệt tình một câu, xứ đó không lành đâu," ông lái đò ngoài sáu mươi, miệng nhai trầu nhóp nhép, thỉnh thoảng liếc nhìn Dương bằng ánh mắt ái ngại. "Đất họ Huỳnh hồi xưa là đất lành chim đậu, giờ là đất dữ vong cư. Người trong vùng không ai dám bén mảng tới rạch Cái Đôi sau năm giờ chiều. Nghe nói... dưới sông có oán hồn đòi mạng."
Dương khẽ mỉm cười, vuốt lại mái tóc ướt đẫm nước mưa: "Cháu chỉ đến làm việc phục chế tranh thôi bác. Xong việc là cháu đi ngay. Thời buổi khoa học rồi, ma quỷ gì tầm này nữa bác."
Ông lão lắc đầu, thở dài một tiếng dài thượt rồi im lặng, tập trung ghì chặt tay bánh lái. Con đò rẽ nước lủi sâu vào một nhánh rạch nhỏ. Hai bên bờ, những rặng dừa nước rậm rạp đan chéo vào nhau như những cánh tay quỷ dị đang vươn ra muốn cào xé kẻ xâm nhập. Ánh sáng ban ngày tắt lịm nhanh chóng, nhường chỗ cho bóng tối xám xịt và đặc quánh.
Khi đò cập bến, trước mắt Dương là một chiếc cầu tàu bằng gỗ đã mục nát, nửa chìm nửa nổi dưới làn nước đục. Phía xa, ẩn hiện sau những tán cây cổ thụ âm u, là dinh thự họ Huỳnh. Đó là một công trình đồ sộ, mang phong cách kiến trúc Gothic Pháp kết hợp hài hòa với nhà ba gian truyền thống Việt Nam. Những bức tường vàng úa đã bong tróc từng mảng lớn, để lộ hàng gạch đỏ quạch như da thịt bị lột. Rêu phong và mốc đen bám đầy các gờ chỉ, tạo thành những vệt dài như nước mắt rỉ máu.
Một bóng người đứng đợi sẵn trên bờ với chiếc ô đen. Khi Dương bước lên, ánh sáng từ cây đèn bão trên tay người đó hắt lên một khuôn mặt già nua nứt nẻ. Đó là bà Sáu, người quản gia duy nhất còn lại của dinh thự.
"Cậu Dương đó phải không? Cậu chủ đang đợi. Đi theo tôi, nhớ bước đi cho khéo kẻo trượt chân xuống rạch," giọng bà Sáu khàn khàn, đều đều không một chút cảm xúc, nghe như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau.
Chương 2: Dinh Thự Cổ Và Bức Họa Kỳ Bí
Dương theo bà Sáu bước qua cánh cổng sắt rỉ sét nặng nề. Không khí bên trong khuôn viên lạnh hơn bên ngoài rất nhiều. Mùi hoa lài rụng thối rữa hòa lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ lâu ngày tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Gian sảnh chính của dinh thự rộng mênh mông, trần nhà cao vút với những chiếc đèn chùm bằng đồng rỉ xanh bám đầy mạng nhện.
Trên chiếc xe lăn bằng gỗ mun đặt giữa sảnh, Huỳnh Tấn Minh đang ngồi chờ. Gã khoảng ngoài bốn mươi nhưng gầy guộc, da dẻ nhợt nhạt đến mức nhìn rõ cả những đường gân xanh xao chạy dọc thái dương và mu bàn tay. Đôi mắt gã sâu hoắm, lòng đen nhỏ hơn lòng trắng, tạo nên một cái nhìn sắc lạnh, đầy u uất.
"Chào cậu Dương. Cảm ơn cậu đã không ngại đường xá xa xôi," Minh nói, giọng gã khàn đặc, thỉnh thoảng lại đứt quãng bởi những tiếng ho khan tựa hồ như có dị vật chặn ở cổ họng. "Gia tộc tôi nay chỉ còn lại tôi và bà Sáu. Bức tranh này là báu vật duy nhất còn sót lại từ thời ông nội tôi. Nó bị hư hại nặng do độ ẩm của vùng sông nước này. Tôi hy vọng tài năng của cậu có thể cứu vãn nó."
"Tôi sẽ cố gắng hết sức, thưa ông Huỳnh," Dương đáp, lịch sự cúi đầu.
Minh gật đầu, ra hiệu cho bà Sáu đẩy xe dẫn đường. Họ đi qua những dãy hành lang dài, tối tăm, nơi những bức chân dung của tổ tiên họ Huỳnh treo lơ lửng trên tường. Những đôi mắt trong tranh như di chuyển theo từng bước chân của Dương, dõi theo anh với vẻ dò xét lạnh lùng. Cuối hành lang là phòng làm việc riêng của Minh—một gian phòng biệt lập, khóa bằng ba lớp xích sắt lớn.
Khi cửa mở, một mùi hương trầm nồng nặc xộc vào mũi Dương. Giữa phòng, trên một chiếc giá gỗ lớn bằng gỗ trắc, bức tranh "Thiếu Nữ Bên Đầm Sen Tàn" đang được căng ra. Dưới ánh sáng yếu ớt của những ngọn nến, Dương nín thở tiến lại gần.
Bức tranh vẽ một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp khoảng mười tám tuổi, mặc chiếc áo bà ba màu đen, tóc dài xõa ngang vai, đang đứng bên cạnh một đầm sen tàn lụi, xơ xác. Điều kỳ lạ và cũng đáng sợ nhất là khuôn mặt của cô gái. Phần mắt của cô bị một vệt màu tối sẫm, loang lổ che khuất hoàn toàn, trông giống như cô đã bị ai đó dùng mực đen hoặc một chất lỏng bí ẩn bôi xóa đi đôi mắt. Những bông sen xung quanh không có màu hồng hay trắng thông thường, mà là một màu đỏ thẫm rợn người, như thể chúng được nuôi dưỡng bằng máu chứ không phải nước bùn.
"Bức vẽ này được thực hiện bằng chất liệu gì mà kỳ lạ vậy?" Dương lẩm bẩm, đưa ngón tay chạm khẽ vào bề mặt lụa rồi rụt lại ngay lập tức. Cảm giác mát lạnh và trơn nhớt như da của một người vừa vớt từ dưới nước lên.
"Ông nội tôi thuê một họa sĩ vô danh vẽ nó vào mùa nước nổi năm 1932," Minh thì thầm từ phía sau. "Chất liệu là màu sơn ta tự nhiên pha trộn với một số dung môi bí truyền của gia đình. Cậu thấy đó, phần mắt bị hỏng nặng nhất. Tôi muốn cậu phải khôi phục lại đôi mắt cho cô ấy. Hãy tìm lại linh hồn cho bức tranh này."
Chương 3: Những Tiếng Bước Chân Sũng Nước
Dương được sắp xếp ở tại một căn phòng khách ở tầng hai, ngay phía trên phòng đặt bức tranh cổ. Đêm đầu tiên, mưa mỗi lúc một lớn hơn, gió rít qua các khe cửa gỗ tạo nên những âm thanh như tiếng khóc than oán hận. Dương nằm trên chiếc giường nệm cũ kỹ, trằn trọc không sao ngủ được. Đầu óc anh liên tục hiện lên hình ảnh cô gái trong bức tranh lụa.
Khoảng hai giờ sáng, khi cơn buồn ngủ vừa ập đến, Dương chợt giật mình bởi một tiếng động lạ.
*Bọp... bọp... bọp...*
Đó là tiếng bước chân trần nện trên sàn gỗ hành lang. Nhưng âm thanh ấy không khô ráo. Nó ướt sũng. Tiếng nước văng tung tóe theo từng nhịp bước chân, kèm theo tiếng kéo lê một thứ gì đó nặng nề và mềm nhũn trên mặt đất.
*Bọp... bọp... bọp...*
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng Dương. Tim anh đập liên hồi chống ngực. Anh nín thở, mắt chăm chăm nhìn vào khe cửa dưới sàn nhà. Dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang, Dương kinh hoàng thấy một vệt nước màu vàng đục, nồng nặc mùi bùn đất sông ngòi, đang từ từ rỉ qua khe cửa, chảy loang lổ vào trong phòng anh.
Anh bật dậy, với lấy chiếc đèn pin trên bàn, run rẩy bước tới và giật phắt cánh cửa ra. Hành lang trống rỗng. Không có một bóng người. Chỉ có những vệt nước kéo dài từ cầu thang dẫn xuống tầng trệt, hướng thẳng về phía căn phòng khóa kín nơi để bức tranh lụa cổ.
Dương nuốt nước bọt, lấy hết can đảm lần theo vệt nước. Từng bước chân của anh vang vọng cô độc trong không gian u tối. Khi đến trước cửa phòng chứa tranh, anh sững sờ nhận ra ba sợi xích sắt lớn vốn dĩ đang khóa chặt cửa nay đã bị tháo rời, nằm im lìm trên mặt đất. Cánh cửa gỗ hé mở một khe nhỏ.
Dương hé mắt nhìn qua khe cửa. Bên trong phòng, bức tranh lụa khẽ rung rinh dù không hề có gió. Dưới chân giá đỡ tranh, một vũng nước lớn đọng lại, đen ngòm và bốc mùi hôi thối của xác động vật phân hủy. Trên bề mặt bức tranh, cô gái áo bà ba dường như... đã thay đổi tư thế. Đôi bàn tay vốn dĩ buông thõng dịu dàng trong nguyên bản nay dường như hơi co lại, những ngón tay dài một cách bất thường đang bấu chặt lấy viền lụa, như thể cô đang cố gắng dùng hết sức lực để chui ra ngoài.
Dương hoảng sợ thét lên một tiếng nhỏ, lùi lại phía sau rồi vấp ngã. Tiếng động làm kinh động đến bà Sáu. Bà xuất hiện từ cuối hành lang với cây đèn dầu trên tay, khuôn mặt vô cảm dưới ánh lửa bập bùng.
"Cậu Dương, ban đêm không nên đi lung tung. Nhà cổ nhiều chuột và mối mọt, dễ làm sập sàn lắm," bà Sáu nói lạnh lùng, đôi mắt đục ngầu nhìn xoáy vào Dương như thể đã biết trước mọi chuyện.
"Bà Sáu... có ai đó... có nước..." Dương lắp bắp chỉ vào căn phòng.
Bà Sáu không trả lời, chỉ lẳng lặng bước tới khóa cửa lại bằng những sợi xích sắt, rồi quay sang nhìn Dương: "Về phòng ngủ đi cậu. Ngày mai còn phải làm việc."
Chương 4: Bí Mật Dưới Lớp Màu Sơn Ta
Sáng hôm sau, mưa đã tạnh nhưng bầu trời vẫn âm u một màu chì xám xịt. Dương bắt tay vào công việc phục chế với một tinh thần căng thẳng tột độ. Anh đem toàn bộ dụng cụ chuyên dụng, kính hiển vi cầm tay và dung môi hóa học vào phòng chứa tranh.
Để phục chế phần mắt bị bôi đen, Dương phải dùng dung môi hữu cơ nhẹ để bóc tách lớp màu phủ bên ngoài mà không làm tổn hại đến lớp lụa nguyên bản phía dưới. Anh đặt kính hiển vi lên bề mặt tranh, phóng to vùng mắt của cô gái.
Những gì hiện ra dưới thấu kính khiến da đầu Dương tê dại. Lớp màu đen phủ lên mắt không phải là màu sơn ta, cũng không phải mực tàu. Nó có cấu trúc phân tử vô cùng kỳ lạ: những sợi xơ màu đỏ sẫm đan xen chằng chịt vào nhau, bám chặt lấy sợi lụa như những ký sinh trùng. Khi Dương nhỏ một giọt cồn tinh khiết lên để thử phản ứng, một mùi tanh nồng của máu tươi bất ngờ bốc lên sực nức. Chất màu đen đó bắt đầu hóa lỏng, chảy dài xuống má cô gái như những giọt nước mắt máu.
"Đây không phải là màu vẽ... Đây là máu người!" Dương thì thầm, tay run bần bật suýt làm rơi lọ dung môi.
Anh tiếp tục dùng dao mổ chuyên dụng cạo nhẹ một góc rất nhỏ ở phần viền tranh bị rách. Dưới lớp lụa bồi, Dương phát hiện ra một lớp lót bằng giấy bản cổ viết đầy những ký tự ngoằn ngoèo màu đỏ—thứ chữ bùa chú của thầy pháp Khmer cổ. Ở góc dưới cùng của bức tranh, ẩn dưới lớp sơn lót dày, có khắc ba chữ nhỏ bằng mực tàu đã mờ: "Huỳnh Mỹ Lài".
Lài? Cô gái này tên là Lài, không phải là một nhân vật hư cấu trong tranh. Nhưng tại sao tên cô lại được giấu kín dưới lớp bùa chú và máu như vậy?
Quyết tâm tìm ra sự thật, chiều hôm đó, Dương viện cớ đi mua thêm dung môi để rời khỏi dinh thự. Anh đi bộ ra chợ quận lỵ Sa Đéc, tìm đến một tiệm sách cũ của một nhà giáo già về hưu tên là cụ An—người nổi tiếng là pho sử sống của vùng đất này.
Khi nghe Dương nhắc đến cái tên Huỳnh Mỹ Lài và bức tranh cổ của nhà họ Huỳnh, sắc mặt cụ An lập tức biến đổi. Cụ run rẩy đóng chặt cửa tiệm, kéo Dương vào gian nhà trong, giọng thì thầm đầy sợ hãi:
"Cậu trẻ ơi, cậu đang đùa giỡn với quỷ dữ đó! Chuyện họ Huỳnh là một vết nhơ tàn khốc của vùng này từ thời Pháp thuộc. Năm 1932, gia tộc họ Huỳnh đứng trước nguy cơ phá sản hoàn toàn do vỡ nợ nhà băng và các đồn điền lúa bị mất mùa liên tiếp. Ông nội của Huỳnh Tấn Minh lúc bấy giờ là Huỳnh Tấn Sĩ đã rước một thầy pháp bùa ngải người Khmer từ bên kia biên giới về."
cụ An nhấp một ngụm trà nóng để lấy lại bình tĩnh, kể tiếp: "Thầy pháp bảo rằng mảnh đất họ Huỳnh tọa lạc trên miệng của 'Vực Tử'—nơi ngự trị của một thủy thần hung ác đòi hỏi mạng sống để ban phát tài lộc. Để cứu gia tộc, Huỳnh Tấn Sĩ đã chọn Mỹ Lài, đứa con gái mồ côi của người làm vườn trong nhà, mới tròn mười tám tuổi. Chúng vu khống cô ăn cắp rồi bắt trói cô lại, dùng đinh đồng đóng vào trán để khóa phách, sau đó dìm cô xuống ngã ba sông ngay đêm rằm tháng bảy."
Dương nghe mà lạnh toát sống lưng: "Vậy còn bức tranh lụa?"
"Bức tranh đó được vẽ bằng chính máu của Mỹ Lài trộn với sơn ta để làm chất kết dính, tóc của cô ấy được dệt thẳng vào sợi lụa để làm chất nền bồi tranh. Thầy pháp dùng bức tranh đó làm vật trấn yểm, giam cầm linh hồn oán hận của Mỹ Lài vĩnh viễn trong tranh để phục vụ cho sự hưng thịnh của họ Huỳnh. Gia tộc họ nhanh chóng giàu lên nứt đố đổ vách. Nhưng bùa ngải thì luôn có hạn kỳ. Đúng sáu mươi năm sau, tức là năm nay, bùa yểm sẽ hết linh nghiệm. Oán hồn của cô gái sẽ thoát ra để đòi nợ máu. Huỳnh Tấn Minh muốn cậu phục chế bức tranh thực chất là một âm mưu đen tối khác!"
"Âm mưu gì cụ?" Dương hỏi dồn dập, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
"Bức họa cần một đôi mắt mới, một linh hồn sống để tái ký kết bản giao kèo với quỷ dữ. Hắn muốn dùng cậu làm vật thế thân để hiến tế cho bức tranh, kéo dài sự sống cho hắn và sự giàu sang cho dòng họ!"
Chương 5: Nghi Lễ Trùng Phùng
Lời cảnh báo của cụ An như tiếng sét đánh ngang tai Dương. Anh vội vã chạy ngược trở lại dinh thự họ Huỳnh trong cơn giông bão đang kéo đến đen kịt cả bầu trời. Anh phải lấy vali đồ đạc và chạy trốn khỏi nơi quỷ quái này ngay lập tức.
Nhưng khi Dương vừa bước chân vào sảnh chính, cánh cửa gỗ lớn phía sau anh lập tức tự động đóng sầm lại với một tiếng "Rầm" vang dội. Những thanh chốt gỗ nặng nề tự động trượt vào vị trí khóa chặt.
"Cậu Dương, đi đâu mà vội vã thế? Cơn giông lớn thế này, ra ngoài sông nước nguy hiểm lắm," giọng nói lạnh lẽo của Huỳnh Tấn Minh vang lên từ phía trên tầng lửng.
Dương quay lại, kinh hoàng nhìn thấy Minh không còn ngồi trên xe xe lăn nữa. Gã đang đứng thẳng bằng hai chân—những bước đi run rẩy nhưng đầy vẻ cuồng loạn. Gương mặt gã méo mó, làn da xám xịt như xác chết, đôi mắt đỏ ngầu oán khí. Bên cạnh gã, bà Sáu tay cầm một con dao dâng lễ sắc lẹm, ánh mắt đờ đẫn như người mất hồn.
"Các người... các người định làm gì? thả tôi ra!" Dương hét lên, lùi lại phía sau nhưng đụng phải bức tường lạnh ngắt.
"Thả cậu? Không được đâu," Minh cười sằng sặc, tiếng cười nghe như tiếng sấm rền ngoài khơi xa. "Ông nội tôi đã dùng mạng của con Lài để đổi lấy sáu mươi năm vinh hoa phú quý. Nay thời hạn đã hết, thân xác tôi đang thối rữa từng ngày vì ung thư phổi, gia sản họ Huỳnh sắp tan thành mây khói. Thầy pháp nói rồi, chỉ cần một người trẻ tuổi, có tài hoa, có trí tuệ như cậu hiến tế linh hồn vào bức họa, vẽ lại đôi mắt bằng chính máu tim của cậu, giao kèo sẽ được gia hạn thêm sáu mươi năm nữa!"
Bà Sáu lao tới với tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức không giống một người già. Bà ta dùng sức mạnh phi thường khống chế Dương, đè nghiến anh xuống sàn nhà bằng đá lạnh lẽo. Dương ra sức vùng vẫy nhưng vô hiệu. Anh bị bọn họ kéo lê dọc theo hành lang, đưa vào căn phòng chứa bức tranh lụa cổ.
Bên trong phòng, không khí giờ đây đặc quánh mùi máu và bùn đất. Bức tranh "Thiếu Nữ Bên Đầm Sen Tàn" đang rung lắc dữ dội. Từ bề mặt lụa, những vệt máu tươi tuôn chảy xối xả như mưa gội. Khuôn mặt cô gái trong tranh biến dạng, phần miệng cô mở rộng ra thành một cái hố đen ngòm, sâu thẳm, phát ra những tiếng gào rú, rên rỉ u uất của hàng ngàn linh hồn dưới đáy sông.
Minh cầm lấy chiếc cọ vẽ bôi đẫm máu từ vết thương trên cánh tay Dương, gã tiến lại gần bức tranh, lẩm nhẩm đọc những câu thần chú bằng tiếng Phạn cổ: "Hồn về đất, phách nhập tranh. Máu làm mực, mắt làm linh..."
"Không! Dừng lại!" Dương thét lên trong tuyệt vọng khi cảm thấy sinh lực của mình đang bị một lực hút vô hình từ bức tranh từ từ rút cạn.
Chương 6: Khi Dòng Sông Nuốt Chửng Linh Hồn
Ngay khi Huỳnh Tấn Minh định đặt nét cọ đẫm máu đầu tiên lên vị trí đôi mắt của cô gái trên bức tranh, một tiếng nổ lớn vang dội làm rung chuyển cả dinh thự. Cửa sổ kính vỡ tan tành, gió bão cuồng cuộn thổi vào phòng làm tắt ngúm toàn bộ nến và đèn dầu.
Từ ngoài hành lang, tiếng nước chảy xiết ào ào vang lên. Nước sông Tiền từ các mạch ngầm dưới đất bất ngờ phun trào dữ dội, dâng cao ngập đến đầu gối chỉ trong vài giây. Nước màu vàng đục, đầy bùn đất và mang theo những nhánh lục bình trôi nổi.
Trong bóng tối bao trùm, một luồng ánh sáng lân tinh màu xanh lục dị thường phát ra từ bức tranh lụa. Lớp bùa chú dán phía sau bức tranh bốc cháy ngùn ngụt dưới làn nước lũ.
"Không thể nào! Thời hạn vẫn còn ba ngày nữa mới hết mà!" Minh gào thét thảm thiết, gã ngã sụp xuống nước, cố bấu víu lấy giá đỡ tranh.
Từ trong lòng bức tranh lụa, một cánh tay trắng bệch, bloating (sưng phồng vì nước), với những móng tay dài đen kịt đột ngột vươn ra. Cánh tay ấy bóp chặt lấy cổ họng của Huỳnh Tấn Minh. Tiếp sau đó là một mái tóc đen dài rũ rượi, ướt sũng rác rưởi và bùn sông trồi ra ngoài.
Hương hồn của Mỹ Lài đã thoát khỏi sự kiềm tỏa của bùa chú. Cô không còn là thiếu nữ xinh đẹp trong tranh nữa, mà là một oán linh đáng sợ với khuôn mặt bị biến dạng hoàn toàn do ngâm nước sáu mươi năm, trên trán vẫn còn cắm chặt một chiếc đinh đồng rỉ sét.
"Huỳnh... Tấn... Minh... Trả... mạng... cho... tao..." Tiếng oán linh rền rĩ, âm u vang vọng từ sâu thẳm lòng đất.
Bà Sáu lúc này như sực tỉnh cơn mê, nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng liền rú lên một tiếng rồi bỏ chạy ra ngoài hành lang, nhưng chưa kịp đi xa đã bị một dòng xoáy nước lớn cuốn phăng xuống cầu thang, biến mất tăm dưới làn nước lũ đen ngòm.
Mỹ Lài siết chặt tay. Tiếng xương cổ của Huỳnh Tấn Minh gãy răng rắc vang lên khô khốc giữa tiếng gầm rú của bão giông. Đôi mắt gã trợn trừng, lồi ra ngoài đầy sợ hãi trước khi bị oán linh kéo tuột thân xác vào trong bức tranh lụa. Bức tranh lập tức chuyển sang một màu đỏ rực như lửa thiêu, rồi bắt đầu tự phân hủy, rách nát thành từng mảnh nhỏ hòa vào dòng nước lũ.
Dương cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng, bám vào chiếc tủ gỗ lớn trôi nổi để giữ cho đầu mình không bị chìm dưới nước. Dinh thự họ Huỳnh bắt đầu sụp đổ. Những bức tường nứt toác, trần nhà đổ sập xuống.
Trong làn nước đục ngầu, Dương nhìn thấy oán linh của Mỹ Lài lướt qua trước mặt anh. Đôi mắt cô—lúc này đã không còn bị che khuất—nhìn anh bằng một ánh mắt buồn bã, u uất nhưng không còn sát khí. Cô khẽ gật đầu như một lời chào, rồi từ từ chìm sâu xuống lòng sông, biến mất vào hư vô cùng với những tàn tích cuối cùng của gia tộc họ Huỳnh.
Vĩ Thanh: Tiếng Vọng Từ Bùn Đen
Ba ngày sau vụ thiên tai thảm khốc, người dân địa phương tìm thấy Dương nằm bất tỉnh trên một bãi bồi ven sông Tiền, cách rạch Cái Đôi hơn mười cây số. Anh là người duy nhất sống sót trong vụ sập dinh thự cổ họ Huỳnh.
Dương được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Thể xác anh phục hồi nhanh chóng, nhưng tâm thần anh đã vĩnh viễn bị tổn thương. Anh quyết định từ bỏ nghề phục chế tranh cổ, bán toàn bộ nhà cửa ở Sài Gòn để chuyển đến sống tại một ngôi chùa nhỏ thanh tịnh ở vùng núi Châu Đốc, suốt ngày ăn chay niệm phật để tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn.
Nhiều năm trôi qua, Dương nay đã là một ông lão tóc bạc phơ. Một buổi chiều tĩnh lặng, khi đang quét lá đa trước sân chùa, một tiểu hòa thượng mang đến cho ông một gói hàng nhỏ bọc trong giấy báo cũ, nói là của một người khách hành hương gửi tặng.
Dương run rẩy mở gói hàng ra. Bên trong là một mảnh lụa cổ nhỏ bằng bàn tay, đã bị cháy sém các cạnh. Đó chính là một góc còn sót lại của bức tranh "Thiếu Nữ Bên Đầm Sen Tàn".
Trên mảnh lụa ấy, hình ảnh đầm sen tàn đã biến mất, thay vào đó là hình ảnh một dòng sông hiền hòa, trong xanh dưới ánh nắng ấm áp. Nhưng khi Dương lật mặt sau của mảnh lụa lên, ông kinh hoàng nhìn thấy một dòng chữ viết bằng thứ mực màu đỏ thẫm đã khô, nét chữ nguệch ngoạc như được viết bằng móng tay:
"Tôi vẫn đang đợi ông dưới sông..."
