Hương Vị Hẻm Sâu
Cây bútTrần Thế Phong
Chủ đề
Đô thị
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Tiếng Mưa Trên Mái Tôn
Sài Gòn vào mùa mưa luôn biết cách thử thách lòng người bằng những cơn dông bất chợt. Tiếng nước trút xối xả xuống mái tôn của căn phòng trọ rộng chưa đầy mười lăm mét vuông nằm sâu trong con hẻm đường Tôn Đản, Quận 4. Tiếng ồn ào ấy như cộng hưởng với sự im lặng đến đáng sợ bên trong căn phòng.
Nguyễn Lâm ngồi lặng người trước chiếc laptop Dell cũ kỹ, quạt tản nhiệt của máy kêu rè rè như một kẻ sắp kiệt sức. Trên màn hình là email phản hồi từ một quỹ đầu tư thiên thần: “Rất tiếc, dự án Bếp Hẻm của bạn chưa phù hợp với tiêu chí hiện tại của chúng tôi. Chúng tôi cần thấy một mô hình có khả năng tăng trưởng quy mô nhanh (scalability) và biên lợi nhuận cao hơn.”
Đây là lời từ chối thứ mười bảy trong vòng ba tháng qua. Lâm mệt mỏi vuốt mặt, những sợi râu lún phún chưa cạo khiến gương mặt anh trông già hơn rất nhiều so với tuổi hai mươi tám. Ba tháng trước, Lâm còn là một kỹ sư phần mềm cao cấp tại một tập đoàn công nghệ đa quốc gia với mức lương nghìn đô. Nhưng làn sóng cắt giảm nhân sự càn quét đã đẩy anh ra đường chỉ sau một đêm. Đúng lúc đó, ba anh ở quê Lâm Đồng đổ bệnh nặng, toàn bộ tiền tiết kiệm tích cóp nhiều năm đều bay biến theo viện phí và những toa thuốc đắt đỏ. Khi ba mất, Lâm chỉ còn lại một khoản nợ hơn hai trăm triệu đồng và một ý tưởng khởi nghiệp mà ai cũng gọi là điên rồ.
Ý tưởng đó bắt nguồn từ chính những bữa ăn trong hẻm nhỏ. Lâm nhận ra rằng, trong khi các ứng dụng giao đồ ăn lớn đang thu phí chiết khấu cắt cổ từ hai mươi lăm đến ba mươi phần trăm, khiến những quán ăn nhỏ của các cô, các dì trong hẻm không thể nào tiếp cận được, thì người dùng văn phòng lại mỏi mắt tìm kiếm những bữa ăn chuẩn vị gia đình, sạch sẽ và giá cả phải chăng. Những gánh hàng rong, những quán cơm tấm, hủ tiếu gõ truyền thống truyền đời trong hẻm sâu chính là một kho tàng văn hóa ẩm thực bị bỏ quên vì rào cản công nghệ.
Lâm muốn xây dựng “Bếp Hẻm” – một nền tảng hyper-local (bản địa hóa cao độ), kết nối trực tiếp những người nấu ăn tại gia, những quán ăn hẻm nhỏ với thực khách trong bán kính hai kilomet, với mức chiết khấu cực thấp chỉ từ năm đến tám phần trăm, đủ để duy trì vận hành hệ thống.
Nhưng thực tế đã tạt một gáo nước lạnh vào mặt anh. Không vốn, không đội ngũ, không quan hệ. Tất cả những gì Lâm có lúc này là dòng code chưa hoàn thiện và một cơ thể suy nhược vì thiếu ngủ.
Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm. Anh đứng dậy, mở cửa. Vy đứng đó, người ướt sũng nước mưa, chiếc mũ bảo hiểm vẫn còn đội trên đầu, tay ôm khư khư chiếc ba lô chống nước đựng laptop.
“Anh Lâm! Em mang code phần tối ưu hóa bản đồ định vị đến rồi đây. Mưa to quá, suýt nữa thì hỏng mất cái máy,” Vy vừa nói vừa thở dốc, cười tươi rói để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng.
Vy là đàn em khóa dưới của Lâm thời đại học. Cô là một designer tài năng nhưng cũng đầy bướng bỉnh. Khi biết Lâm khởi nghiệp, Vy đã từ bỏ công việc ổn định ở một agency quảng cáo để theo anh, chấp nhận không nhận lương suốt ba tháng qua, chỉ ăn mì gói và sống bằng tiền tiết kiệm ít ỏi. Nhìn những giọt nước mưa chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt vì lạnh của Vy, lòng Lâm dâng lên một nỗi xót xa và tự trách vô hạn.
“Vào nhà đi em, lau người đi kẻo cảm lạnh. Sao mưa gió thế này còn chạy qua đây làm gì, mai gửi file qua drive cũng được mà,” Lâm đỡ lấy chiếc ba lô, đưa cho cô chiếc khăn lau khô.
“Không được, tính năng này quan trọng lắm. Ngày mai chúng ta có hẹn gặp cô Năm để thuyết phục cô chạy thử nghiệm bản beta mà. Em muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo,” Vy vừa lau tóc vừa nói, ánh mắt lấp lánh sự kiên định.
Lâm im lặng. Anh không nỡ nói với Vy rằng quỹ đầu tư cuối cùng cũng đã từ chối họ. Anh không muốn dập tắt ngọn lửa hy vọng duy nhất còn sót lại trong căn phòng tối tăm này.
Chương 2: Linh Hồn Của Hẻm Sâu
Sáng hôm sau, mưa tạnh, trời Sài Gòn hửng nắng nhưng không khí vẫn mang cái ẩm ướt, ngai ngái của đất cát sau mưa. Lâm và Vy đi sâu vào con hẻm ngoằn ngoèo rộng chưa đầy hai mét trên đường Tôn Thất Thuyết. Đây là nơi ngự trị của quán Cơm tấm Bà Năm – một gánh cơm đã tồn tại hơn ba mươi năm, nuôi sống ba thế hệ gia đình bà và là điểm ẩm thực huyền thoại của giới lao động quanh vùng.
Mùi sườn nướng mật ong thơm phức, hòa quyện với mùi khói than củi nồng đượm bay phảng phất trong không gian, đánh thức mọi giác quan. Bà Năm, người phụ nữ ngoài sáu mươi với mái tóc hoa râm búi cao, gương mặt phúc hậu hằn sâu những nếp nhăn thời gian, đang nhanh tay lật những miếng sườn vàng óng trên bếp than rực hồng.
“Ủa, hai đứa nhỏ tới sớm vậy? Ngồi đi, để tao làm cho hai dĩa cơm tấm sườn bì chả ăn lấy sức nha,” bà Năm đon đả chào hỏi khi thấy Lâm và Vy xuất hiện.
“Dạ thôi cô Năm, tụi con ăn sáng rồi. Hôm nay tụi con qua để chỉ cô cách dùng thử cái ứng dụng điện thoại mà bữa trước con có thưa với cô đó ạ,” Lâm ái ngại từ chối, dù bụng anh đang réo lên vì đói.
Bà Năm nghe đến hai chữ “ứng dụng” thì nụ cười trên môi chợt tắt. Bà thở dài, lau mồ hôi trên trán bằng vạt áo sờn: “Lâm ơi, tao đã nói với mày rồi. Tao già rồi, có biết chữ nghĩa công nghệ gì đâu. Nhìn cái điện thoại thông minh tao còn lóng ngóng, nút bấm còn chả rõ thì làm sao mà bán hàng trên đó được. Với lại, gánh cơm của tao bán cho mối quen trong hẻm này cũng tạm đủ sống qua ngày, cần gì ba cái đồ app đó cho mệt thân.”
Vy nhanh nhảu ngồi xuống cạnh bà Năm, nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết sẹo bỏng của bà: “Cô Năm ơi, ứng dụng này tụi con thiết kế riêng cho các cô chú lớn tuổi đó. Nó không có chữ nghĩa phức tạp đâu, chỉ cần bấm một nút màu xanh là nhận đơn, nút màu đỏ là giao xong. Để con chỉ cô xem, dễ lắm nè!”
Vy mở chiếc điện thoại chạy hệ điều hành Android rẻ tiền của cô ra. Giao diện “Bếp Hẻm” hiện lên cực kỳ tối giản với các biểu tượng lớn, màu sắc ấm áp và phông chữ to rõ ràng. Lâm đã mất cả tháng trời để tối ưu hóa trải nghiệm người dùng, lược bỏ mọi bước thanh toán phức tạp, tích hợp tính năng đọc đơn hàng bằng giọng nói tiếng Việt để những người mắt kém như bà Năm vẫn có thể nghe được.
“Cô nhìn nè, ví dụ có khách đặt cơm, điện thoại sẽ tự động phát ra tiếng: ‘Có đơn cơm sườn mới, cô Năm ơi!’. Cô chỉ cần chạm vào màn hình là xong, lát nữa sẽ có shipper của tụi con đến lấy mang đi,” Vy giải thích một cách sinh động.
Bà Năm nhìn màn hình điện thoại, rồi nhìn hai đứa trẻ đứng trước mặt mình với ánh mắt vừa nghi ngờ vừa thương cảm. Bà biết Lâm từ nhỏ, biết anh là đứa trẻ mồ côi mẹ, tự lập và học giỏi nhất xóm này. Bà cũng biết chuyện gia đình Lâm vừa gặp biến cố.
“Hai đứa bây thiệt tình... Cứ bày vẽ chi cho khổ vậy không biết. Rồi tiền đâu tụi bây trả cho shipper? Tiền đâu duy trì cái máy móc này?” Bà Năm hỏi trúng tim đen của Lâm.
Lâm cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Dạ, tụi con không lấy phí của cô trong ba tháng đầu. Tụi con chỉ muốn chứng minh cho mọi người thấy là đồ ăn của cô ngon thế này, xứng đáng được nhiều người biết đến hơn. Con muốn những người làm văn phòng ở tuốt bên Quận 1, Quận 7 cũng được ăn dĩa cơm tấm chuẩn vị Sài Gòn xưa của cô, thay vì mấy thứ đồ ăn nhanh công nghiệp.”
Sự chân thành trong ánh mắt của Lâm dường như đã lay động được người đàn bà dạn dày sương gió. Bà Năm im lặng một lát, rồi tặc lưỡi: “Thôi được rồi, tao nể tình thằng Lâm ngoan ngoãn từ nhỏ. Tao cho tụi bây thử một tuần. Nhưng tao nói trước, nếu phiền hà quá là tao nghỉ đó nghe chưa!”
“Dạ! Con cảm ơn cô Năm nhiều lắm!” Vy reo lên, ôm chầm lấy bà Năm khiến bà bật cười mắng yêu.
Lâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng anh biết, thuyết phục được bà Năm mới chỉ là bước đi đầu tiên trong hành trình vạn dặm đầy giông bão phía trước.
Chương 3: Khởi Đầu Gian Nan
Tuần thử nghiệm đầu tiên bắt đầu. Để có được những khách hàng đầu tiên, Lâm và Vy đã phải tự mình đi gõ cửa từng văn phòng công ty ở khu vực lân cận, phát những tờ rơi được thiết kế bắt mắt kèm mã giảm giá năm mươi phần trăm cho đơn hàng đầu tiên. Lâm thậm chí còn dùng số tiền cuối cùng trong thẻ tín dụng để chạy một chiến dịch quảng cáo Facebook nhỏ hướng mục tiêu đến nhân viên công sở trong bán kính ba kilomet quanh Quận 4.
Ngày đầu tiên khởi động hệ thống, Lâm và Vy túc trực tại phòng trọ, mắt không rời khỏi màn hình dashboard theo dõi hệ thống.
11 giờ trưa. Không có đơn hàng nào.
11 giờ 15. Vẫn im lặng.
Vy lo lắng cắn móng tay, tiếng kim đồng hồ tích tắc như búa gõ vào lồng ngực họ.
Bỗng nhiên, một tiếng “Ting!” vang lên, theo sau đó là giọng nói thông báo được thiết lập sẵn: “Có đơn hàng mới từ Bếp Hẻm!”.
Cả hai nhảy dựng lên vì sung sướng. Đơn hàng đầu tiên: một phần cơm tấm sườn chả từ quán cô Năm, giao đến tòa nhà Etown trên đường đoàn Văn Bơ.
“Anh Lâm, em đi lấy hàng và giao liền đây!” Vy vơ lấy chiếc mũ bảo hiểm.
“Để anh đi cho, đường sá trơn trượt lắm,” Lâm cản lại.
“Không, anh phải ở lại trực server phòng trường hợp bị lỗi dòng lệnh. Em chạy nhanh lắm, yên tâm đi!” Vy nói rồi lao vút đi như một cơn gió.
Trong ngày hôm đó, hệ thống nhận được tổng cộng mười lăm đơn hàng. Con số tuy nhỏ bé so với các ông lớn công nghệ, nhưng đối với Lâm và Vy, đó là một kỳ tích. Vy tự mình chạy xe máy đi giao từng đơn hàng dưới cái nắng gắt của buổi trưa Sài Gòn. Khi trở về vào lúc ba giờ chiều, mặt cô đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi.
“Anh Lâm ơi, khách hàng khen cơm tấm cô Năm ngon xuất sắc! Có người còn hỏi app của mình có món hủ tiếu hay bún bò không nữa kìa,” Vy vừa uống ực ực ly nước lọc vừa khoe.
Thành công bước đầu mang lại niềm tin rất lớn. Lâm tiếp tục tiếp cận thêm các chủ quán khác trong hẻm: chú Tư bán hủ tiếu Nam Vang với nước lèo ngọt thanh tự nhiên từ xương ống, dì Ba bán chè bưởi gia truyền giòn sần sật không hóa chất, chị Thảo bán bánh mì phá lấu đậm đà.
Nhờ sự giới thiệu của bà Năm, các chủ quán khác cũng dần cởi bỏ sự e dè và đồng ý tham gia vào hệ thống. Bản đồ ẩm thực của “Bếp Hẻm” bắt đầu phong phú lên từng ngày. Số lượng đơn hàng tăng từ mười lăm lên năm mươi, rồi một trăm đơn mỗi ngày chỉ sau một tháng.
Nhưng khi quy mô tăng lên, những vấn đề kỹ thuật và vận hành bắt đầu bộc lộ. Hệ thống máy chủ miễn phí mà Lâm thuê thường xuyên bị nghẽn mạng vào giờ cao điểm từ 11 giờ 30 đến 12 giờ 30 trưa. Khách hàng phàn nàn vì không thể đặt món, hoặc đơn hàng bị chuyển đến quán chậm trễ khiến đồ ăn bị nguội lạnh.
Thêm vào đó, việc thiếu hụt shipper là một bài toán nan giải. Lâm và Vy không có đủ kinh phí để thuê shipper chuyên nghiệp với mức lương cứng. Họ phải dựa vào một nhóm sinh viên làm thêm bán thời gian, nhưng nhóm này thường xuyên nghỉ học, trễ giờ hoặc không thông thạo các con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 4.
Một buổi trưa mưa tầm tã, hệ thống máy chủ của Lâm bị sập hoàn toàn do lượng truy cập tăng đột biến cùng lúc với việc đường truyền internet tại phòng trọ bị gián đoạn. Hơn năm mươi đơn hàng đang trong trạng thái xử lý bị treo. Điện thoại của Lâm và Vy reo liên tục từ các cuộc gọi giận dữ của khách hàng và sự hoang mang của các chủ quán.
“Lâm ơi! Sao app không hoạt động được? Đồ ăn tao làm sẵn hết rồi, khách réo quá trời nè con!” Giọng bà Năm lo lắng qua điện thoại.
Lâm vừa điên cuồng gõ lệnh reset server, vừa cố gắng giải thích: “Dạ cô ơi, máy chủ của con bị lỗi một chút, con đang sửa gấp. Cô đợi con mười phút nha cô!”
Vy lúc này đang đứng dưới mưa tại một ngã tư, chiếc xe máy của cô bị chết máy giữa chừng khi đang chở năm hộp hủ tiếu đi giao. Cô gọi điện cho Lâm, giọng nghẹn ngào nước mắt: “Anh Lâm ơi, xe em hỏng rồi... Mưa to quá, hủ tiếu bị nguội hết rồi, khách họ hủy đơn và chửi em dữ quá... Em phải làm sao đây?”
Nghe tiếng khóc của Vy hòa lẫn trong tiếng mưa và tiếng còi xe inh ỏi, tim Lâm thắt lại. Anh nhận ra rằng, khởi nghiệp không phải là một giấc mơ màu hồng của những dòng code sạch sẽ, mà là một cuộc chiến sinh tồn khốc liệt, nơi mà mọi sai lầm dù là nhỏ nhất cũng phải trả giá bằng mồ hôi, nước mắt và danh dự.
Chương 4: Cám Dỗ Và Thử Thách
Sau sự cố sập nguồn nhớ đời đó, Lâm biết anh không thể tiếp tục vận hành “Bếp Hẻm” theo cách thô sơ này được nữa. Họ cần vốn. Cần một dòng tiền đủ lớn để nâng cấp hệ thống máy chủ, xây dựng đội ngũ shipper chuyên nghiệp và đẩy mạnh marketing.
Đúng lúc này, Lâm nhận được một cuộc gọi từ Khánh – một cựu du học sinh Mỹ, hiện là đại diện của một quỹ đầu tư mạo hiểm có tiếng tại TP.HCM. Khánh bày tỏ sự quan tâm đặc biệt đến mô hình “Bếp Hẻm” sau khi thấy ứng dụng này liên tục xuất hiện trong các hội nhóm review ẩm thực Sài Gòn.
Buổi gặp gỡ diễn ra tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm Quận 1. Lâm và Vy xuất hiện trong những bộ trang phục chỉnh tề nhất mà họ có, nhưng vẫn trông thật lạc lõng giữa không gian toàn những doanh nhân lịch lãm.
Khánh là một người đàn ông ngoài ba mươi, ăn mặc sành điệu, phong thái tự tin và sắc sảo. Anh ta lướt nhanh qua bản slide thuyết trình của Lâm rồi mỉm cười, đẩy chiếc kính gọng vàng lên sống mũi:
“Mô hình của các bạn rất thú vị. Đánh vào thị trường ngách là những con hẻm sâu, tận dụng nguồn lực lao động nhàn rỗi. Rất có tính nhân văn. Quỹ của chúng tôi sẵn sàng rót hai tỷ đồng cho ba mươi phần trăm cổ phần của Bếp Hẻm.”
Vy suýt nữa thì hét lên vì vui sướng. Hai tỷ đồng! Đó là một con số nằm ngoài mơ ước của họ, đủ để giải quyết mọi khó khăn hiện tại.
Nhưng Lâm vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Anh hỏi: “Tôi rất cảm ơn sự quan tâm của anh. Nhưng tôi muốn biết rõ hơn về các điều kiện đi kèm và định hướng phát triển của quỹ đối với Bếp Hẻm.”
Khánh nhấp một ngụm cà phê, thong thả nói: “Tất nhiên, đồng tiền đi liền khúc ruột. Điều kiện của chúng tôi rất đơn giản. Thứ nhất, để tối ưu hóa lợi nhuận và dễ dàng scale-up (mở rộng quy mô), các bạn phải tăng mức chiết khấu từ tám phần trăm lên tối thiểu hai mươi lăm phần trăm đối với các chủ quán. Thứ hai, chúng ta sẽ dần loại bỏ các quán ăn quá nhỏ, không đạt chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm theo tiêu chuẩn công nghiệp của chúng tôi, thay vào đó là tập trung vào các ghost kitchen (bếp trung tâm) do chúng ta tự vận hành dưới danh nghĩa các thương hiệu hẻm.”
Lâm sững sờ. Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại: “Tăng chiết khấu lên hai mươi lăm phần trăm? Như vậy thì những người lao động nghèo như cô Năm, chú Tư làm sao chịu nổi? Họ bán một dĩa cơm lời có vài ngàn đồng, nếu lấy từng đó phí, họ thà đóng cửa app còn hơn. Còn việc thay thế bằng bếp trung tâm... vậy thì ý nghĩa của việc kết nối ẩm thực hẻm phố, giữ gìn hồn cốt của những quán ăn gia truyền nằm ở đâu?”
Khánh bật cười, nụ cười mang chút khinh khỉnh của một kẻ thực tế đến thực dụng: “Lâm ơi, bạn là một kỹ sư giỏi, nhưng bạn quá ngây thơ trong kinh doanh. Khởi nghiệp là để kiếm tiền, để exit (thoát vốn) với định giá cao, chứ không phải để làm từ thiện. Những người nghèo đó, họ không thể giúp bạn trở thành triệu phú đô la được đâu. Nếu không thay đổi, app của bạn sẽ chết yểu trong vòng hai tháng nữa khi hết sạch tiền mặt. Bạn chọn đi: giữ lại cái ‘nhân văn’ hão huyền đó rồi phá sản, hay cùng chúng tôi tạo ra một cỗ máy in tiền?”
Lời nói của Khánh như những nhát dao đâm vào lòng tự trọng của Lâm. Anh nhìn sang Vy, thấy cô đang cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau lo lắng. Vy rất cần tiền, cô đã hy sinh quá nhiều vì dự án này. Lâm biết anh đang nắm giữ tương lai của cả hai người trên vai.
Nếu đồng ý, họ sẽ có tiền, có văn phòng đẹp, có lương cao. Nhưng họ sẽ phải phản bội lại những người đã tin tưởng họ, phản bội lại cô Năm, chú Tư – những người đã mở lòng đón nhận họ khi họ không có gì ngoài sự chân thành.
Lâm hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt Khánh và đứng dậy:
“Tôi xin lỗi, anh Khánh. Bếp Hẻm ra đời là vì những con hẻm và những con người nơi đó. Nếu mất đi họ, Bếp Hẻm chỉ còn là một cái xác không hồn. Chúng tôi không thể bán đi linh hồn của mình để đổi lấy hai tỷ đồng của anh. Chào anh.”
Lâm cầm lấy tài liệu, bước nhanh ra khỏi quán cà phê. Vy vội vàng chạy theo sau.
Khi ra đến ngoài đường, gió từ sông Sài Gòn thổi vào lồng lộng. Lâm dừng lại, quay sang nhìn Vy, lòng tràn đầy hối hận: “Vy... anh xin lỗi. Anh đã quá ích kỷ khi quyết định như vậy mà không hỏi ý kiến em. Em đã chịu khổ nhiều quá rồi...”
Vy nhìn Lâm, đôi mắt cô lấp lánh nước mắt, nhưng đó không phải là nước mắt của sự thất vọng, mà là của sự xúc động và tự hào. Cô bước tới, ôm lấy cánh tay anh:
“Anh Lâm, nếu anh đồng ý với ông ta, em mới là người thất vọng về anh đó. Em theo anh là vì em tin vào cái tâm của anh. Chúng ta không có hai tỷ của ông ta, nhưng chúng ta vẫn còn đôi tay và bộ óc này mà. Cùng lắm thì em lại đi làm thiết kế dạo để nuôi app!”
Giữa phố thị đông đúc và ồn ào, Lâm cảm thấy một luồng hơi ấm chạy qua tim. Anh biết, dù chặng đường phía trước có tối tăm đến đâu, anh cũng không còn cô độc nữa.
Chương 5: Đêm Tối Trước Bình Minh
Lời từ chối quỹ đầu tư của Khánh đã đẩy “Bếp Hẻm” vào giai đoạn khó khăn nhất từ trước đến nay. Số tiền tiết kiệm cuối cùng của Lâm đã cạn kiệt. Tiền thuê máy chủ đến hạn thanh toán, tiền điện, tiền nước, tiền phòng trọ chồng chất.
Để có tiền duy trì hệ thống, Lâm đã đưa ra một quyết định đau lòng: bán đi chiếc xe máy Honda Future – kỷ vật duy nhất mà ba anh để lại trước khi mất. Đó là chiếc xe đã cùng ba anh chở từng bao cà phê trên những sườn dốc đất đỏ Lâm Đồng, cũng là chiếc xe đã đưa anh xuống Sài Gòn nhập học đại học.
Đứng nhìn người thợ sửa xe trả từng xấp tiền polime mệnh giá mười lăm triệu đồng, Lâm cảm thấy như một phần ruột gan mình bị cắt đi. Anh nắm chặt nắm tay, tự hứa với lòng mình và với hương hồn của ba rằng anh nhất định phải thành công, nhất định không để sự hy sinh này trở nên vô ích.
Lâm dùng số tiền đó để nâng cấp gói máy chủ cơ bản, giúp hệ thống hoạt động ổn định hơn. Anh cũng tự mình thiết kế lại thuật toán định vị, tối ưu hóa quãng đường di chuyển của shipper để tiết kiệm chi phí xăng xe tối đa.
Đúng lúc này, một cơ hội mới lại mở ra. Trung tâm Hỗ trợ Khởi nghiệp Thanh niên TP.HCM (BSSC) tổ chức cuộc thi “Ý tưởng Khởi nghiệp Sáng tạo Toàn quốc”. Giải nhất cuộc thi là khoản tài trợ năm trăm triệu đồng không hoàn lại, cùng cơ hội tiếp cận với các quỹ đầu tư tác động xã hội (Impact Investing) – những quỹ chuyên đầu tư vào các dự án mang lại giá trị tốt đẹp cho cộng đồng.
Lâm và Vy quyết định dồn toàn bộ sức lực cuối cùng vào cuộc thi này. Họ làm việc bất kể ngày đêm. Căn phòng trọ nhỏ luôn sáng đèn đến ba, bốn giờ sáng. Những bức tường dán đầy những tờ giấy note màu vàng ghi chú các chỉ số tài chính, biểu đồ tăng trưởng và kế hoạch mở rộng.
Vy đảm nhận phần thiết kế bộ nhận diện thương hiệu mới cực kỳ ấn tượng, mang đậm nét văn hóa hẻm phố Sài Gòn với những gam màu ấm nóng, gần gũi như màu vàng của bức tường cũ, màu đỏ của bếp than rực hồng. Lâm chịu trách nhiệm hoàn thiện bản kế hoạch kinh doanh, chứng minh rằng “Bếp Hẻm” không chỉ là một dự án từ thiện mơ mộng, mà là một mô hình kinh doanh có tính khả thi cao nhờ vào chi phí vận hành cực thấp và lòng trung thành tuyệt đối của cả chủ quán lẫn khách hàng.
Trải qua ba vòng loại khốc liệt vượt qua hơn năm trăm dự án khác nhau, “Bếp Hẻm” xuất sắc lọt vào top năm dự án chung kết để thuyết trình trực tiếp trước hội đồng giám khảo quốc tế.
Đêm trước ngày chung kết, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Bà Năm đột ngột bị đột quỵ nhẹ do làm việc quá sức dưới thời tiết nắng mưa thất thường. Nhận được tin, Lâm và Vy bỏ lại tất cả sách vở tài liệu, vội vã chạy vào bệnh viện Quận 4.
Nhìn bà Năm nằm trên giường bệnh với gương mặt nhợt nhạt, dây truyền dịch cắm vào cánh tay gầy guộc, lòng Lâm thắt lại. Con trai bà Năm – một người đàn ông lao động chân tay thô kệch – thở dài nói với Lâm:
“Mẹ tôi lúc tỉnh dậy cứ nhắc đến cậu hoài. Bà bảo ngày mai cậu có cuộc thi lớn lắm, bà không bán hàng được để làm minh chứng cho cậu, bà sợ cậu bị thua...”
Lâm bước đến bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bà Năm. Nước mắt anh không kìm được mà rơi xuống: “Cô Năm ơi, cô lo dưỡng bệnh đi cô. Cuộc thi đối với con không quan trọng bằng sức khỏe của cô đâu. Con hứa với cô, dù thế nào đi nữa, con cũng sẽ không bỏ cuộc.”
Bà Năm khẽ mở mắt, nhìn Lâm với ánh mắt yếu ớt nhưng đầy tin tưởng, khẽ gật đầu.
Bước ra khỏi bệnh viện vào lúc hai giờ sáng, gió đêm thổi lạnh buốt. Lâm nhìn lên bầu trời đen kịt của Sài Gòn, trong lòng anh chợt bừng lên một sự thông suốt kỳ lạ. Anh biết mình phải nói gì trong buổi thuyết trình ngày mai. Anh không cần những con số tài chính hoa mỹ, những thuật ngữ công nghệ đao to búa lớn. Anh chỉ cần nói lên sự thật. Sự thật về những con người ở hẻm sâu, và lý do tại sao họ xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Chương 6: Tiếng Vang Từ Hẻm Nhỏ
Hội trường cuộc thi chung kết được lấp đầy bởi hàng trăm khán giả, nhà đầu tư và các cơ quan truyền thông báo chí. Ánh đèn sân khấu rực rỡ chiếu sáng chiếc bục thuyết trình ở trung tâm.
Lâm bước lên sân khấu trong chiếc áo sơ mi trắng giản dị và chiếc quần tây đen. Anh không mang theo những slide trình chiếu phức tạp đầy biểu đồ như các đội thi khác. Slide đầu tiên của anh chỉ là bức ảnh chụp đôi bàn tay đầy vết sẹo của bà Năm đang lật miếng sườn trên bếp than rực khói.
Lâm bắt đầu bài thuyết trình của mình bằng một giọng nói trầm ấm, truyền cảm và đầy nội lực:
“Kính thưa quý vị giám khảo và các nhà đầu tư. Đây là đôi bàn tay của bà Năm, một người phụ nữ đã bán cơm tấm trong một con hẻm nhỏ ở Quận 4 suốt ba mươi năm qua. Đôi bàn tay này đã nuôi sống ba thế hệ gia đình, và cũng đã nuôi dưỡng tâm hồn của hàng ngàn người lao động nghèo bằng những bữa ăn ấm lòng với giá chỉ hai mươi ngàn đồng.”
Lâm dừng lại một nhịp, nhìn khắp lượt hội trường đang im phăng phắc:
“Trong thời đại công nghệ số phát triển vượt bậc, chúng ta tự hào về những ứng dụng giao đồ ăn tỷ đô, những startup kỳ lân kỳ vĩ. Nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi, những người như bà Năm đang ở đâu trong cuộc cách mạng đó? Họ bị bỏ lại phía sau vì không biết sử dụng công nghệ phức tạp, vì không thể gánh nổi mức chiết khấu ba mươi phần trăm của các ông lớn. Họ đang dần bị gạt ra ngoài lề xã hội, và cùng với họ là sự biến mất dần của những hương vị truyền thống, những giá trị nhân văn của tình làng nghĩa xóm trong hẻm sâu Sài Gòn.”
Lâm bấm chuyển slide, hình ảnh giao diện tối giản của app “Bếp Hẻm” hiện lên:
“Đó là lý do chúng tôi tạo ra Bếp Hẻm. Chúng tôi không xây dựng một ứng dụng để thay thế họ, mà để trao quyền (empower) cho họ. Chúng tôi mang công nghệ đến tận tay những người lao động lớn tuổi bằng giao diện đơn giản nhất có thể. Chúng tôi giữ mức chiết khấu cực thấp để họ có thể sống được bằng chính sức lao động của mình. Và chúng tôi mang những bữa ăn chuẩn vị gia đình, đong đầy tình yêu thương đến cho những người trẻ bận rộn nơi công sở.”
Lâm trình bày chi tiết về các chỉ số vận hành thực tế của “Bếp Hẻm” trong ba tháng qua: tỷ lệ giữ chân khách hàng (retention rate) đạt mức ấn tượng sáu mươi lăm phần trăm, số lượng đơn hàng tăng trưởng ổn định hai mươi phần trăm mỗi tuần dù không có ngân sách marketing lớn. Anh cũng chứng minh được tính bền vững của mô hình tài chính thông qua việc tối ưu hóa mạng lưới giao hàng hyper-local.
Kết thúc bài thuyết trình, Lâm nhìn thẳng vào hội đồng giám khảo:
“Bếp Hẻm không chỉ là một dự án khởi nghiệp công nghệ. Nó là một cam kết xã hội. Chúng tôi tin rằng, công nghệ chỉ thực sự có giá trị khi nó được dùng để phục vụ những con người bình dị nhất, kết nối những trái tim gần nhau hơn. Tôi hy vọng quý vị sẽ cùng chúng tôi gìn giữ hương vị của những con hẻm nhỏ Sài Gòn.”
Cả hội trường im lặng trong vài giây, rồi một tràng pháo tay giòn giã vang lên, bắt đầu từ hàng ghế giám khảo rồi lan rộng ra khắp phòng. Nhiều khán giả trẻ dưới khán đài đã rơm rớm nước mắt vì sự xúc động chân thành trong câu chuyện của Lâm.
Trưởng ban giám khảo – bà Helen Thompson, đại diện một quỹ đầu tư tác động xã hội uy tín từ Singapore – đứng dậy, mỉm cười nhìn Lâm:
“Nguyễn Lâm, tôi đã nghe rất nhiều bài pitch về các ứng dụng giao đồ ăn sử dụng AI, blockchain hay những công nghệ thời thượng khác. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe một bài thuyết trình chạm đến trái tim tôi như vậy. Bạn đã nhìn thấy một vấn đề thực tế của xã hội và giải quyết nó bằng một giải pháp công nghệ có tính nhân văn sâu sắc. Đó chính là tinh thần khởi nghiệp thực sự mà thế giới đang cần.”
Chương 7: Hương Vị Trường Tồn
Kết quả không ngoài dự đoán. “Bếp Hẻm” xuất sắc giành giải Nhất cuộc thi Khởi nghiệp Sáng tạo Toàn quốc năm đó. Ngoài số tiền thưởng năm trăm triệu đồng, Lâm còn ký kết được thỏa thuận đầu tư trị giá ba tỷ đồng với quỹ đầu tư tác động xã hội của bà Helen Thompson, với các điều khoản hoàn toàn tôn trọng giá trị cốt lõi và sứ mệnh xã hội của dự án.
Một năm sau.
“Bếp Hẻm” giờ đây đã không còn là một dự án nhỏ bé trong căn phòng trọ chật hẹp ở Quận 4 nữa. Họ đã có một văn phòng làm việc khang trang tại Quận 1, với một đội ngũ lập trình viên, designer và nhân viên vận hành trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết.
Ứng dụng “Bếp Hẻm” đã mở rộng hoạt động ra khắp các quận huyện của TP.HCM, kết nối hơn một ngàn quán ăn hẻm truyền thống với hàng vạn thực khách mỗi ngày. Đội ngũ shipper mặc đồng phục màu vàng ấm áp của “Bếp Hẻm” – đa phần là những sinh viên nghèo hoặc người lao động thất nghiệp được đào tạo bài bản và có thu nhập ổn định – đã trở thành một hình ảnh quen thuộc và thân thương trên các ngả đường Sài Gòn.
Bà Năm đã hoàn toàn bình phục sức khỏe. Nhờ có “Bếp Hẻm”, gánh cơm tấm của bà giờ đây bán được hơn ba trăm dĩa mỗi ngày. Bà đã có thể sửa lại mái nhà dột nát, mua cho đứa cháu nội chiếc máy tính mới để học tập. Mỗi lần thấy Lâm và Vy ghé chơi, bà lại cười híp mắt, tự tay làm cho hai đứa những dĩa cơm ngon nhất, nhiều thịt nhất.
Một buổi chiều cuối năm, Sài Gòn lất phất những hạt mưa xuân nhẹ nhàng. Lâm và Vy đứng trên ban công văn phòng tầng sáu, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả qua lại dưới đường.
Vy nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Lâm, tay cô nắm chặt tay anh. Trên ngón áp út của Vy lấp lánh chiếc nhẫn đính hôn giản dị.
“Anh Lâm, anh có bao giờ tiếc nuối chiếc xe máy Future của ba không?” Vy khẽ hỏi.
Lâm ôm lấy bờ vai cô, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả thành phố:
“Anh không tiếc nuối, Vy ạ. Anh tin là ba ở trên cao nhìn xuống cũng sẽ mỉm cười tự hào về anh. Chiếc xe đó đã hoàn thành sứ mệnh đưa anh đi qua những giông bão đầu đời, để hôm nay chúng ta có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho hàng ngàn gia đình khác trong những con hẻm nhỏ ngoài kia.”
Lâm quay sang nhìn Vy, gương mặt cô rạng rỡ dưới ánh đèn đường ấm áp. Anh khẽ đặt một nụ hôn lên trán cô.
Hành trình khởi nghiệp của họ vẫn còn dài phía trước với nhiều thử thách mới, nhưng Lâm biết, chừng nào họ còn giữ được ngọn lửa chân thành và tình yêu thương con người trong tim, hương vị của những con hẻm sâu sẽ luôn được gìn giữ, trường tồn và lan tỏa mãi mãi giữa lòng đô thị phồn hoa này.
