Huyết Cốt Ngải Tre

Cây bútTrần Thế Phong
Chủ đề
Kinh dị
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG I: CHIẾC HỘP GỖ TẦN BÌ VÀ CÁI CHẾT KHÔ Cơn mưa cuối thu trút xuống Hà Nội những dạt nước buốt lạnh, kéo theo màn sương mờ đục ôm lấy những hàng sấu già cỗi trên đường Hoàng Diệu. Trong căn biệt thự cổ mang kiến trúc Pháp hoang tàn, không khí như đặc quánh lại bởi một mùi hương kỳ dị—sự pha trộn giữa mùi giấy mốc, mùi mực tàu và thứ mùi hôi tanh nồng nặc của bùn ao lâu năm. Nam đứng lặng người giữa phòng khách, nhìn chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ nơi ông nội anh – Giáo sư khảo cổ học Nguyễn Minh – vừa được phát hiện đã qua đời hai ngày trước. Cái chết của Giáo sư Minh là một ẩn số khiến cảnh sát địa phương phải rùng mình. Khi bước vào hiện trường, người ta tìm thấy ông ngồi thẳng lưng trên ghế, hai mắt mở trừng trừng hướng về phía cửa sổ rộng mở, khuôn mặt co rúm lại trong một biểu biểu cảm kinh hoàng tột độ. Toàn bộ da thịt trên cơ thể ông khô héo, quắt lại bám chặt vào xương như một cái xác ướp hàng trăm năm tuổi, dù chỉ mới hai ngày trước ông vẫn còn khỏe mạnh đi lại. Đáng sợ hơn, khi khám nghiệm tử thi, người ta tìm thấy trong cuống họng ông nghẹt cứng những chiếc lá tre khô ráp, sắc nhọn, và dưới chân ghế là một vệt nước màu đen xỉn, bốc mùi hôi thối, kéo dài từ gầm giường ra đến tận bậu cửa sổ. Nam, người thân duy nhất còn lại của ông, được phép thu dọn di vật sau khi cảnh sát hoàn tất thủ tục khám nghiệm sơ bộ. Trên bàn làm việc bừa bộn những bản đồ cổ và các mảnh gốm vỡ, nổi bật lên một chiếc hộp gỗ tần bì nhỏ, chạm khắc hoa văn xoắn ốc tinh xảo nhưng u tối, cùng một cuốn nhật ký bọc da dê đã sờn rách ở các góc. Khi Nam chạm tay vào chiếc hộp gỗ, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng anh, khiến anh bất giác rùng mình. Anh lật mở cuốn nhật ký. Những trang giấy ố vàng hiện ra với những nét chữ viết tay nguệch ngoạc của ông nội, càng về những trang cuối, nét chữ càng trở nên run rẩy, hoảng loạn: 'Ngày 14 tháng 10 năm 2023. Chúng nó lại đến. Tiếng cọt kẹt ngoài vườn không phải là gió. Đó là tiếng bước chân của chúng... rễ của nó đang bò dưới sàn nhà. Tôi đã sai khi mang thứ đó đi. Lời nguyền không thể bị phá vỡ bằng sự trốn chạy. Nam ơi, nếu con đọc được những dòng này, hãy nhớ kỹ: Đừng bao giờ để rễ tre chạm vào máu của con. Nếu muốn kết thúc cơn ác mộng này, hãy tìm đến Làng Ngải Tre. Chỉ có ở đó, món nợ máu mới được thanh toán...' CHƯƠNG II: CON ĐƯỜNG SƯƠNG PHỦ Lời chỉ dẫn mơ hồ của người ông quá cố đã thôi thúc Nam lên đường. Làng Ngải Tre không hề tồn tại trên bất kỳ bản đồ địa lý hay hệ thống định vị hiện đại nào. Để tìm ra nó, Nam phải lặn lội ngược lên vùng núi phía Tây Thanh Hóa, lần theo những mảnh bản đồ viết tay mà ông nội kẹp trong cuốn nhật ký. Sau một chuyến xe khách dài ê ẩm và nhiều giờ đồng hồ di chuyển bằng xe máy trên những con đường mòn đất đỏ ngoằn ngoèo, men theo những sườn núi dựng đứng phủ đầy cây dại, Nam dừng chân khi trước mặt anh chỉ còn là một thung lũng sâu thẳm được bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc. Sương ở đây không có màu trắng xóa tinh khiết của sương núi thông thường, mà mang một màu xám đục, đặc quánh như khói bếp, ngửi vào có vị mặn chát của muối và mùi tanh nồng của đất ẩm sau mưa. Con đường đất kết thúc đột ngột trước một bến sông hoang vắng. Dòng sông trước mặt Nam rộng lớn nhưng mặt nước đen ngòm, phẳng lặng không một gợn sóng, chảy chậm chạp như một bãi đầm lầy khổng lồ. Sát bờ sông, một chiếc đò ngang cũ kỹ, nứt nẻ neo đậu im lìm. Trên đò, một ông lão mặc bộ quần áo bà ba đen rách nát đang ngồi bất động, gục đầu vào giữa hai đầu gối. - Cụ ơi, cho cháu hỏi đây có phải đường sang Làng Ngải Tre không ạ? - Nam lớn tiếng hỏi, giọng anh bị nuốt chửng bởi không gian u tịch của thung lũng. Phải mất một lúc lâu, ông lão mới từ từ ngẩng đầu lên. Nam rùng mình, tim đập thắt lại khi nhìn rõ khuôn mặt của ông lão. Da mặt ông chằng chịt những vết sẹo sâu hoắm, giống như bị những sợi gai nhọn hoắt cào xé nát bét, và một bên mắt của ông chỉ là một hốc mắt trống rỗng, đen ngòm và khô khốc. - Vào đó làm gì? - Giọng ông lão khàn đặc, nghe rợn người như tiếng hai thanh tre khô cọ xát vào nhau giữa nghĩa địa. - Nơi đó không đón người sống. Quay về đi, chàng trai trẻ. - Cháu đến để tìm sự thật về ông nội cháu, Giáo sư Nguyễn Minh, và trả lại món đồ này. - Nam kiên trì đáp, đồng thời lấy chiếc hộp gỗ tần bì từ trong ba lô ra. Vừa nhìn thấy chiếc hộp gỗ, con mắt còn lại của ông lão bỗng co rút lại, đầy vẻ kinh hãi lẫn sùng bái. Ông ta im lặng nhìn Nam một hồi lâu, rồi khẽ gật đầu, ra hiệu cho anh bước lên đò. Tiếng mái chèo khua nước nặng nề vang lên: bùm... bùm... phá vỡ sự im lặng chết chóc của dòng sông. Khi chiếc đò ra đến giữa dòng, sương mù càng dày hơn, che khuất hoàn toàn hai bên bờ. Nam tò mò cúi đầu nhìn xuống làn nước đen ngòm bên mạn thuyền. Dưới ánh hoàng hôn yếu ớt đang lịm tắt, anh kinh hoàng nhận ra dưới mặt nước không phải rong rêu, mà là vô số những mái tóc dài đen nhánh đang uốn lượn như những búi rắn. Và ẩn hiện dưới những mái tóc đó là những khuôn mặt người nhợt nhạt, mắt trợn trừng, môi mấp máy liên tục như đang cố cầu xin hoặc cảnh báo anh điều gì đó. - Đừng nhìn xuống nước. - Giọng ông lão lạnh lùng vang lên, cắt đứt sự chú ý của Nam. - Họ là những kẻ đã từng cố gắng trốn chạy khỏi ngôi làng. Nhưng rễ của Mẫu Tre đã giữ họ lại dưới đáy sông mãi mãi. Không ai có thể thoát khỏi Mẫu Tre một khi đã mang dấu ấn của Ngài. CHƯƠNG III: TIẾNG CỌT KẸT TRONG ĐÊM Làng Ngải Tre hiện ra sau làn sương dày như một bóng ma khổng lồ từ quá khứ bước ra. Ngôi làng nằm lọt thỏm giữa một thung lũng hẹp, được bao bọc xung quanh bởi một rừng tre đen cao vút. Thân tre ở đây thẳng tắp, đen bóng như gỗ mun, lá tre dài, sắc nhọn như những lưỡi dao nhỏ xếp khít vào nhau. Gió thổi qua rừng tre không tạo ra tiếng rì rào êm ả, mà là những tiếng rít u uất, tựa như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Những ngôi nhà sàn trong làng được dựng hoàn toàn bằng loại tre đen này. Chúng xám xịt, cũ kỹ, mái lợp lá cọ mục nát, tối tăm và tuyệt nhiên không hề có một ánh đèn nào thắp sáng, dù trời đã tối hẳn. Không có tiếng chó sủa, không có tiếng côn trùng kêu, cả ngôi làng chìm trong một sự im lặng đáng sợ. Ông lão chèo đò dẫn Nam đến gặp Trưởng làng – Cụ Tam. Đó là một ông già gầy guộc đến mức trơ xương, da dẻ nhăn nheo và có màu xám xịt như vỏ cây khô. Điều khiến Nam kinh hãi nhất là hai mí mắt của Cụ Tam đã bị khâu chặt lại bằng những sợi chỉ đen dày cộm. Tuy nhiên, ông ta vẫn di chuyển và hành động một cách chuẩn xác, như thể có thể nhìn xuyên thấu mọi thứ bằng một giác quan vô hình. - Cháu của Minh... - Cụ Tam cất tiếng, giọng nói đều đều, lạnh lẽo không một chút cảm xúc. - Ông nội cậu đã nợ ngôi làng này một lời hứa danh dự. Năm xưa, ông ta bỏ đi, mang theo báu vật thiêng liêng nhất của Mẫu Tre. Giờ cậu tự tìm đến đây, nghĩa là nợ máu phải trả bằng máu. - Ông tôi đã chết rồi. - Nam cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù lòng bàn tay anh đã đẫm mồ hôi. - Cháu đến đây chỉ để tìm hiểu nguyên nhân cái chết của ông và chấm dứt mọi chuyện. Cụ Tam cười lạnh, tiếng cười khục khục trong cổ họng nghe như tiếng xương khô va vào nhau: - Chết? Ở cái làng này, không có ai thực sự chết, và cũng không có ai thực sự sống. Đêm nay, cậu hãy nghỉ tạm tại gian nhà cộng đồng ở đầu làng. Nhớ kỹ lời ta: Sau khi mặt trời lặn, tuyệt đối không được bước chân ra ngoài, và nếu nghe thấy tiếng cọt kẹt dưới sàn nhà, hãy nhắm chặt mắt lại. Nếu không, cậu sẽ không sống nổi đến bình minh đâu. CHƯƠNG IV: HUYẾT NGẢI Nhà cộng đồng là một gian nhà sàn rộng lớn nhưng trống trải và lạnh lẽo đến thấu xương. Giữa nhà không có bếp lửa, chỉ có một tấm chiếu cói rách nát trải sẵn. Nam nằm xuống, đắp chiếc chăn mỏng đầy mùi ẩm mốc, tim không ngừng đập mạnh gõ nhịp vào lồng ngực. Anh đặt chiếc ba lô chứa chiếc hộp gỗ tần bì ngay sát bên mình, tay nắm chặt chiếc bật lửa zippo cổ của ông nội để tìm kiếm chút hơi ấm ít ỏi. Đêm ở Làng Ngải Tre tối đen như mực. Đến nửa đêm, không khí trong phòng bỗng đột ngột hạ xuống dưới mức đóng băng. Nam tỉnh giấc bởi một âm thanh kỳ lạ vang lên ngay dưới sàn nhà: cọt... kẹt... cọt... kẹt... Âm thanh đó không phải do gió lay, mà là tiếng co kéo, cọ xát của một thứ gì đó mềm dẻo nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Nó đang di chuyển ngay dưới vị trí Nam đang nằm. Nam nín thở, lấy hết can đảm ghé mắt nhìn qua một khe hở nhỏ giữa hai thanh tre lát sàn. Dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua màn sương đỏ, anh suýt nữa đã thét lên vì kinh hoàng. Dưới gầm sàn không phải là mặt đất trống, mà là vô số những sợi rễ cây màu đỏ thẫm như huyết quản đang uốn lượn, luồn lách qua các cột nhà. Chúng quấn chặt lấy nhau, và ở giữa mạng lưới rễ cây chằng chịt đó, một khuôn mặt người xám xịt, không có mắt, cái miệng há hốc chứa đầy bùn đất đang cố rướn lên phía anh. Những sợi rễ nhọn hoắt như những vòi hút đang thọc sâu vào các kẽ hở của sàn nhà, cố gắng vươn tới gót chân Nam. Nam kinh hoàng bật dậy, lùi sát vào góc tường, thở dốc. Đúng lúc đó, cánh cửa chính của nhà cộng đồng từ từ mở ra mà không hề có tiếng động. Một bóng người mảnh mai bước vào. Đó là Mận, một cô gái trẻ trong làng mà Nam đã thoáng thấy lúc chiều. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt buồn thâm quầng đầy mệt mỏi và sợ hãi. - Đi theo tôi mau! - Mận thì thầm, giọng run rẩy tột độ. - Nếu anh ở lại đây đến khi sương tan, rễ của Mẫu Tre sẽ xuyên qua sàn nhà và hút cạn máu của anh! CHƯƠNG V: VƯỜN TRE MẶT NGƯỜI Mận dẫn Nam chạy trốn qua những con đường mòn tối tăm, luồn lách qua những bụi tre đen rậm rạp để tránh những bóng người dân làng đang đi tuần đêm. Họ di chuyển một cách kỳ dị: đầu ngoẹo hẳn sang một bên, tay chân khẳng khiu và cứng đờ như những cành củi khô, bước đi phát ra những tiếng cọt kẹt khô khốc từ các khớp xương. Nam nhận ra họ không hề thở, và trên cơ thể họ, những sợi rễ tre nhỏ màu đen đang bò lổm ngổm dưới lớp da mỏng dính. Mận đưa Nam vào một hang đá nhỏ khuất sau một thác nước chảy siết ở rìa làng. Tiếng nước chảy gầm rú phần nào át đi nỗi sợ hãi đang bủa vây. Tại đây, cô mới dám ngồi sụp xuống, ôm đầu khóc và kể cho anh nghe sự thật kinh hoàng về ngôi làng bị nguyền rủa này. - Hơn một trăm năm trước, vào thời kỳ chiến tranh và dịch bệnh tàn phá, người dân trong làng chết dần chết mòn vì đói khát và bệnh tật. Để sinh tồn, những người đứng đầu dòng họ đã thực hiện một nghi lễ hiến tế tà thuật cổ xưa. Họ chôn sống một cô gái đồng trinh ngay dưới gốc của cây tre đen cổ thụ nhất trong thung lũng để đánh thức thực thể tà ác gọi là Mẫu Tre. Mẫu Tre đã ban cho dân làng sự bất tử. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ thảm khốc. Mận ngước mắt nhìn Nam, những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má nhợt nhạt: - Họ không còn là con người nữa. Thân xác họ không thối rữa, họ không già đi, nhưng linh hồn họ bị giam cầm mãi mãi trong những thân tre đen. Mỗi năm, để duy trì sự sống giả tạo này, họ phải lừa những người bên ngoài vào đây để hiến tế máu cho Mẫu Tre. Ông nội anh, Giáo sư Nguyễn Minh, khi đến đây nghiên cứu vào những năm 1970 đã phát hiện ra sự thật kinh hoàng này. Ông đã cố gắng giải cứu người con gái sắp bị hiến tế năm đó – chính là cô ruột của tôi. Trong lúc chạy trốn, ông ấy đã đánh cắp Huyết Cốt Ngải – trái tim gỗ của Mẫu Tre, thứ duy trì sức mạnh cho toàn bộ khu rừng, được đựng trong chiếc hộp gỗ tần bì mà anh đang giữ. - Vậy ra cái chết của ông tôi... - Nam nghẹn giọng. - Đúng vậy. Không có Huyết Cốt Ngải, sức mạnh của Mẫu Tre suy giảm nghiêm trọng, khiến thân xác của dân làng bắt đầu thối rữa và hóa đá. Họ đã dùng tà thuật gọi hồn, nguyền rủa ông nội anh từ xa, ép ông ấy phải chết trong đau đớn và dùng sợi dây liên kết huyết thống để dẫn dụ anh – người thừa kế duy nhất – mang Huyết Cốt Ngải trở lại đây để hoàn tất nghi lễ hiến tế mới, hồi sinh hoàn toàn cho Mẫu Tre. CHƯƠNG VI: NGHI LỄ HIẾN TẾ CUỐI CÙNG - Chúng ta phải tiêu hủy nó ngay lập tức! - Nam kiên quyết nói, tay siết chặt chiếc hộp gỗ. - Nếu tôi trả lại thứ này, lời nguyền sẽ tiếp diễn mãi mãi, và sẽ có thêm nhiều sinh mạng vô tội bị chôn vùi dưới gốc tre kia. Mận lắc đầu, cười trong đau đớn: - Không thể phá hủy nó bằng lửa thường hay sức lực con người được đâu. Huyết Cốt Ngải được bảo vệ bởi một lớp tà thuật cực mạnh. Cách duy nhất để tiêu diệt nó là đưa nó vào chính tâm của rừng tre đen – nơi đặt bàn thờ tế thần của Mẫu Tre. Sau đó, anh phải dùng máu của chính mình – dòng máu của người có cùng huyết thống với kẻ đã đánh cắp nó – để kích hoạt ngọn lửa tâm linh từ bên trong khối gỗ, đốt cháy cội nguồn của lời nguyền. Nhưng làm vậy, anh cũng sẽ đối mặt với cái chết cận kề. - Tôi không sợ chết. Tôi muốn kết thúc cơn ác mộng này cho cả tôi, ông nội tôi và tất cả các người. - Nam nhìn thẳng vào mắt Mận, ánh mắt kiên định chưa từng có. Dưới sự dẫn đường của Mận, họ băng qua những lối mòn hiểm trở tiến sâu vào trung tâm của rừng tre đen, nơi được mệnh danh là Thâm Lâm. Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, nồng nặc mùi amoniac và mùi thịt thối rữa. Những cây tre ở đây không còn thẳng tắp nữa mà uốn éo, vặn vẹo như những cơ thể người đang quằn quại trong đau đớn tột cùng. Trên thân của mỗi cây tre, Nam kinh hoàng nhìn thấy những khối u xù xì, dị dạng, khi nhìn kỹ thì đó chính là những khuôn mặt người đang nhắm nghiền mắt, miệng há hốc như đang la hét không thành tiếng trong một ngục tù vĩnh cửu. Tiếng lá tre cọ xát vào nhau vang lên như những tiếng thì thầm rợn tóc gáy: Trả lại đây... trả lại đây... máu... hãy dâng hiến máu... Đột ngột, đất dưới chân họ nứt toác ra. Hàng trăm sợi rễ tre màu đỏ máu, nhọn hoắt như những mũi kim khổng lồ phóng lên từ dưới lớp lá mục, quấn chặt lấy mắt cá chân và bắp đùi của Nam. Anh ngã nhào xuống đất, chiếc hộp gỗ tần bì văng ra xa, nắp hộp bật mở, lộ ra khối gỗ màu đỏ sậm bên trong. Những sợi rễ tre nhanh chóng cắm sâu vào da thịt Nam. Cảm giác đau đớn tột cùng như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang luồn lách trong huyết quản khiến anh hét lên đau đớn. Sức lực của anh nhanh chóng bị rút cạn. Từ trong màn sương mù đỏ xịt, những bóng người liêu xiêu xuất hiện. Dẫn đầu là Cụ Tam, theo sau là toàn bộ dân làng với khuôn mặt vô hồn, đôi mắt đờ đẫn nhưng ngập tràn sát khí. - Ha ha ha! Cuối cùng thì ngày này cũng đến! - Cụ Tam cười lớn, đôi mắt khâu chỉ hướng về phía Nam đầy phấn khích. - Mẫu Tre đã ngửi thấy mùi máu của dòng họ Nguyễn! Nghi lễ hiến tế bắt đầu! Dân làng lao vào khống chế Nam, trói chặt anh vào một cây cột tre khổng lồ đặt ngay phía trên một hố sâu hoắm ở trung tâm bãi đất trống. Bên dưới hố là một khối rễ tre khổng lồ, đan xen chằng chịt và chuyển động không ngừng như một bầy rắn đói đang chờ mồi. Ở chính giữa khối rễ đó là một khoảng trống hình trái tim – nơi đặt Huyết Cốt Ngải. Cụ Tam kính cẩn nhặt khối Huyết Cốt Ngải lên. Đó là một khối gỗ có hình dạng giống hệt một trái tim người, màu đỏ thẫm như máu đông, và kỳ lạ thay, nó đang phập phồng đập từng nhịp: thình thịch... thình thịch... phát ra những luồng hào quang đỏ nhạt, quỷ dị. Cụ Tam đặt khối gỗ vào khoảng trống dưới hố. Ngay lập tức, toàn bộ khu rừng tre đen rung chuyển dữ dội như có một trận động đất mạnh. Nam cảm thấy linh hồn mình như đang bị kéo ra khỏi xác. Những sợi rễ quấn quanh người anh bắt đầu cắm sâu vào lồng ngực anh, hướng thẳng về phía trái tim anh để thực hiện bước hiến tế cuối cùng. Trong cơn mê muội giữa ranh giới sinh tử, anh chợt nhìn thấy bóng dáng ẩn hiện của ông nội mình trong màn sương đỏ, nước mắt ròng ròng nhìn anh đầy đau xót và hối hận. Không... mình không được gục ngã ở đây! Nam thầm hét lên trong tâm trí. Quyết tâm sinh tồn và lòng căm hận tột cùng đã tiếp thêm cho anh một nguồn sức mạnh vô hình. Bằng chút sức lực cuối cùng, Nam dùng răng cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình. Máu tươi trào ra đầy miệng. Thay vì để rễ tre hút máu một cách thụ động, Nam dồn toàn bộ sức lực, phun búng máu tươi ấy thẳng vào khối Huyết Cốt Ngải đang đập dưới hố, đồng thời tay anh, vốn đã tự do nhờ lưỡi dao mà Mận rớt lại trước đó, rút chiếc bật lửa zippo cổ của ông nội ra, bật lửa và ném thẳng xuống lòng hố chứa đầy dầu thông và lá tre khô mà anh đã chuẩn bị sẵn. - HÃY KẾT THÚC ĐI! - Nam hét lớn. Ngọn lửa bùng lên. Nhưng đó không phải là một ngọn lửa bình thường màu đỏ cam, mà là một ngọn lửa màu xanh lục kỳ dị, bốc cao hàng chục mét. Ngọn lửa tâm linh được kích hoạt bởi máu hiến tế và lòng căm hận của Nam nhanh chóng lan rộng, thiêu rụi khối Huyết Cốt Ngải. Một tiếng thét kinh hoàng, xé lòng, không phải của con người, vang lên từ dưới lòng đất. Toàn bộ khu rừng tre đen rung chuyển, những cây tre mặt người bắt đầu quằn quại, rỉ máu đen và cháy rụi trong ngọn lửa xanh. Mận dùng dao cắt đứt dây trói cho Nam. Cả hai dìu nhau chạy trốn khi toàn bộ thung lũng sương mù đang sụp đổ và bị nhấn chìm trong biển lửa xanh lục. Khi họ chạy thoát ra đến bến sông, trời đã tảng sáng. Ngoảnh đầu nhìn lại, Làng Ngải Tre và khu rừng đen nay chỉ còn là một bãi tro tàn xám xịt, sương mù cũng đã tan biến, để lộ ra bầu trời xanh trong lành sau nhiều thập kỷ bị che phủ. Mận nhìn Nam, nở một nụ cười thanh thản nhất mà anh từng thấy. Làn da cô bắt đầu trở nên trong suốt, và dần dần tan biến vào không khí. - Cảm ơn anh... cuối cùng chúng tôi đã được giải thoát... - Giọng nói của cô nhỏ dần rồi biến mất cùng làn gió sớm. Nam quỳ sụp xuống bến sông, kiệt sức nhưng bình yên. Anh đã sống sót. Lời nguyền của dòng họ Nguyễn đã được hóa giải. CHƯƠNG VIII: TRO TÀN VÀ SỰ TỈNH THỨC Ba tháng trôi qua kể từ khi Nam trở về từ cõi chết. Cuộc sống ở Hà Nội vẫn tiếp diễn hối hả, nhộn nhịp như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Những vết thương trên da thịt Nam đã lành lặn hoàn toàn, chỉ để lại những vết sẹo mờ nhạt. Anh cố gắng chôn vùi những ký ức kinh hoàng về Làng Ngải Tre vào góc tối nhất của tâm trí, tự nhủ rằng mọi chuyện đã kết thúc, lời nguyền đã bị tiêu diệt hoàn toàn cùng ngọn lửa xanh năm ấy. Nhưng cuộc đời không đơn giản như thế. Một buổi sáng cuối đông lạnh giá, Nam thức dậy bởi một cơn đau nhói buốt lạnh ở bắp chân phải – nơi từng bị rễ tre cắm sâu nhất để hút máu. Cơn đau không giống như đau cơ thông thường, mà nó buốt nhói, âm ỉ râm ran như có hàng vạn sinh vật nhỏ bé đang bò lổm ngổm dưới da. Nam run rẩy kéo ống quần lên để kiểm tra. Dưới ánh sáng mờ nhạt của căn phòng, anh suýt nữa đã ngã quỵ xuống sàn nhà vì kinh hoàng. Ngay dưới lớp da chân của anh, một đường gân màu đỏ thẫm, nổi rõ rệt, uốn lượn thành những hoa văn xoắn ốc kỳ lạ y hệt như những hoa văn trên chiếc hộp gỗ tần bì cổ. Và đáng sợ hơn, khi anh run rẩy chạm tay vào đường gân đó, anh cảm nhận được một luồng mạch đập nhẹ nhàng, đều đặn vang lên từ bên trong da thịt mình: thình thịch... thình thịch... Đúng lúc đó, từ khoảng sân nhỏ ngoài cửa sổ biệt thự, tiếng gió rít qua những tán lá sấu già bỗng chốc méo mó, biến đổi thành một âm thanh quen thuộc đến rợn người: cọt... kẹt... cọt... kẹt... Và một tiếng thì thầm khàn khàn, lạnh lẽo như từ cõi âm ty vang vọng thẳng vào sâu trong đại não của Nam: - Mẫu Tre... không bao giờ chết... Hạt giữ đã gieo... Kẻ kế thừa tiếp theo... chính là ngươi... Nam trợn trừng mắt nhìn xuống chân mình, nước mắt rơi lã chã trong sự tuyệt vọng tột cùng. Anh nhận ra, ngọn lửa xanh năm đó không phải là sự hủy diệt hoàn toàn, mà chỉ là sự giải thoát cho thế hệ cũ, đồng thời là nghi lễ gieo mầm cho một chu kỳ nguyền rủa mới. Và chính anh, bằng việc hiến tế dòng máu của mình, đã trở thành vật chủ tiếp theo nuôi dưỡng Mẫu Tre. Bóng tối từ góc phòng bắt đầu kéo dài ra, ôm trọn lấy anh trong tiếng cười khúc khích u uất của rừng tre đen từ hư vô vọng về.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay