Khi Sương Tan Trên Đỉnh Mẫu Sơn
Cây bútTuyết Lạc Vô Thanh
Chủ đề
Ngôn tình
Tương tác
42 lượt xem
Chương 1: Khúc Ca Của Sương Mù
Mẫu Sơn những ngày cuối đông lạnh buốt, sương mù dày đặc như một tấm lụa khổng lồ nuốt chửng cả những rặng núi trùng điệp. Trên đỉnh núi cao hơn một ngàn mét so với mực nước biển, vạn vật chìm trong một sự im lặng tịch mịch. Những ngôi biệt thự cổ từ thời Pháp thuộc nằm rải rác bên sườn núi, những bức tường đá rêu phong ẩm ướt, mái ngói xám xịt như những chứng nhân của thời gian đang ngủ say trong màn sương lạnh.
Trần Vũ đứng bên cửa sổ của căn biệt thự đá cũ kỹ, trên tay là ly cà phê đã nguội ngắt từ lâu. Anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, vóc dáng cao gầy, gương mặt góc cạnh mang một vẻ phong trần nhưng lại đượm buồn. Đôi mắt anh, vốn từng là đôi mắt của một họa sĩ thiên tài có thể nhìn thấu vạn sắc màu của nhân gian, giờ đây lại phẳng lặng và u tối như mặt hồ không một gợn sóng. Ba năm trước, một vụ tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi sinh mạng của vị hôn thê của anh, đồng thời khiến anh bị mù tạm thời suốt một năm trời. Khi thị lực hồi phục, thế giới trong mắt Vũ đã mất đi tất cả sắc màu rực rỡ. Anh chỉ còn nhìn thấy hai màu đen và trắng, cùng những gam màu xám xịt ảm đạm. Khủng khiếp hơn, đôi tay từng vẽ nên những kiệt tác giờ đây cứ chạm vào cọ vẽ là lại run rẩy không kiểm soát. Anh trốn chạy khỏi Hà Nội phồn hoa, tìm đến đỉnh Mẫu Sơn cô độc này để tự giam cầm linh hồn mình trong bóng tối của ký ức.
"Lại một ngày không có gì khác biệt," Vũ thầm nghĩ, khẽ thở dài. Tiếng thở dài của anh tan vào hư vô, nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít qua khe cửa.
Thế nhưng, sự yên bình tĩnh mịch ấy đã bị phá vỡ vào một buổi chiều muộn. Khi Vũ đang dạo bước trên con đường mòn phủ đầy lá thông rụng dẫn ra vách đá phía sau biệt thự, anh bỗng nghe thấy một tiếng động lạ. Đó là tiếng sột soạt của bước chân người chen lẫn trong tiếng thở dốc mệt mỏi.
Qua làn sương mù mờ ảo, Vũ nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang lom khom bên bụi cây dại sát mép vực. Đó là một cô gái. Cô mặc một chiếc áo khoác phao màu vàng nhạt – một điểm sáng hiếm hoi đột ngột xuất hiện trong thế giới xám xịt của anh. Cô gái quàng một chiếc khăn len màu đỏ sậm, mái tóc đen dài được búi gọn gàng sau gáy, vài lọn tóc mai dính bết vào trán vì sương muối ẩm ướt.
"Này! Cô đang làm gì ở đó thế? Nguy hiểm lắm!" Vũ cất tiếng gọi, giọng nói trầm khàn vì lâu ngày ít sử dụng.
Cô gái giật mình quay lại. Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời sao, đôi má đỏ ửng vì lạnh. Khi nhìn thấy Vũ, cô không hề tỏ ra sợ hãi mà ngược lại, nở một nụ cười rạng rỡ như nắng ấm ban mai: "Chào anh! Tôi đang tìm hoa Địa lan Mẫu Sơn. Nghe nói loài hoa này thường mọc ở những vách đá có nhiều sương ấm, nhưng tôi tìm nãy giờ vẫn chưa thấy."
Vũ nhíu mày, bước lại gần hơn: "Địa lan mùa này chưa nở. Hơn nữa, chỗ này trơn trượt lắm, sẩy chân một cái là xuống vực sâu đấy. Đi về đi."
Cô gái nhìn anh, rồi nhìn xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới, khẽ lè lưỡi một cách tinh nghịch: "Ồ, vậy sao? Tôi là Lâm Tuệ Nhi, nghiên cứu sinh ngành Thực vật học. Tôi mới đến homestay dưới kia từ sáng nay. Anh sống ở đây à?"
"Tôi là Trần Vũ. Chỗ này không phải nơi du lịch thích hợp cho cô đâu," Vũ trả lời lạnh lùng, rồi quay lưng bước đi, không có ý định kéo dài cuộc trò chuyện.
Thế nhưng, Tuệ Nhi không dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Cô nhanh chóng rảo bước đuổi theo anh, tiếng bước chân lộc cộc trên con đường đá dăm: "Anh Vũ ơi, anh đợi tôi với! Đường sương mù quá, tôi không nhìn rõ lối về. Anh cho tôi đi nhờ một đoạn nhé?"
Vũ không nói gì, cũng không đi nhanh hơn, gián tiếp đồng ý cho cô đi bên cạnh. Dưới bóng chiều tà đang buông xuống, bóng của hai người trải dài trên con đường mòn, một đen một vàng, một trầm mặc một sinh động, tựa như hai thế giới hoàn toàn khác biệt vừa vô tình chạm vào nhau.
Chương 2: Đốm Lửa Nhỏ Giữa Đêm Đông
Những ngày sau đó, cuộc sống tĩnh lặng của Trần Vũ hoàn toàn bị đảo lộn bởi sự xuất hiện của Lâm Tuệ Nhi. Cô gái này dường như có một năng lượng vô tận. Bất kể thời tiết Mẫu Sơn có khắc nghiệt đến đâu, cô vẫn xách chiếc túi vải đựng sổ tay và máy ảnh đi khắp các ngọn đồi để tìm kiếm các loài thực vật quý hiếm.
Và điều kỳ lạ là, bằng một cách nào đó, cô luôn tìm thấy anh.
Có những buổi chiều, khi Vũ đang ngồi lặng im bên bếp lửa trong căn phòng khách rộng lớn của biệt thự cổ, nghe tiếng củi khô nổ lách tách, thì tiếng gõ cửa lại vang lên. Tuệ Nhi đứng ngoài cửa, hai tay ôm một giỏ quả dại hoặc vài củ khoai lang, cười tươi rói: "Anh Vũ, tôi nướng khoai ngoài kia nhưng lạnh quá, cho tôi vào sưởi nhờ bếp lửa của anh được không?"
Mỗi lần như thế, Vũ đều định từ chối, nhưng nhìn đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh và ánh mắt tràn đầy hy vọng của cô, anh lại không đành lòng. Anh im lặng tránh sang một bên, nhường lối cho cô vào.
Căn biệt thự lạnh lẽo từ lâu không có hơi ấm con người bỗng chốc tràn ngập tiếng cười nói của Tuệ Nhi. Cô không ngại sự im lặng của anh. Cô tự nhiên ngồi bên bếp lửa, vừa lột vỏ khoai nướng nóng hổi vừa ríu rít kể cho anh nghe về những phát hiện của cô trong ngày: "Hôm nay tôi tìm thấy một loại rêu rất lạ bám trên đá cổ. Rồi tôi còn thấy một đôi chim chào mào má đỏ bay qua sương mù nữa. Anh biết không, cuộc sống ở đây tuy lạnh nhưng kỳ diệu lắm!"
"Kỳ diệu? Chỗ này chỉ có sương mù, lạnh giá và sự cô độc thôi," Vũ nhàn nhạt lên tiếng, mắt vẫn nhìn chăm chằm vào đống lửa đang cháy.
Tuệ Nhi dừng tay, nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng và thấu hiểu. Cô khẽ lắc đầu: "Không đâu. Sự cô độc chỉ tồn tại khi anh tự đóng cửa trái tim mình thôi. Sương mù thực ra rất đẹp, nó che giấu đi những xô bồ của thế giới ngoài kia, để chúng ta có thể lắng nghe tiếng lòng mình rõ hơn. Và sương mù rồi cũng sẽ tan khi mặt trời lên mà."
Vũ khẽ rúng động trước lời nói của cô. Anh quay sang nhìn cô, dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt Tuệ Nhi như được phủ một lớp hào quang ấm áp. Lần đầu tiên sau ba năm, anh cảm thấy lồng ngực mình có một chút ấm áp len lỏi, đẩy lùi bớt cái lạnh giá của mùa đông Mẫu Sơn.
"Tại sao cô lại chọn nghiên cứu thực vật? Công việc này vất vả và nguy hiểm đối với một cô gái," Vũ hỏi, phá vỡ sự im lặng bấy lâu.
Tuệ Nhi cười, ánh mắt thoáng chút hoài niệm: "Từ nhỏ tôi đã sống với ông nội ở một vùng quê Bắc Bộ. Ông tôi là một thầy thuốc Đông y, ông luôn dạy tôi rằng mỗi ngọn cỏ, lá cây đều có sinh mệnh và sứ mệnh chữa lành của riêng nó. Tôi muốn tiếp tục công việc của ông, tìm kiếm những loài thảo dược có thể xoa dịu nỗi đau của con người. Còn anh? Tôi thấy trong phòng khách của anh có rất nhiều giá vẽ và màu vẽ bám bụi. Anh là họa sĩ đúng không? Tại sao anh không vẽ nữa?"
Câu hỏi của cô chạm vào vết thương sâu nhất trong lòng Vũ. Gương mặt anh lập tức đanh lại, đôi mắt trở nên lạnh lùng băng giá: "Tôi không vẽ nữa vì tôi không còn tư cách để vẽ. Muộn rồi, cô về đi."
Biết mình đã chạm vào nỗi đau của anh, Tuệ Nhi không gặng hỏi thêm. Cô đứng dậy, thu dọn đồ đạc, khẽ cúi đầu: "Tôi xin lỗi vì đã đường đột. Cảm ơn anh vì củ khoai và bếp lửa ấm áp. Hẹn gặp lại anh ngày mai, anh Vũ."
Khi bóng dáng màu vàng nhạt của cô khuất sau cánh cửa đá, căn phòng lại trở về với vẻ lạnh lẽo vốn có. Vũ nhìn vào đôi bàn tay mình, những ngón tay khẽ run rẩy. Anh nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh nụ cười ấm áp của Tuệ Nhi cứ hiện lên, xua đi bóng tối bủa vây.
Chương 3: Những Mảnh Vỡ Của Quá Khứ
Một tuần sau đó, thời tiết Mẫu Sơn chuyển biến xấu đột ngột. Một đợt không khí lạnh cực mạnh tràn về mang theo mưa phùn và gió giật liên hồi. Nhiệt độ trên đỉnh núi giảm xuống dưới 0 độ C, băng giá bắt đầu xuất hiện, bám chặt vào những cành cây, ngọn cỏ tạo nên những cành băng trong suốt như pha lê. Cả Mẫu Sơn chìm trong một màu băng giá lạnh lẽo và nguy hiểm.
Vũ đứng trong nhà nhìn ra ngoài trời, lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Đã hai ngày nay anh không thấy Tuệ Nhi đến. Liệu cô ấy có an toàn ở homestay không? Với tính cách bướng bỉnh của cô, liệu cô có bất chấp thời tiết để đi vào rừng tìm cây không?
Sự lo lắng của anh đã biến thành sự thật khi chiều hôm đó, chủ homestay dưới chân núi hớt hải chạy lên biệt thự của anh gõ cửa. Người đàn ông trung niên mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy nói: "Cậu Vũ ơi! Cậu có thấy cô Nhi đâu không? Sáng nay cô ấy bảo đi tìm loại địa lan gì đó ở vách đá phía Tây, bảo sẽ về trước buổi trưa. Thế mà giờ sập tối rồi vẫn chưa thấy về. Điện thoại thì mất sóng, ngoài trời thì đang đóng băng, gió rít thế này... tôi sợ cô ấy gặp chuyện rồi!"
Nghe đến đó, tim Vũ như thắt lại. Một nỗi sợ hãi tột cùng, giống hệt như cảm giác ba năm trước khi chiếc xe mất lái lao xuống vực, đột ngột dâng trào xâm chiếm toàn bộ tâm trí anh. Không chần chừ một giây, Vũ vồ lấy chiếc đèn pin và chiếc áo khoác dày: "Chú ở lại đây liên hệ với đội cứu hộ dưới thị trấn. Cháu sẽ đi tìm cô ấy. Cháu biết lối ra vách đá phía Tây!"
"Nhưng trời tối và trơn trượt lắm cậu ơi!"
"Cháu đi đây!" Vũ hét lên, lao vút vào màn đêm sương muối và băng giá.
Gió gào rú bên tai anh như những con quái thú dữ tợn. Những hạt mưa đá nhỏ li ti quất thẳng vào mặt đau rát. Đường đi lên vách đá phía Tây vốn đã dốc, giờ đây phủ một lớp băng mỏng cực kỳ trơn trượt. Vũ đã ngã mấy lần, đầu gối và lòng bàn tay rớm máu, nhưng anh không hề cảm thấy đau. Trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Tuệ Nhi, em không được có chuyện gì! Anh không thể để mất thêm một người nào nữa!"
"Tuệ Nhi! Tuệ Nhi! Em ở đâu?" Vũ khản giọng hét lớn giữa tiếng gió rít.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió gầm vang dội lại từ vực sâu. Vũ bò sát mép vách đá, soi đèn pin xuống dưới. Ánh sáng yếu ớt của đèn pin xuyên qua màn sương mù dày đặc. Bỗng nhiên, anh nhìn thấy một vệt màu vàng nhạt quen thuộc mắc kẹt ở một hốc đá nhô ra cách mép vực khoảng ba mét.
"Tuệ Nhi!" Vũ hét lên đầy kinh hoàng. Anh soi kỹ hơn và thấy cô đang ngồi thu mình trên hốc đá hẹp đó, một tay bám chặt vào một rễ cây cổ thụ, người run lên bần bật vì lạnh.
"Anh Vũ!" Tiếng của Tuệ Nhi yếu ớt vọng lên, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào. "Em... em bị trượt chân ngã xuống đây... chân em đau quá, không leo lên được... Em lạnh quá..."
"Đừng sợ! Anh ở đây rồi! Giữ chặt rễ cây, anh sẽ kéo em lên!" Vũ cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù tim anh đang đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh nhìn xung quanh, tìm kiếm thứ gì đó có thể dùng được. May mắn thay, gần đó có một cây thông già có dây leo rừng khá chắc chắn bám quanh. Vũ dùng hết sức bình sinh, dùng dao găm cắt đứt đoạn dây leo lớn, một đầu buộc chặt vào thân cây thông, đầu còn lại anh quấn chặt vào tay mình rồi thả xuống vực.
"Tuệ Nhi, nắm lấy sợi dây này! Quấn nó quanh người em thật chặt!"
Tuệ Nhi run rẩy làm theo hướng dẫn của anh. Đôi bàn tay cô đã đông cứng vì lạnh, việc cầm sợi dây trở nên vô cùng khó khăn. Phải mất một lúc lâu, cô mới cố định được sợi dây quanh người.
"Xong chưa, Tuệ Nhi? Bám chắc vào nhé!" Vũ hét lớn.
Anh dùng hai tay nắm chặt sợi dây, lấy thế tựa lưng vào gốc thông đá rồi dùng hết sức kéo cô lên. Sức nặng của cô cộng với lớp băng trơn trượt khiến đôi bàn tay anh đau đớn như bị hàng ngàn cây kim đâm vào. Vết thương cũ ở tay anh bắt đầu co rút, run rẩy dữ dội. Ký ức về vụ tai nạn năm xưa ùa về: tiếng phanh xe rít chói tai, tiếng kính vỡ, và tiếng thét của vị hôn thê...
"Không! Mình không được buông tay! Lần này, mình nhất định phải cứu được cô ấy!" Vũ gầm lên trong lòng. Sức mạnh từ một ý chí phi thường trỗi dậy, anh nghiến răng, mặc cho máu từ lòng bàn tay rỉ ra thấm đỏ cả sợi dây leo, anh dùng toàn lực kéo mạnh.
Một mét... hai mét... cuối cùng, bàn tay anh đã chạm được vào vai áo của Tuệ Nhi. Vũ nhoài người ra, ôm chặt lấy eo cô và kéo mạnh cô lên mặt đất an toàn.
Cả hai ngã nhào ra thảm lá thông phủ băng. Tuệ Nhi khóc nức nở, vòng tay ôm chặt lấy cổ Vũ, người cô run rẩy không ngừng: "Em xin lỗi... em xin lỗi... em sợ quá... em tưởng mình sẽ chết ở đây..."
Vũ ôm chặt lấy cô vào lòng, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ cơ thể cô. Anh vỗ nhẹ vào lưng cô, giọng nói run rẩy nhưng chứa chan sự dịu dàng chưa từng có: "Ngoan, không sao rồi. Có anh ở đây rồi. Em an toàn rồi."
Chương 4: Giông Bão Đi Qua
Vũ cõng Tuệ Nhi trở về biệt thự đá của mình vì nó gần hơn homestay rất nhiều. Anh đặt cô ngồi bên bếp lửa đã được chất thêm củi sưởi ấm, nhanh chóng lấy chăn bông dày quấn quanh người cô. Anh tự tay pha một ly trà gừng nóng, ép cô uống từng ngụm một.
Tuệ Nhi đã dần lấy lại được tinh thần, đôi má cô bắt đầu có chút huyết sắc trở lại nhờ hơi ấm của bếp lửa và trà gừng. Cô nhìn Vũ, lúc này đang lóng ngóng băng bó lòng bàn tay bị trầy xước rướm máu của mình. Đôi tay anh vẫn còn run rẩy, gương mặt anh tái mét vì kiệt sức và lo lắng.
Tuệ Nhi khẽ vươn tay ra, giữ lấy đôi bàn tay đang run rẩy của anh. Cô dịu dàng nói: "Để em làm cho."
Cô lấy hộp sơ cứu, cẩn thận sát trùng và băng bó vết thương cho anh. Cả hai ngồi rất gần nhau, khoảng cách gần đến mức Vũ có thể nghe thấy nhịp tim đều đặn của cô và ngửi thấy hương thơm thoang thoảng của cỏ dại bám trên tóc cô.
"Tại sao anh lại liều mạng cứu em như vậy? Chỗ đó rất nguy hiểm, anh có thể đã ngã xuống cùng em," Tuệ Nhi khẽ hỏi, mắt vẫn chăm chú băng vết thương cho anh.
Vũ im lặng một hồi lâu, nhìn ngọn lửa đang nhảy múa trước mặt. Cuối cùng, anh thở dài, quyết định trút bỏ gánh nặng bấy lâu nay đè nặng lên trái tim mình.
"Ba năm trước, anh đã tự tay lái xe đưa vị hôn thê của mình đi du lịch. Trên đường đi, một chiếc xe tải mất phanh đã lao thẳng vào xe của tụi anh. Lúc đó, anh đã không thể bảo vệ cô ấy. Cô ấy qua đời ngay trước mắt anh, còn anh thì bị chấn thương sọ não dẫn đến mù lòa suốt một năm," Vũ chậm rãi kể, giọng nói nghẹn ngào đau đớn. "Khi anh nhìn thấy ánh sáng trở lại, thế giới của anh chỉ còn hai màu đen trắng. Anh không thể vẽ được nữa vì đôi tay này luôn run rẩy mỗi khi nhớ lại cảm giác bất lực lúc đó. Anh lên Mẫu Sơn này là để trốn tránh, để tự trừng phạt bản thân vì đã sống sót."
Nước mắt rơi lã chã trên má Tuệ Nhi. Cô không ngờ đằng sau vẻ lạnh lùng, bất cần của anh lại là một nỗi đau đớn và mặc cảm tội lỗi sâu sắc đến thế. Cô siết chặt lấy bàn tay băng bó của anh, đặt lên má mình: "Anh Vũ, đó không phải lỗi của anh. Tai nạn là điều không ai mong muốn. Chị ấy ở trên trời nhất định cũng không muốn thấy anh tự hủy hoại bản thân mình như thế này đâu."
"Anh biết... nhưng anh không thể vượt qua được bản thân mình," Vũ nghẹn ngào.
Tuệ Nhi nhìn sâu vào đôi mắt u buồn của anh, nghiêm túc nói: "Anh cứu được em ngày hôm nay, điều đó chứng tỏ anh không hề bất lực. Anh đã bảo vệ được người bên cạnh mình. Anh Vũ, hãy để em giúp anh tìm lại màu sắc của thế giới này, được không?"
Lời nói của cô như một luồng điện ấm áp chạy thẳng vào tim Vũ. Anh nhìn gương mặt thánh thiện của cô, nhìn đôi mắt ngập tràn tình yêu và hy vọng của cô. Lần đầu tiên sau ba năm, anh cảm thấy vết thương trong lòng mình dường như đã bắt đầu kết vảy.
Chương 5: Biển Mây Đón Bình Minh
Sáng hôm sau, giông bão đã hoàn toàn đi qua. Trời Mẫu Sơn quang đãng một cách kỳ lạ. Ánh nắng ban mai rực rỡ bắt đầu chiếu rọi xuyên qua những đám mây, sưởi ấm vạn vật.
Tuệ Nhi kéo tay Vũ ra ngoài ban công biệt thự. Khi bước ra ngoài, cả hai không khỏi ngỡ ngàng trước cảnh tượng trước mắt.
Dưới chân họ là một biển mây khổng lồ, trắng xóa, bồng bềnh như bông, trải dài đến tận chân trời. Ánh mặt trời buổi sớm nhuộm hồng cả biển mây, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, kỳ ảo đến nghẹt thở. Những ngọn núi nhô lên giữa biển mây như những hòn đảo nhỏ giữa đại dương bao la. Những cành băng giá trên cây cối bắt đầu tan chảy dưới ánh nắng, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ rơi xuống đất.
"Đẹp quá, anh Vũ ơi! Nhìn kìa, biển mây Mẫu Sơn đó!" Tuệ Nhi reo lên đầy thích thú, cô nhảy cẫng lên rồi quay lại nhìn anh.
Vũ đứng lặng người. Anh nhìn biển mây, rồi nhìn sang Tuệ Nhi. Trong khoảnh khắc ấy, một điều kỳ diệu đã xảy ra.
Dưới ánh nắng rực rỡ của buổi bình minh, chiếc áo khoác màu vàng của cô không còn là màu xám xịt nữa. Nó hiện lên với một sắc vàng ấm áp, rực rỡ như hoa hướng dương. Chiếc khăn len của cô có màu đỏ sẫm nồng nàn. Và đôi môi cô hồng hào, rạng rỡ. Sắc xanh của lá thông, sắc hồng của hoa đào rừng chớm nở bên sườn núi... tất cả màu sắc của thế giới đột ngột tràn về, ùa vào mắt anh như một dòng thác lũ.
Thế giới của anh đã có màu sắc trở lại.
"Tuệ Nhi..." Vũ thầm thì, giọng nói run rẩy vì xúc động.
"Dạ? Anh sao thế?" Tuệ Nhi quay lại, lo lắng nhìn anh.
Vũ bước lại gần, không kìm chế được lòng mình, anh đưa tay lên khẽ vuốt ve khuôn mặt cô. Đôi bàn tay anh lúc này hoàn toàn tĩnh lặng, không còn một chút run rẩy nào nữa.
"Anh nhìn thấy rồi. Anh thấy màu áo vàng của em, thấy màu đỏ của khăn len... Anh thấy lại màu sắc rồi, Tuệ Nhi ạ," Vũ nói, nước mắt anh rơi xuống, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc và giải thoát.
Tuệ Nhi vỡ òa trong hạnh phúc. Cô kiễng chân lên, ôm chầm lấy cổ anh: "Em biết mà! Em đã nói sương mù rồi sẽ tan khi mặt trời lên mà!"
Giữa biển mây bao la và ánh bình minh rực rỡ của đỉnh Mẫu Sơn, Vũ nhẹ nhàng nâng cằm Tuệ Nhi lên và đặt lên môi cô một nụ hôn sâu lắng, ngọt ngào. Nụ hôn của sự bắt đầu mới, của sự chữa lành và một tình yêu chân thành, sâu sắc được sinh ra từ trong giông bão.
Vài tháng sau, tại một triển lãm tranh lớn ở Hà Nội, bức tranh chủ đề của triển lãm đã thu hút hàng ngàn người xem. Đó là bức tranh vẽ một cô gái mặc áo khoác vàng, quàng khăn đỏ, đứng trên đỉnh núi Mẫu Sơn giữa biển mây bồng bềnh, hướng mặt về phía ánh bình minh rực rỡ. Bức tranh có tên là: "Khi Sương Tan".
Tác giả của bức tranh, họa sĩ Trần Vũ, đứng bên cạnh người vợ xinh đẹp của mình – Lâm Tuệ Nhi. Anh nắm chặt tay cô, khẽ thì thầm vào tai cô: "Cảm ơn em, bông hoa địa lan đẹp nhất của cuộc đời anh."
Tuệ Nhi tựa đầu vào vai anh, mỉm cười hạnh phúc. Giông bão đã qua đi, sương mù đã tan, giờ đây chỉ còn lại tình yêu ấm áp và rực rỡ sắc màu của họ đi qua những năm tháng cuộc đời.
