Khói Sóng Giang Đầu

Cây bútMạc Kỳ Sâm
Chủ đề
Đam mỹ
Tương tác
26 lượt xem
Chương 1: Mưa sa bến lạnh Tiết trời vào đông ở vùng Kinh Bắc chưa bao giờ tẻ nhạt đến thế. Trên bến sông Cổ Nguyệt, sương mù giăng lối, phủ lên những rặng sậy xám xịt một màn sương đục ngầu, ẩm ướt. Tiếng sóng vỗ vào những chiếc thuyền nan mục nát nghe đều đều, buồn tẻ như một khúc ca đưa tiễn vong hồn. Trịnh Hoài An khẽ hà hơi ấm vào đôi bàn tay gầy gò, những ngón tay thon dài vốn chỉ quen cầm bút giờ đây đã đỏ ửng vì lạnh. Cậu ngồi trong gian nhà tranh vách đất nằm sát mép nước, nơi chỉ có một chiếc chõng tre, một chiếc án thư thấp và vô số những cuộn giấy dó xếp chồng lên nhau. Hoài An là một thư sinh. Cha cậu từng là một vị quan thanh liêm, nhưng vì can gián triều đình nên bị bãi chức, uất ức mà qua đời. Gia đạo sa sút, Hoài An lui về vùng quê nghèo này, sống bằng nghề chép sách, dạy chữ cho trẻ nhỏ và vẽ tranh phong cảnh bán cho những lái buôn xuôi ngược dòng sông Đuống. Cậu khẽ dịch ngọn đèn dầu lạc sang một bên. Ánh lửa hạt đậu leo lắt, hắt bóng dáng gầy guộc của cậu lên bức tường đất loang lổ. Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tàu lá chuối sau nhà càng làm tăng thêm vẻ cô tịch của đêm thâu. "Xoảng!" Một tiếng động lớn vang lên ngoài hiên, lấn át cả tiếng sấm rền vang từ phía chân trời. Hoài An giật mình, chiếc bút lông trên tay rơi xuống, để lại một vệt mực đen loang lổ trên trang giấy dó trắng tinh. Cậu khẽ nín thở, lắng nghe. Giữa tiếng gió rít qua khe cửa, có tiếng thở dốc nặng nề và đứt quãng, kèm theo tiếng xột xoạt của vải vóc cọ xát vào nền đất ẩm. Hoài An không phải là kẻ nhút nhát, nhưng sống giữa thời buổi loạn lạc này, kẻ cướp và quân binh biến chất nhiều như rác, cậu không thể không đề phòng. Cậu với lấy chiếc gậy tre gác bên cạnh chõng, nhẹ nhàng tiến về phía cửa gỗ. Cánh cửa vừa hé mở, một luồng gió lạnh buốt mang theo hơi nước thốc thẳng vào mặt cậu. Ngay dưới thềm hiên, một bóng người cao lớn đang nằm gục. Kẻ đó mặc một bộ võ phục màu xanh sẫm đã rách nát nhiều chỗ, trên người sặc sụa mùi máu tanh nồng quyện lẫn mùi bùn đất. Thanh trường kiếm trong vỏ rỉ sét nằm lăn lóc bên cạnh, lưỡi kiếm vẫn còn vương những vệt máu chưa kịp khô. Hoài An khựng lại. Ánh sáng từ chiếc đèn dầu trong nhà hắt ra, rọi lên khuôn mặt của kẻ lạ mặt. Đó là một nam tử có đường nét cương nghị, đôi mày rậm nhíu chặt biểu thị sự đau đớn tột cùng, sống mũi cao thẳng như tạc, và làn da ngăm đen phong trần. Khắp bờ vai và lồng ngực gã là những vết chém sâu hoắm, máu vẫn không ngừng rỉ ra, nhuộm đen cả một khoảng sân đất. "Cứu... tôi..." Kẻ đó khẽ thốt lên hai tiếng khàn đục, đôi mắt phượng vốn sắc bén giờ đây mờ đục, nhìn Hoài An một cái đầy cầu cứu rồi hoàn toàn lịm đi. Hoài An đứng chôn chân trong giây lát. Trực giác mách bảo cậu rằng kẻ này chính là một mớ rắc rối lớn. Những vết thương kia rõ ràng là do binh khí sắc bén gây ra, không phải do thú dữ hay tai nạn. Kẻ này có thể là một tên cướp đường, hoặc tệ hơn, là một phạm nhân triều đình đang bị truy nã. Thế nhưng, nhìn dòng máu đỏ tươi đang loang ra, thấm vào lòng đất lạnh giá, lòng nhân ái của một kẻ sĩ không cho phép Hoài An ngoảnh mặt làm ngơ. Cậu thở dài một tiếng, buông chiếc gậy tre xuống, cúi người đỡ lấy cánh tay to khỏe của gã nam tử. Thân hình gã nặng trịch, toàn thân nóng hầm cập như một lò than đang bốc cháy. Hoài An phải dùng hết sức bình sinh, bờ vai gầy run rẩy mới có thể dìu được gã vào trong nhà, đặt nằm lên chiếc chõng tre duy nhất của mình. Chương 2: Đèn khuya bóng họa Suốt đêm hôm đó, Hoài An không hề chợp mắt. Cậu bận rộn nhóm lửa, đun nước nóng, rồi dùng những mảnh vải sạch cuối cùng trong nhà để lau rửa vết thương cho nam tử lạ mặt. Khi cởi bỏ lớp võ phục đẫm máu của gã, Hoài An không khỏi rùng mình. Trên tấm lưng rộng và khuôn ngực vạm vỡ của gã là vô số những vết sẹo cũ chồng chéo lên nhau – những vết sẹo của đao, kiếm, và cả roi vọt. Rõ ràng, cuộc đời của nam tử này đã đi qua không biết bao nhiêu trận chiến sinh tử. Vết thương mới nhất nằm ở bả vai trái, một vết chém sâu đến tận xương, thịt da xung quanh đã bắt đầu hoại tử vì ngấm nước mưa bẩn. Hoài An nghiến răng, dùng dao nhỏ hơ qua lửa để lọc bỏ phần thịt thối, sau đó giã nhỏ những lá ngải cứu và thuốc nam dự trữ trong nhà đắp lên cho gã. Mỗi lần lưỡi dao chạm vào da thịt, cơ thể nam tử lại co giật mạnh, những thớ cơ bắp cuồn cuộn gồng cứng lên, trán túa ra mồ hôi hột, nhưng gã không hề rên rỉ một tiếng nào, chỉ có tiếng nghiến răng ken két vang lên trong đêm tĩnh mịch. "Chịu đựng một chút," Hoài An khẽ thì thầm, giọng nói thanh tao như tiếng gió thoảng qua kẽ lá, mang theo một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. Cậu dùng ngón tay thon mềm nhẹ nhàng gạt đi những giọt mồ hôi trên trán gã, động tác dịu dàng đến mức chính cậu cũng phải giật mình. Đến khi canh tư gõ nhịp ngoài xa, vết thương của nam tử cuối cùng cũng được băng bó xong. Hoài An mệt rã rời, cậu ngồi bệt xuống đất bên cạnh chõng tre, gục đầu lên hai gối mà thiếp đi. Sáng hôm sau, khi những tia nắng hiếm hoi của ngày đông xuyên qua màn sương mù, rọi vào gian nhà tranh, Lê Cao Nam tỉnh dậy. Đầu gã đau như búa bổ, và toàn thân ê ẩm như thể vừa bị vạn mã giẫm đạp. Khứu giác của gã lập tức nhạy bén ngửi thấy mùi hương trầm thanh khiết hòa quyện với mùi thuốc nam đắng ngắt, thay vì mùi máu tanh và bùn lầy quen thuộc trên đường chạy trốn. Gã khẽ cử động ngón tay, cảm nhận được lớp đệm tre thô ráp dưới lưng. Cao Nam cảnh giác mở mắt, bàn tay theo bản năng đưa xuống hông tìm kiếm thanh kiếm của mình. Nhưng thanh kiếm không có ở đó. Thay vào đó, đập vào mắt gã là bóng dáng một thiếu niên đang ngủ gục bên cạnh chõng. Thiếu niên ấy mặc một bộ đồ vải thô màu lam nhạt, vóc người gầy gò, làn da trắng ngần như sứ, hàng mi dài cong vút rủ xuống tạo thành một vệt bóng mờ trên gò má thanh tú. Mái tóc đen nhánh của cậu không búi cao mà xõa tung trên vai, vài lọn tóc dính vào vầng trán lấm tấm mồ hôi. Cao Nam khựng lại. Gã là một Hộ vệ sứ của triều đình, cả đời chỉ biết đến chém giết, đao binh và những âm mưu thối nát nơi cung đình. Gã chưa bao giờ nhìn thấy một sinh vật nào thanh sạch và dịu dàng đến thế. Sự xuất hiện của thiếu niên này giống như một nét vẽ thanh nhã hiện lên giữa bức tranh đời đầy máu và bụi của gã. Khẽ cử động, Cao Nam vô tình làm chiếc chõng tre phát ra tiếng kêu "két". Tiếng động nhỏ nhoi ấy lập tức làm Hoài An giật mình tỉnh giấc. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy còn vương chút sương mờ của giấc ngủ nhanh chóng lấy lại vẻ tỉnh táo. Thấy Cao Nam đã tỉnh và đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt sắc lẹm như chim ưng, Hoài An không khỏi rụt rè lùi lại nửa bước. "Anh... anh tỉnh rồi à?" Hoài An khẽ hỏi, giọng hơi khàn. Cao Nam không trả lời ngay. Gã dùng ánh mắt dò xét lướt qua một lượt gian nhà nhỏ, từ những bức tranh phong cảnh treo trên vách đến chiếc án thư đầy mực, rồi cuối cùng dừng lại trên gương mặt Hoài An. Giọng gã khàn đặc, khô khốc như sa mạc: "Cậu là ai? Tại sao lại cứu ta? Cậu có biết ta là ai không?" Hoài An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như đóa hoa mai nở muộn trong gió đông. Cậu đứng dậy, đi đến bên bếp lò nhỏ góc nhà, múc một bát nước ấm mang đến cho gã: "Tôi chỉ là một thư sinh nghèo họ Trịnh, tên Hoài An. Tôi không biết anh là ai, cũng không quan tâm anh là ai. Tôi chỉ biết nếu đêm qua tôi không đưa anh vào nhà, thì sáng nay xác anh đã trôi ra sông Cổ Nguyệt rồi. Uống chút nước đi." Cao Nam nhìn bát nước ấm trong tay Hoài An, nhìn những ngón tay thon dài, sạch sẽ của cậu, rồi từ từ ngồi dậy. Vết thương ở vai co rút đau đớn khiến gã khẽ nhíu mày, nhưng gã vẫn kiên cường không hề lộ ra một tiếng rên. Gã đón lấy bát nước, ngửa cổ uống cạn. "Ta là Lê Cao Nam," gã đặt bát xuống, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Kẻ đang bị cả triều đình truy nã vì tội mưu phản. Cậu cứu ta, chính là tự rước họa diệt môn vào người đấy." Hoài An nghe vậy, thần sắc không hề thay đổi. Cậu nhận lại chiếc bát trống không, khẽ thở dài: "Nhà tôi vốn đã chẳng còn ai để diệt môn nữa rồi. Cha tôi trước kia làm ngự sử, vì dâng sớ hặc tội tể tướng tham nhũng mà bị hại chết. Cái triều đình này... ai trung ai phản, ai hiền ai ngu, tôi tự có mắt để nhìn, tự có tâm để phán đoán. Anh nằm nghỉ đi, vết thương của anh sâu lắm, chưa thể di chuyển ngay được đâu." Nói xong, Hoài An quay lưng đi chuẩn bị sắc thuốc. Cao Nam nhìn theo bóng lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp như cây trúc của cậu, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ mà suốt ba mươi năm qua gã chưa từng biết đến. Đó là sự ấm áp, và một chút bình yên len lỏi vào tâm hồn đã chai sạn vì gió sương. Chương 3: Gió tanh mưa máu Những ngày sau đó, bến sông Cổ Nguyệt liên tục đón nhận những cơn mưa dầm dề. Thời tiết ẩm ướt làm vết thương của Cao Nam lành rất chậm, nhưng bù lại, gã có những ngày tháng bình yên hiếm hoi trong cuộc đời chém giết của mình. Hằng ngày, Hoài An dậy từ sớm để sắc thuốc, nấu cháo cho gã. Thức ăn rất thanh đạm, chỉ có cháo trắng muối vừng hoặc vài ngọn rau luộc hái ngoài vườn, nhưng Cao Nam ăn rất ngon lành. Gã vốn là người ít nói, nhưng khi đối diện với Hoài An, gã lại trở nên kiên nhẫn một cách kỳ lạ. Gã thích ngắm nhìn Hoài An ngồi bên án thư mài mực, viết chữ. Mỗi động tác của cậu đều khoan thai, uyển chuyển, mang đậm cốt cách của một bậc quân tử. "Hoài An," một buổi chiều, khi tiếng mưa ngoài hiên đã ngớt, Cao Nam khẽ gọi khi thấy cậu đang tỉ mỉ vẽ một bức tranh phong cảnh bến sông trong sương. "Sao cơ?" Hoài An không ngẩng đầu, tay vẫn đưa những nét bút lông mềm mại tạo nên hình ảnh những ngọn núi xa mờ. "Tại sao một người tài hoa như cậu lại chấp nhận sống ẩn dật ở nơi khỉ ho cò gáy này? Nếu cậu lên kinh ứng thí, chắc chắn sẽ đỗ đạt làm quan, vinh hoa phú quý không thiếu." Hoài An dừng bút. Cậu nhìn bức tranh chưa hoàn thành, ánh mắt chợt trở nên xa xăm, thoáng chút u buồn: "Vinh hoa phú quý để làm gì khi chốn quan trường chỉ toàn là những kẻ xu nịnh, bán nước hại dân? Cha tôi cả đời tận trung với nước, cuối cùng nhận lại được gì ngoài một ngôi mộ hoang không ai nhang khói? Tôi thà ở đây, làm bạn với khói sóng giang đầu, sống một cuộc đời thanh bần nhưng tự do, còn hơn là phải khom lưng quỳ gối trước những kẻ tiểu nhân." Cậu quay sang nhìn Cao Nam, đôi mắt trong vắt như hồ nước thu: "Còn anh? Anh là Hộ vệ sứ, chức vị cao quý, tại sao lại mang danh mưu phản?" Cao Nam cười khổ, nụ cười đầy cay đắng và tự giễu: "Vì ta nắm giữ chứng cứ phạm tội thông đồng với ngoại bang của Thái sư đương triều. Lão ta muốn diệt khẩu ta. Hoàng đế nhu nhược, nghe lời gièm pha của lão, hạ lệnh truy sát ta khắp thiên hạ. Ta chạy trốn đến đây, mục đích là để tìm cách đưa bằng chứng này đến tay Ngự sử đài, nhưng xem ra... khó lòng thực hiện được." Gã đưa tay sờ vào ngực áo, nơi giấu một bức mật thư bằng lụa nhuộm máu. Đó là thứ gã đã đổi bằng mạng sống của hàng chục huynh đệ trung thành dưới trướng. Hoài An lặng đi. Cậu nhìn vết thương vẫn còn băng bó trên ngực Cao Nam, lòng dâng lên một niềm thương cảm và kính trọng sâu sắc. Người đàn ông này, dù vẻ ngoài thô ráp, lạnh lùng, nhưng bên trong lại mang một tấm lòng trung nghĩa sắt son, sẵn sàng hy sinh tất cả vì giang sơn xã tắc. "Anh sẽ làm được," Hoài An khẽ nói, bước đến bên cạnh Cao Nam, đặt bàn tay nhỏ bé, ấm áp của mình lên mu bàn tay đầy sẹo của gã. "Trời xanh có mắt, kẻ ác nhất định sẽ bị trừng trị." Cao Nam run lên. Gã cúi xuống nhìn bàn tay Hoài An đang đặt trên tay mình. Cảm giác ấm áp, mềm mại ấy như một dòng nước ấm dội vào tảng băng trôi trong lòng gã bấy lâu nay. Gã không tự chủ được mà lật tay lại, nắm chặt lấy những ngón tay thon nhỏ của Hoài An. Hoài An khẽ giật mình, mặt thoáng đỏ hồng, nhưng cậu không rút tay lại. Hai người cứ thế nhìn nhau, giữa gian nhà tranh nghèo nàn, trong tiếng sóng vỗ rì rào ngoài bến sông, một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt đã hình thành giữa hai tâm hồn cô độc. Thế nhưng, những ngày bình yên ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị đập tan. Một đêm nọ, khi gió bấc rít liên hồi ngoài cửa, tiếng chó sủa dồn dập từ phía đầu thôn vọng lại. Cao Nam, người luôn cảnh giác ngay cả trong giấc ngủ, lập tức bật dậy. Gã vớ lấy thanh kiếm đặt ở đầu giường, ánh mắt trở nên sắc lạnh như dao cạo. "Có biến," gã thì thầm, một tay giữ lấy vai Hoài An khi cậu cũng vừa tỉnh giấc. Ngay sau đó, tiếng bước chân rầm rập của nhiều người tiến về phía ngôi nhà tranh. Tiếng đuốc cháy lách tách và ánh lửa đỏ rực xuyên qua những khe hở trên vách đất, nhuộm đỏ cả gian phòng nhỏ. "Lê Cao Nam! Biết điều thì khôn hồn bước ra chịu trói! Ngươi không thoát được đâu!" Giọng nói hống hách của một viên quan binh vang lên ngoài sân. Đó là giọng của phó thống lĩnh cấm vệ quân, kẻ vốn là tay sai đắc lực của Thái sư. Cao Nam nhìn Hoài An, trong mắt gã lần đầu tiên xuất hiện sự lo lắng, không phải cho bản thân gã, mà là cho thiếu niên gầy gò trước mặt. "Chúng đã tìm đến đây. Ta phải dụ chúng đi chỗ khác. Cậu trốn trong hầm dưới án thư, đừng ra ngoài, nghe rõ chưa?" Cao Nam ghé sát tai Hoài An nói nhanh, hơi thở nóng hổi của gã phả vào cổ cậu. "Không!" Hoài An nắm lấy vạt áo của Cao Nam, ánh mắt đầy kiên định và lo sợ. "Vết thương của anh chưa lành hẳn, đối đầu với chúng chỉ có con đường chết! Tôi biết một lối đi tắt qua đầm sậy ra sông, có một chiếc thuyền nan giấu ở đó. Tôi đi cùng anh!" Cao Nam nhìn sâu vào mắt Hoài An, thấy được sự quyết tâm không thể lay chuyển của cậu. Gã siết chặt tay cậu, khẽ gật đầu: "Được, đi thôi!" Chương 4: Tâm tư như nước Cao Nam đạp tung cánh cửa sau, dắt Hoài An lao ra ngoài giữa cơn mưa xối xả. Bóng tối bao trùm lấy bến sông, nhưng ánh đuốc của quân lính phía sau vẫn đuổi theo sát nút. Tiếng la hét, tiếng bước chân dẫm lên bùn nhão nhoét tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. "Đuổi theo! Chúng chạy hướng này!" Những mũi tên xé gió lao vun vút trong màn đêm. Cao Nam vừa chạy vừa dùng kiếm gạt đi những mũi tên bay về phía Hoài An. Sức khỏe gã chưa hồi phục hoàn toàn, vết thương trên vai lại rách ra, máu chảy đầm đìa hòa cùng nước mưa lạnh buốt. Gã cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững thăng bằng. Hoài An dẫn đường chạy sâu vào đầm sậy. Những cây sậy cao quá đầu người, sắc nhọn cứa vào da thịt đau rát, nhưng cả hai không hề giảm tốc độ. Đến sát mép nước, nơi chiếc thuyền nan nhỏ được giấu kín dưới những tán lá dừa nước, Hoài An đẩy Cao Nam lên thuyền: "Anh lên trước đi!" Nhưng ngay lúc đó, một nhóm quân binh cầm đuốc đã đuổi kịp. Viên phó thống lĩnh cười lớn đầy hung ác: "Hừ, chạy đi đâu nữa? Chết đi!" Lão vung thanh đại đao chém thẳng về phía Hoài An. Cao Nam gầm lên một tiếng, gã lao đến, dùng thân mình chắn trước mặt Hoài An, thanh kiếm trong tay vung lên đỡ lấy nhát chém chí mạng. "Keng!" Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên giữa màn đêm. Sức nặng của cú va chạm khiến Cao Nam lảo đảo, vết thương trên ngực gã lại vỡ ra, máu phun thành vệt dài. Nhưng gã không lùi bước, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú, gã xoay người tung một cú đá hiểm hóc vào bụng viên phó thống lĩnh, khiến lão ngã nhào xuống đầm nước. "Đi mau!" Cao Nam nắm lấy tay Hoài An, dùng hết sức lực còn lại đẩy cậu lên thuyền, rồi chính gã cũng nhảy lên, dùng mái chèo đẩy mạnh thuyền ra xa bờ. Quân binh trên bờ liên tục bắn tên theo, nhưng chiếc thuyền nan nhỏ nhanh chóng chìm vào màn sương mù dày đặc trên sông Cổ Nguyệt, bỏ lại những tiếng gào thét bất lực của kẻ thù phía sau. Chương 5: Trọn kiếp bình yên Chiếc thuyền trôi tự do trên dòng sông mù sương. Cơn mưa đã dứt, chỉ còn lại những giọt nước tí tách rơi từ mái lá xuống lòng thuyền. Cao Nam nằm gục trong khoang thuyền, hơi thở thoi thóp. Hoài An vội vàng quỳ xuống bên cạnh gã, nước mắt cậu cuối cùng cũng không kìm được nữa mà lã chã rơi xuống, hòa cùng nước mưa trên gương mặt tái nhợt của Cao Nam. "Cao Nam... anh không được chết... làm ơn đừng chết..." Hoài An khóc nghẹn ngào, bàn tay run rẩy cố gắng bịt lấy vết thương đang không ngừng chảy máu trên ngực gã. Cao Nam khẽ mở mắt, đôi mắt phượng nhìn thiếu niên đang khóc vì mình, trong lòng không hề có chút sợ hãi cái chết, chỉ có một nỗi dịu dàng vô bờ bến. Gã nâng bàn tay đẫm máu lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má Hoài An: "Hoài An... đừng khóc... Ta cả đời... chém giết... tay nhuốm đầy máu... Chết đi cũng là... đáng kiếp... Nhưng gặp được cậu... là điều... may mắn nhất cuộc đời ta..." "Không! Anh không được nói gở!" Hoài An lắc đầu quầy quậy, áp má mình vào bàn tay lạnh giá của Cao Nam. "Anh đã hứa sẽ đưa chứng cứ đến Ngự sử đài, anh đã hứa sẽ vạch trần kẻ ác mà! Anh không thể thất hứa!" Cao Nam khẽ mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng tình yêu sâu sắc mà gã dành cho cậu. Gã dùng chút sức tàn cuối cùng, kéo đầu Hoài An xuống, đặt lên môi cậu một nụ hôn. Nụ hôn ấy không có sự nồng nhiệt của dục vọng, chỉ có sự dịu dàng, khát khao và cả sự tuyệt vọng của một kẻ muốn dâng hiến tất cả những gì còn lại cho người mình yêu. Vị mặn của nước mắt và vị tanh của máu hòa quyện vào nhau, khắc sâu vào tâm khảm của cả hai người. "Hoài An... nếu ta sống sót... cậu có chịu... đi cùng ta đến chân trời góc bể không?" Cao Nam thầm thì sát môi cậu. Hoài An ôm chặt lấy cổ gã, vừa khóc vừa gật đầu liên tục: "Tôi đi! Dù có đi đến đâu, dù có phải đối mặt với phong ba bão táp gì, tôi cũng sẽ đi cùng anh! Chỉ cần anh sống..." Như có một phép màu xảy ra từ lời thề nguyền ấy, hoặc chính ý chí sinh tồn mãnh liệt muốn bảo vệ Hoài An đã giúp Cao Nam vượt qua ranh giới của tử thần. Sáng hôm sau, chiếc thuyền nan của họ dạt vào một ngôi chùa cổ nằm ẩn sâu trong một thung lũng hẻo lánh ven sông Đuống. Vị sư trụ trì nhân từ đã cứu giúp họ, dùng những phương thuốc bí truyền để giữ lại mạng sống cho Cao Nam. Ba tháng sau. Vụ án mưu phản của Hộ vệ sứ Lê Cao Nam cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng. Bức mật thư của gã đã được gửi đến tận tay Ngự sử đài nhờ sự trợ giúp của những cựu thần trung nghĩa vốn là bạn cũ của cha Hoài An. Thái sư tham bạo bị bắt giam, triều đình được thanh lọc, và lệnh truy nã Cao Nam chính thức được bãi bỏ. Hoàng đế muốn triệu gã về triều phong quan tiến chức, nhưng Cao Nam đã từ chối. Tại một ngôi nhà nhỏ nằm bên sườn đồi lộng gió, nhìn ra dòng sông Đuống hiền hòa, khói bếp tỏa ra nghi ngút trong buổi chiều tà. Hoài An đang đứng bên hiên nhà, tay cầm cọ vẽ phong cảnh hoàng hôn đỏ rực buông xuống dòng sông. Từ phía sau, một vòng tay to khỏe, ấm áp luồn qua eo, ôm chặt lấy cậu vào lòng. Cao Nam tựa cằm lên vai Hoài An, hít hà mùi hương trầm quen thuộc trên mái tóc cậu. "Hôm nay vẽ gì thế?" Cao Nam khẽ hỏi, giọng trầm ấm đầy cưng chiều. Hoài An đặt bút xuống, xoay người lại đối diện với gã, vòng tay qua cổ gã, nở một nụ cười rạng rỡ như nắng xuân: "Vẽ anh, vẽ em, vẽ một đời bình yên của chúng ta." Cao Nam cúi đầu, đặt lên môi cậu một nụ hôn sâu, nồng nàn và ngọt ngào. Khói sóng giang đầu vẫn cuồn cuộn chảy, nhưng trong lòng họ, sóng gió đã vĩnh viễn qua đi, chỉ còn lại một tình yêu sâu sắc, bền chặt tựa thiên thu.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay