Mùa Hoa Dã Quỳ Muộn

Cây bútLam Vũ
Chủ đề
Ngôn tình
Tương tác
1 lượt xem
PHÂN ĐOẠN I: TIẾNG VỌNG TỪ SƯƠNG MÙ Đà Lạt những ngày cuối thu luôn khoác lên mình một chiếc áo choàng dệt bằng sương mù và những cơn mưa rả rích. Không khí lạnh ẩm len lỏi qua từng kẽ lá thông, mang theo mùi nhựa thơm ngai ngái và vị đất ẩm đặc trưng. Trên sườn đồi thoai thoải dẫn lên một khu biệt thự cổ từ thời Pháp thuộc, Nguyễn Hạ An khệ nệ xách chiếc va li giả da màu nâu trầm, từng bước chậm rãi đi qua con đường rải đá dăm đã mọc đầy rêu xanh. Hạ An là một họa sĩ minh họa tự do. Ở tuổi hai mươi lăm, cô quyết định rời bỏ sự xô bồ, ngột ngạt của Sài Gòn để tìm kiếm một khoảng lặng cho tâm hồn đang dần cạn kiệt cảm hứng. Cô thuê lại một căn nhà gỗ nhỏ nằm khiêm tốn bên cạnh một khuôn viên biệt thự rộng lớn nhưng có phần hoang phế. Căn nhà gỗ của cô nhỏ nhắn, có mái hiên rộng nhìn ra thung lũng sâu thẳm, nơi sương mù thường tụ hội tụ như một dải lụa trắng xóa mỗi buổi chiều tà. Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, Hạ An pha cho mình một tách trà atisô nóng. Hơi nước bốc lên nghi ngút, làm mờ đi cặp kính cận của cô. Đúng lúc cô định ngồi xuống chiếc ghế mây ngoài hiên để tận hưởng sự yên bình thì một thanh âm thanh tao, trầm bổng vang lên từ phía căn biệt thự cổ bên cạnh. Đó là tiếng dương cầm. Bản nhạc bắt đầu bằng những nốt trầm chậm rãi, khắc khoải như tiếng thở dài của màn đêm. Thanh âm ấy len lỏi qua những rặng thông, vượt qua ranh giới của những bức tường đá cũ kỹ để chạm đến tai Hạ An. Cô nín thở lắng nghe. Giai điệu tuyệt đẹp nhưng đầy u uất, như một dòng sông ngầm chảy xiết dưới lòng đất tối tăm. Thế nhưng, ngay khi bản nhạc đang được đẩy lên cao trào, chuẩn bị bước vào khúc chuyển điệu đầy hy vọng, thì một tiếng "xoảng" chói tai vang lên. Tiếng đàn đột ngột đứt quãng bởi một hợp âm hỗn loạn, chát chúa. Tiếp theo đó là sự im lặng đến rợn người. Hạ An sững sờ, tách trà trên tay suýt chút nữa thì đổ ra ngoài. Sự tò mò xen lẫn một nỗi niềm thương cảm kỳ lạ dấy lên trong lòng cô. Ai là người đã chơi bản nhạc ấy? Và tại sao nó lại kết thúc bằng sự đổ vỡ đau đớn đến thế? Sáng hôm sau, mưa đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước đọng lại trên lá thông lấp lánh dưới ánh nắng sớm yếu ớt. Hạ An quyết định mang một chút bánh ngọt tự tay làm cùng một gói trà nhỏ sang chào hỏi người hàng xóm. Cô đi theo con đường mòn nhỏ ngăn cách giữa hai khu vườn, bước tới trước cánh cổng sắt rỉ sét của căn biệt thự cổ. Trên tấm biển đồng đã xỉn màu trước cổng có khắc dòng chữ: "Biệt thự Hoa Hồng Trắng". Cô đẩy nhẹ cánh cổng. Tiếng kẽo kẹt khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Sân vườn ở đây rộng nhưng hoang dại, cỏ dại mọc cao quá đầu gối, xen lẫn những bụi hoa hồng dại đã héo tàn. Hạ An rụt rè bước lên những bậc thềm đá dẫn vào sảnh chính, gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ sồi dày cộp. "Cộc... Cộc... Cộc..." Không có tiếng trả lời. Hạ An kiên nhẫn đợi thêm vài phút rồi định quay lưng bước đi thì cánh cửa đột ngột mở ra. Một luồng khí lạnh lùng từ bên trong ùa ra ngoài. Đứng trước mặt cô là một người đàn ông cao lớn nhưng gầy gò. Anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám tro, gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt như một bức tượng thạch cao không góc chết. Mái tóc đen hơi dài phủ xuống trán, che đi một phần đôi mắt. Điều khiến Hạ An chú ý nhất chính là đôi mắt của anh - một đôi mắt đen lánh, sâu thẳm nhưng hoàn toàn trống rỗng, không có một tiêu cự nào. Anh không nhìn cô, đúng hơn là không thể nhìn thấy cô. "Ai đó?" Giọng nói của anh trầm thấp, lạnh lùng và cảnh giác. "Dạ... chào anh." Hạ An hơi bối rối, cúi đầu theo bản năng dù biết anh không thấy. "Em là Hạ An, mới chuyển đến căn nhà gỗ bên cạnh hôm qua. Hôm nay em sang chào hỏi và có chút bánh tự làm..." "Tôi không cần bánh, cũng không cần hàng xóm. Phiền cô đi cho." Người đàn ông cắt ngang lời cô bằng một giọng điệu vô tình, bàn tay thon dài với những ngón tay gầy guộc định đóng cửa lại. "Khoan đã anh!" Hạ An vội vàng bước lên một bước, giữ lấy mép cửa. "Em... em hôm qua có nghe thấy tiếng đàn dương cầm của anh. Nó thực sự rất đẹp..." Từ "dương cầm" vừa thốt ra, cơ thể người đàn ông bỗng cứng đờ. Đôi mắt trống rỗng của anh chợt co rút lại, một tia đau đớn cực hạn xẹt qua gương mặt tuấn tú. Anh siết chặt nắm tay, gằn giọng: "Đừng bao giờ nhắc đến thứ đó trước mặt tôi. Biến đi!" Rầm! Cánh cửa gỗ dày đóng sầm lại ngay trước mũi Hạ An, tạo ra một luồng gió lạnh buốt. Cô đứng ngây người ra đó, trái tim đập liên hồi vì sợ hãi nhưng nhiều hơn cả là sự bàng hoàng. Cô nhìn xuống hộp bánh ngọt trên tay, rồi lại nhìn cánh cửa đóng kín mít. Trong khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, cô đã kịp nhìn thấy một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống gò má của người đàn ông ấy, và cả sự sụp đổ hoang tàn trong ánh mắt vô hồn của anh. PHÂN ĐOẠN II: NHỮNG MẢNH VỠ DƯỚI HIÊN NHÀ Qua dò hỏi bà cụ bán tạp hóa ở đầu dốc, Hạ An mới biết được danh tính của người đàn ông bí ẩn ấy. Anh tên là Trịnh Gia Huy, từng là một thiên tài dương cầm trẻ tuổi đầy triển vọng của nền âm nhạc cổ điển nước nhà. Ba năm trước, một vụ tai nạn giao thông thảm khốc trên con đèo dẫn vào Đà Lạt đã cướp đi sinh mạng của vị hôn thê của anh, đồng thời mảnh kính vỡ đã găm sâu vào đôi mắt, cướp đi vĩnh viễn ánh sáng của Gia Huy. Đôi tay anh tuy được phẫu thuật cứu vãn nhưng cũng chịu tổn thương dây thần kinh nghiêm trọng, không còn khả năng lướt trên phím đàn một cách hoàn hảo như xưa. Từ một ngôi sao sáng chói trên sân khấu nhạc viện, Gia Huy rơi xuống vực sâu tăm tối của sự phế thải. Anh tự giam mình trong căn biệt thự cổ của gia đình ở Đà Lạt, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, sống một cuộc đời cô độc, câm lặng và đầy thù hận với số phận. Nghe xong câu chuyện, Hạ An ngồi lặng người bên cửa sổ căn nhà gỗ. Cô nhìn sang bóng dáng mờ ảo của căn biệt thự trong màn sương chiều. Một người từng coi âm nhạc và ánh sáng là lẽ sống, giờ đây phải sống trong bóng tối vĩnh cửu và sự bất lực của đôi tay, nỗi đau ấy làm sao có thể đo đếm được? Cô cúi xuống nhìn những bức vẽ dở dang của mình. Bản thân cô chỉ mới gặp chút khó khăn trong công việc đã muốn trốn chạy, còn anh thì sao? Anh đã phải đối diện với bóng tối ấy suốt ba năm qua. Sự đồng cảm sâu sắc khiến Hạ An không thể làm ngơ. Cô quyết định sẽ không bỏ cuộc. Những ngày sau đó, mỗi buổi sáng, Hạ An đều đi bộ ra những sườn đồi xung quanh để hái những nhành hoa dã quỳ vàng rực rỡ - loài hoa dại có sức sống mãnh liệt nhất của mảnh đất Tây Nguyên này. Cô nhẹ nhàng đặt chúng lên bậu cửa sổ phòng khách của căn biệt thự, nơi cô biết Gia Huy thường ngồi im lặng ở đó hàng giờ liền. Ngày thứ nhất, nhành dã quỳ bị ném thẳng xuống đất, cánh hoa nát vụn dưới cơn mưa. Ngày thứ hai, nhành hoa vẫn bị gạt đi không thương tiếc. Ngày thứ ba, thứ tư... Hạ An vẫn kiên trì. Cô không nản lòng, mỗi lần đặt hoa, cô đều khẽ thì thầm: "Hôm nay trời nắng đẹp lắm anh ạ. Hoa dã quỳ đã nở rộ khắp các triền đồi rồi. Màu vàng của nó ấm áp lắm." Đến ngày thứ mười, khi Hạ An vừa đặt nhành hoa dã quỳ xuống bậu cửa sổ bằng gỗ đã mục nát, một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau cánh cửa kính hé mở: "Cô không thấy mệt mỏi sao? Tôi là một kẻ mù, tôi không thể nhìn thấy màu vàng của hoa dã quỳ mà cô nói. Việc cô làm chỉ là vô ích thôi." Gia Huy đứng đó, bóng dáng anh gầy gò khuất sau tấm rèm cửa mỏng. Giọng anh không còn giận dữ như lần đầu, chỉ còn lại sự mệt mỏi và bất lực tột cùng. Hạ An mỉm cười, giọng cô trong trẻo và ấm áp như nắng sớm: "Anh không nhìn thấy, nhưng anh có thể ngửi thấy mùi hương ngai ngái của nắng trên cánh hoa mà. Và anh cũng có thể cảm nhận được hơi ấm của nó khi chạm vào. Hoa dã quỳ không cần người ta nhìn ngắm mới nở, nó nở vì nó muốn dâng hiến sự sống cho cuộc đời này." Gia Huy im lặng. Qua tấm kính, anh dường như đang cố gắng định vị hướng giọng nói của cô. Đã lâu lắm rồi, không có ai nói với anh những lời như thế. Người ta tìm đến anh chỉ để thương hại, khóc lóc hoặc khuyên nhủ những lời sáo rỗng. Còn cô gái này, cô mang đến cho anh mùi vị của đất trời, của sự sống mà anh đã từ bỏ từ lâu. "Cô tên là gì?" Huy khẽ hỏi. "Em là Hạ An. Hạ trong mùa hè, An trong bình an." Cô vui mừng đáp. "Hạ An..." Gia Huy lặp lại cái tên ấy trong miệng. Đã từ rất lâu, anh chưa từng gọi tên một ai với sự dịu dàng mơ hồ đến thế. PHÂN ĐOẠN III: NGÔN NGỮ CỦA BÓNG TỐI VÀ SẮC MÀU Mối quan hệ giữa họ dần chuyển biến một cách âm thầm như dòng nước ngầm mùa xuân. Gia Huy không còn xua đuổi Hạ An nữa. Thay vào đó, anh cho phép cô bước vào khuôn viên biệt thự, giúp anh dọn dẹp đống cỏ dại ở lối đi, và đôi khi là ngồi cùng anh trên bậc thềm đá đón những tia nắng hiếm hoi của mùa đông Đà Lạt. Hạ An phát hiện ra, dù mắt Huy không thấy đường nhưng các giác quan khác của anh cực kỳ nhạy bén. Anh có thể nghe thấy tiếng bước chân của cô từ xa để biết hôm nay cô đi giày thể thao hay dép lê. Anh có thể ngửi thấy mùi hương thảo trên áo cô và đoán được hôm nay cô có tâm trạng tốt hay xấu. "Hôm nay cô vẽ gì thế?" Gia Huy hỏi khi nghe thấy tiếng ngòi bút chì sột soạt trên giấy của Hạ An. Họ đang ngồi ngoài hiên biệt thự. Hạ An đang phác thảo cảnh thung lũng sương mù phía dưới. "Em đang vẽ thung lũng dưới kia. Sương mù đang tràn xuống như một dòng thác đổ, che phủ nửa sườn đồi thông. Phía xa, có một vài mái nhà mái ngói đỏ nhấp nhô, trông giống như những hòn đảo nhỏ giữa biển mây trắng xóa." Cô vừa vẽ vừa chậm rãi tả lại bằng từ ngữ sinh động nhất. "Màu đỏ của mái ngói..." Gia Huy khẽ thì thầm, đôi tay anh khẽ động đậy trên đầu gối. "Nó có giống màu đỏ của máu không?" Hạ An dừng bút, cô nhìn sang sườn mặt nghiêng thanh tú của anh, nơi vết sẹo dài vẫn như một chứng tích đau đớn. Cô nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên mu bàn tay lạnh giá của anh. Gia Huy khẽ giật mình nhưng không rút tay lại. "Không, anh Huy." Hạ An dịu dàng nói. "Màu đỏ ấy không đáng sợ thế đâu. Đó là màu đỏ ấm áp của bếp lửa đêm đông, là màu của quả hồng chín mọng trên cành sau cơn mưa, và là màu của sự sống vẫn đang tiếp diễn. Nó ấm áp vô cùng." Cảm giác ấm áp từ bàn tay nhỏ nhắn của Hạ An truyền qua da thịt, len lỏi thẳng vào trái tim đã đóng băng từ lâu của Gia Huy. Anh run run lật tay lại, những ngón tay dài khẽ siết nhẹ lấy tay cô, như một người sắp chìm nghỉm bám lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất. "Hạ An... kể cho anh nghe về thế giới ngoài kia đi. Kể cho anh nghe về những màu sắc mà anh đã quên mất từ lâu." Từ ngày hôm đó, Hạ An trở thành đôi mắt của Gia Huy. Cô dẫn anh đi dạo quanh những đồi thông bạt ngàn, nắm tay anh vượt qua những đoạn đường dốc trơn trượt. Cô chỉ cho anh cách cảm nhận màu xanh dương của bầu trời qua sự khoáng đạt của gió, màu xanh lá của rừng thông qua mùi nhựa thơm thanh khiết, và màu vàng của dã quỳ qua hơi ấm của ánh mặt trời chiếu trên da. Đáp lại, Gia Huy bắt đầu mở lòng hơn về âm nhạc. Anh dẫn cô vào căn phòng đặt chiếc đàn dương cầm Steinway & Sons phủ bụi bẩn. Đó là báu vật duy nhất anh giữ lại từ quá khứ huy hoàng. "Đôi tay này của anh..." Gia Huy vuốt ve những phím đàn lạnh lẽo, giọng đượm buồn. "Nó đã không còn nghe lời anh nữa. Các dây thần kinh bị tổn thương khiến anh không thể kiểm soát được lực bấm ở ngón áp út và ngón út bàn tay trái. Mỗi lần cố chơi một bản nhạc phức tạp, anh lại tạo ra những âm thanh lỗi nhịp đau đớn." "Vậy thì chúng ta không chơi những bản nhạc phức tạp nữa." Hạ An ngồi xuống bên cạnh anh trên chiếc ghế dài bằng gỗ dâu tằm. "Chúng ta chơi những giai điệu đơn giản nhất, những giai điệu xuất phát từ chính trái tim anh lúc này." Cô đặt bàn tay mình lên tay anh, dìu dắt những ngón tay run rẩy của anh chạm xuống phím đàn. Một nốt nhạc trong trẻo vang lên, rồi hai nốt, ba nốt... Không có bản nhạc cụ thể nào cả, chỉ là những nốt nhạc ngẫu hứng, mộc mạc nhưng đầy cảm xúc nương tựa vào nhau mà ngân vang. Dưới sự dẫn dắt dịu dàng của Hạ An, Gia Huy nhắm mắt lại, thả hồn mình theo những âm thanh quen thuộc. Lần đầu tiên sau ba năm, anh không còn cảm thấy sự bất lực và phẫn uất khi chạm vào phím đàn. Âm nhạc của anh giờ đây không còn để phô diễn kỹ thuật đỉnh cao, mà là để kể về nỗi đau, về sương mù, và về sự xuất hiện của một cô gái mang tên mùa hè ấm áp. PHÂN ĐOẠN IV: CƠN BÃO ĐÊM HOANG HOẢI Tình yêu giữa họ nảy nở tự nhiên như đóa dã quỳ hút lấy sương đêm và nắng ấm để bung nở. Đó là một thứ tình cảm sâu sắc, không cần những lời thề thốt hoa mỹ, mà gắn kết bằng sự thấu cảm và xoa dịu lẫn nhau. Hạ An nhận ra mình đã yêu người đàn ông mù lòa, u uất này bằng cả trái tim thuần khiết nhất. Còn đối với Gia Huy, Hạ An chính là ánh sáng duy nhất trong thế giới tăm tối vô tận của anh. Thế nhưng, cuộc đời chưa bao giờ là một bản nhạc êm đềm. Vào một đêm cuối mùa đông, một cơn bão lớn bất ngờ đổ bộ vào Đà Lạt. Gió rít liên hồi qua các rặng thông, tạo nên những âm thanh gào rú ghê rợn. Mưa xối xả trút xuống như muốn cuốn trôi đi tất cả. Tiếng sấm sét nổ vang trời, xé toạc màn đêm u tối. Hạ An ở trong căn nhà gỗ nhỏ, lòng bồn chồn không yên. Cô lo lắng cho Gia Huy. Căn biệt thự cổ kia rất rộng lớn và trống trải, anh lại không thể nhìn thấy gì, liệu anh có sợ hãi trước cơn bão này không? Không thể kìm lòng, cô khoác vội chiếc áo mưa mỏng, cầm đèn pin rồi chạy băng qua khoảng sân sũng nước sang nhà anh. Cửa chính của biệt thự không khóa, bị gió thổi đập vào khung cửa chan chát. Hạ An hốt hoảng bước vào trong, gọi to: "Anh Huy! Anh Huy ơi! Anh ở đâu?" Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa sổ vỡ kính nghe như tiếng khóc than. Hạ An cầm đèn pin soi rọi khắp căn nhà tối om do mất điện. Cuối cùng, cô tìm thấy Gia Huy trong căn phòng đặt cây đàn dương cầm. Cảnh tượng trước mắt khiến tim cô thắt lại. Gia Huy đang ngồi sụp dưới sàn đất lạnh lẽo bên cạnh cây đàn. Hai tay anh ôm chặt lấy đầu, cơ thể run lên bần bật. Gương mặt anh tái mét, không còn một giọt máu, đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định, đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Xung quanh anh, những bản nhạc giấy bị xé rách nát, vương vãi khắp nơi. Tiếng sấm sét lại vang lên dội tai. Gia Huy hét lên một tiếng đau đớn, định đập đầu vào chân đàn dương cầm. "Gia Huy! Đừng!" Hạ An lao đến ôm chặt lấy anh từ phía sau. Cô dùng cả cơ thể nhỏ bé của mình để giữ chặt lấy anh, ngăn không cho anh tự làm tổn thương mình. "Buông tôi ra! Buông tôi ra!" Gia Huy điên cuồng giãy giụa. Sức lực của một người đàn ông trong cơn hoảng loạn lớn đến mức hất văng Hạ An ngã ra sàn đá, khuỷu tay cô đập vào cạnh bàn sắc nhọn, đau nhói. Nhưng cô không màng đến vết thương, lập tức bò dậy, ôm ghì lấy cổ anh, áp gương mặt ướt đẫm nước mắt của mình vào má anh. "Huy ơi, là em đây! Hạ An đây! Không sao rồi, có em ở đây rồi!" Cô khóc nấc lên, giọng nói khản đặc xen lẫn tiếng mưa bão ngoài kia. Nghe thấy cái tên "Hạ An", cơ thể đang co giật của Gia Huy bỗng chốc khựng lại. Anh thở hổn hển, bờ vai gầy run rẩy dữ dội. Quá khứ đen tối của đêm tai nạn ba năm trước - tiếng sấm, ánh chớp, tiếng lốp xe trượt trên đèo, tiếng hét thất thanh của vị hôn thê cũ và dòng máu nóng hổi chảy tràn trên mặt - tất cả những ký ức kinh hoàng ấy vừa bị cơn bão đêm nay khơi dậy dữ dội. "Hạ An..." Huy khàn giọng gọi, đôi tay run rẩy tìm kiếm gương mặt cô. Khi chạm vào những giọt nước mắt ấm nóng trên má cô, anh bỗng sực tỉnh. Anh nhận ra mình vừa làm cô đau. Anh đẩy cô ra một cách thô bạo, lùi lại phía sau, lưng dựa sát vào chân đàn dương cầm, gương mặt đầy vẻ tự ghê tởm bản thân. "Đi đi... Hạ An, cô đi đi!" Huy gầm lên, giọng nói vỡ vụn. "Tôi là một kẻ quái dị, một kẻ tàn phế điên khùng! Tôi đã gián tiếp giết chết người yêu cũ của mình, tôi đã hủy hoại cuộc đời của chính mình! Tôi sống trong bóng tối, và tôi sẽ kéo cô xuống địa ngục này cùng tôi mất thôi! Đi đi, đừng bước vào cuộc đời tăm tối này nữa! Tôi không xứng đáng có được tình yêu của cô, càng không xứng đáng có được hạnh phúc!" Nước mắt Hạ An rơi lã chã, hòa cùng nước mưa còn đọng trên tóc. Cô nhìn người đàn ông mình yêu đang tự giày vò bản thân trong đống đổ nát của quá khứ. Trái tim cô đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. "Anh nghĩ đuổi em đi là tốt cho em sao?" Cô đứng dậy, tiến về phía anh từng bước kiên định. "Trịnh Gia Huy, anh nghe cho rõ đây. Em yêu anh không phải vì anh là một thiên tài dương cầm đứng trên đỉnh vinh quang. Em yêu anh vì anh là chính anh - người đàn ông có tâm hồn nhạy cảm, ấm áp ẩn sau lớp vỏ bọc lạnh lùng kia. Tai nạn đó là một bi kịch ngoài ý muốn, không phải lỗi của anh! Chị ấy ở trên trời chắc chắn cũng muốn anh được sống hạnh phúc, chứ không phải tự đày ải mình thế này!" "Không! Cô không hiểu đâu! Tôi không thể thấy được khuôn mặt cô, tôi không thể vẽ cho cô một tương lai tươi sáng! Một kẻ mù lòa như tôi thì có thể mang lại cho cô cái gì ngoài sự gánh nặng?" Huy gào lên, những giọt nước mắt muộn màng lăn dài từ đôi mắt vô hồn của anh, chảy qua vết sẹo dài đau đớn. "Em không cần anh vẽ tương lai cho em, em tự vẽ được!" Hạ An quỳ xuống trước mặt anh, cô nâng gương mặt anh lên, bắt anh phải đối diện với mình dù anh không thể nhìn thấy. "Em chỉ cần anh ở bên cạnh em, cùng em đi qua những cơn bão cuộc đời. Nếu thế giới của anh là bóng tối vĩnh cửu, vậy thì hãy để em làm ngọn đèn nhỏ cho anh. Em sẽ không đi đâu cả!" Gia Huy lặng đi. Lời nói của cô như một dòng nước ấm áp dội thẳng vào tâm hồn đang bốc cháy vì đau đớn của anh. Anh cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô, nghe thấy tiếng tim cô đập dồn dập vì lo lắng cho anh. Sự kiên cường và tình yêu vô điều kiện của cô đã hoàn toàn đánh bại bức tường phòng thủ cuối cùng trong lòng anh. Anh nghẹn ngào, vòng tay qua ôm chặt lấy cô vào lòng. Anh khóc - lần đầu tiên sau ba năm câm nín, anh khóc như một đứa trẻ, trút hết mọi u uất, tội lỗi và đau đớn bấy lâu nay vào bờ vai nhỏ bé của cô. "Hạ An... xin lỗi em... anh xin lỗi... Đừng bỏ anh... xin em..." "Em không bỏ anh đâu, mãi mãi không bỏ anh." Hạ An ôm chặt lấy anh, vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy gũi của người mình yêu dưới ánh chớp sáng lòa ngoài cửa sổ. PHÂN ĐOẠN V: ÁNH DƯƠNG NỞ MUỘN TRÊN ĐỒI HOA Mùa xuân gõ cửa thành phố sương mù bằng những tia nắng ấm áp và những làn gió nhẹ mang theo hương thơm dịu ngọt của muôn hoa. Cơn bão đêm ấy đã qua đi, mang theo cả những u uất, tăm tối bấy lâu nay trong căn biệt thự cổ. Dưới sự chăm sóc và động viên của Hạ An, Gia Huy đã có những thay đổi kỳ diệu. Anh bắt đầu đồng ý điều trị vật lý trị liệu cho đôi tay một cách nghiêm túc hơn. Dù không thể phục hồi hoàn hảo như xưa nhưng đôi tay anh đã linh hoạt hơn rất nhiều. Anh cũng đã chấp nhận đăng ký vào danh sách chờ ghép giác mạc tại một bệnh viện mắt uy tín ở thành phố Hồ Chí Minh. Quan trọng hơn cả, tiếng dương cầm đã vang lên trở lại từ căn biệt thự cổ mỗi buổi chiều. Nhưng giai điệu giờ đây không còn u uất, đứt quãng nữa. Nó tràn đầy sự sống, ấm áp và da diết như tình yêu của họ. Một buổi chiều xuân nắng vàng như mật rót xuống đồi thông, Hạ An dẫn Gia Huy lên đỉnh đồi dã quỳ phía sau nhà. Năm nay, do thời tiết thay đổi, hoa dã quỳ nở muộn hơn mọi năm. Cả sườn đồi bỗng chốc rực rỡ một màu vàng kiêu hãnh, trải dài như một tấm thảm lộng lẫy dưới bầu trời xanh ngắt. "Huy này, anh có ngửi thấy mùi gì không?" Hạ An dắt tay anh đứng giữa rừng hoa. Gia Huy nhắm mắt, khẽ hít một hơi thật sâu. Gió xuân mơn man trên tóc anh, mang theo mùi hương thanh khiết, ngai ngái của đất trời và sắc hoa nồng nàn. "Anh ngửi thấy rồi." Huy mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và thanh thản chưa từng có trên gương mặt tuấn tú của anh. "Là mùi của hoa dã quỳ nở muộn. Và... cả mùi hương thảo trên tóc em nữa." Hạ An hạnh phúc tựa đầu vào vai anh. Cô lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đỏ, đặt vào tay anh. "Cái gì thế em?" Huy tò mò hỏi. "Anh mở ra xem đi." Gia Huy dùng những ngón tay thon dài mở chiếc hộp ra. Bên trong là một chiếc nhẫn bạc đơn giản, trên mặt nhẫn có khắc hình một đóa hoa dã quỳ nhỏ nhắn xinh xắn. "Em tự thiết kế và nhờ người ta làm đấy." Hạ An khẽ đỏ mặt. "Anh từng nói anh không thể vẽ cho em một tương lai tươi sáng. Vậy thì để em cầu hôn anh trước nhé. Trịnh Gia Huy, anh có đồng ý để em làm đôi mắt của anh suốt cuộc đời này không?" Khóe mắt Gia Huy bỗng chốc đỏ hoe. Anh cầm chiếc nhẫn lên, nâng bàn tay nhỏ nhắn của Hạ An và nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của cô. Sau đó, anh cúi xuống, dịu dàng tìm kiếm và đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn, sâu đậm. Nụ hôn mang hương vị của nắng ấm, của gió xuân và của những giọt nước mắt hạnh phúc. "Không, Hạ An." Gia Huy khẽ thì thầm bên tai cô khi nụ hôn kết thúc. "Bác sĩ nói tuần sau có ca hiến giác mạc phù hợp với anh. Anh sắp được phẫu thuật rồi. Anh muốn tự mình đeo chiếc nhẫn này cho em khi anh có thể nhìn thấy rõ gương mặt của người con gái đã cứu rỗi cuộc đời anh." Hạ An sững sờ, rồi cô vỡ òa trong niềm hạnh phúc tột cùng. Cô ôm chầm lấy anh, những giọt nước mắt vui sướng lăn dài trên má. "Thật sao anh? Ôi Chúa ơi..." "Thật mà em." Gia Huy siết chặt cô trong vòng tay ấm áp. Anh nhìn về phía khoảng không vô định trước mặt, nhưng trong thâm tâm anh lúc này, thế giới không còn là một màu đen tăm tối nữa. Nó đang ngập tràn sắc vàng rực rỡ của đóa dã quỳ nở muộn, màu xanh thanh khiết của rừng thông và màu đỏ ấm áp của tình yêu vĩnh cửu. Một tháng sau. Bệnh viện mắt thành phố Hồ Chí Minh. Khi những lớp băng gạc cuối cùng được bác sĩ nhẹ nhàng tháo bỏ khỏi mắt Gia Huy, anh khẽ nheo mắt lại trước ánh sáng chói chang của căn phòng. Mọi thứ ban đầu còn nhạt nhòa, mờ ảo. "Huy ơi, anh có thấy gì không?" Giọng nói quen thuộc, run rẩy vì lo lắng vang lên bên cạnh anh. Gia Huy chớp mắt vài lần để điều tiết. Hình ảnh trước mắt anh dần trở nên rõ nét. Và người đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt anh là một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc ngắn chạm vai, đôi mắt cận tròn xoe đang ngập tràn nước mắt lo âu. Anh nhìn cô, nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy. Gương mặt này, nụ cười này, anh đã vẽ đi vẽ lại hàng vạn lần trong tâm tưởng của mình suốt những tháng ngày tăm tối. "Hạ An..." Gia Huy khàn giọng gọi. "Em đây! Anh nhìn thấy em chưa?" Hạ An nức nở hỏi. Gia Huy không nói lời nào, anh vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm mại của cô, lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài. Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời mùa hạ. "Anh thấy rồi. Em... đẹp hơn tất cả những gì anh từng tưởng tượng. Cảm ơn em vì đã là ánh sáng của cuộc đời anh." Họ ôm chặt lấy nhau giữa phòng bệnh trong tiếng vỗ tay chúc mừng của các bác sĩ và y tá. Ngoài kia, mùa xuân đã về trên khắp mọi nẻo đường, và ở một góc nhỏ nơi đồi thông Đà Lạt, những đóa dã quỳ muộn vẫn tiếp tục bung nở, rực rỡ và kiêu hãnh dưới ánh nắng mai chan hòa.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay