Nghiệp Chướng Dưới Bóng Hoàng Lan

Cây bútTrần Thế Phong
Chủ đề
Kinh dị
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG I: CHUYẾN ĐÒ HOÀNG HÔN Con đò vĩ nam cũ kỹ rẽ nước đi sâu vào dòng Kênh Cụt. Nước rạch ở đây không mang màu đỏ nặng phù sa như dòng sông Tiền sông Hậu rộng lớn, mà lại mang một màu đen ngòm, đặc quánh và tĩnh lặng đến phát sợ. Hai bên bờ, những rặng dừa nước mọc um tùm, đan xen vào nhau như những cánh tay quỷ dị đang cố vươn ra che khuất cả bầu trời chiều hoàng hôn xám xịt. Không khí oi nồng, ẩm ướt phảng phất mùi bùn non trộn lẫn với mùi lục bình thối rữa. Vinh ngồi ở mũi đò, chiếc máy ảnh cơ Nikon cũ treo lủng lẳng trước ngực. Anh khẽ rùng mình, kéo lại cổ áo khoác dù dù trời đang rất nóng. Vinh là một nhiếp ảnh gia tự do kiêm nhà báo điều tra tự do tại Sài Gòn. Sau cái chết đột ngột và đầy bí ẩn của cha mình trong một nhà thương điên, Vinh nhận được một bức thư cũ từ một văn phòng luật sư, thông báo rằng anh là người thừa kế duy nhất của một khu dinh thự cổ thuộc quyền sở hữu của dòng họ Trần tại ấp Bình An, tỉnh bến tre. Cha anh cả đời chưa từng nhắc về quê hương, mỗi lần say xỉn ông chỉ lảm nhảm về những cái chum đất, về những tiếng khóc của trẻ con và bóng hoàng lan rũ rượi. Sự tò mò và khát khao tìm hiểu về nguồn cội, cũng như những uẩn khúc trong tâm thần của người cha đã thôi thúc Vinh xách ba lô lên đường. "Chú em... chú em về nhà ông Cả Đạo thiệt sao?" - Giọng nói khàn khàn, đứt quãng của lão chèo đò cắt ngang dòng suy nghĩ của Vinh. Lão chèo đò là một người đàn ông ngoài sáu mươi, da dẻ đen nhẻm, nhăn nheo như vỏ cây mù u, đôi mắt đục ngầu luôn nhìn tránh đi nơi khác mỗi khi Vinh bắt chuyện. Từ lúc lên đò đến giờ, đây là câu đầu tiên lão chủ động nói với anh. "Dạ phải, thưa chú. Ông Cả Đạo là ông nội của con. Nhưng ông đã mất từ trước khi con ra đời. Giờ con về để nhận lại căn nhà cũ." - Vinh nhã nhặn trả lời. Lão chèo đò nghe vậy thì khựng mái chèo lại một nhịp. Con đò hơi chòng chành trên mặt nước phẳng lặng. Lão không nhìn Vinh, chỉ thở dài một tiếng thật khẽ, sặc sụa mùi thuốc rêu rẻ tiền: "Bình An... Cái đất đó mà bình an cái nỗi gì. Đất chết, người chết, cả cái dòng họ đó cũng... Chú em khuyên thiệt lòng, nếu chỉ là nhận đất cát thì bán quách đi cho rồi, đừng có ở lại đó qua đêm. Nhất là mấy ngày này, sắp tới Rằm tháng Bảy rồi... Diêm Vương mở cửa mả, oán khí tụ về Kênh Cụt dữ dội lắm." "Oán khí? Có chuyện gì ở đó sao chú?" - Vinh gặng hỏi, bản năng của một nhà báo trỗi dậy. Nhưng lão chèo đò không nói thêm một lời nào nữa. Lão lầm lũi khua mái chèo, tiếng nước vỗ vào mạn thuyền "bùm... bủm..." nghe như tiếng gõ nhịp của một khúc nhạc đám ma tê tái. Khi ráng chiều cuối cùng tắt lịm sau rặng dừa nước, con đò cũng vừa vặn cập vào một bến nước bỏ hoang. Bến nước được lát bằng những phiến đá xanh đã nứt nẻ, rêu phong bám đầy trơn trượt. Phía trên bờ, ẩn hiện sau những tán lá um tùm là một ngôi biệt thự hai tầng kiểu Pháp cổ kính nhưng đã xuống cấp nghiêm trọng. Những mảng tường vôi màu vàng ố đã bong tróc, lộ ra những viên gạch đỏ quạch như những vết thương rỉ máu. Toàn bộ ngôi nhà bị bao phủ bởi một cây hoàng lan cổ thụ khổng lồ. Cây hoàng lan cao vút, cành lá sum suê rũ xuống che khuất cả phần mái ngói âm dương đã vỡ nát. Những bông hoa hoàng lan màu vàng nhạt, xoắn lại như những móng vuốt quỷ, tỏa ra một mùi hương ngọt lịm, nồng nặc đến mức ngột ngạt. "Tới rồi đó. Tiền đò của chú em hai chục ngàn." - Lão chèo đò nói giục giã, có vẻ như lão đang rất vội vã muốn rời khỏi nơi này. Vinh trả tiền, xách ba lô bước lên bến đá. Khi anh vừa quay đầu lại định hỏi thăm đường vào nhà thì con đò đã quay đầu, lướt nhanh như một bóng ma trên dòng nước đen, biến mất sau khúc quanh của rặng dừa nước, để lại Vinh một mình giữa bóng tối đang bủa vây. CHƯƠNG II: NGÔI BIỆT THỰ CỔ CỦA DÒNG HỌ TRẦN Vinh bật chiếc đèn pin cầm tay, ánh sáng vàng nhạt quét qua khoảng sân gạch tàu mọc đầy cỏ dại. Mùi hoa hoàng lan ngào ngạt xộc thẳng vào mũi khiến anh hắt hơi liên tục. Mùi hương này rất lạ, ban đầu thì ngọt ngào, nhưng càng hít sâu vào thì lại thấy có vị tanh nồng, lờ lợ nơi cổ họng như mùi thịt thối bị che đậy bởi nước hoa rẻ tiền. Anh bước đến trước cánh cửa gỗ lim lớn của ngôi nhà. Cánh cửa xám xịt, loang lổ những vết mốc trắng. Trên ổ khóa bằng đồng gỉ sét có treo một sợi xích sắt lớn, nhưng sợi xích đã bị cắt đứt từ lâu, nằm im lìm dưới đất như một con rắn chết. Vinh đặt tay lên cánh cửa, khẽ đẩy mạnh. Một tiếng "ké... e... t" kéo dài, chói tai vang lên giữa không gian tịch mịch. Cánh cửa mở ra, một luồng khí lạnh buốt, ẩm mốc từ bên trong ùa ra tạt thẳng vào mặt anh. "Ai đó?" - Một giọng nói thều thào, run rẩy vang lên từ góc tối của phòng khách. Vinh giật mình, vội rọi đèn pin về phía phát ra âm thanh. Dưới ánh sáng đèn pin, một bóng người gầy guộc, còng rạp đang ngồi trên chiếc ghế trường kỷ bằng gỗ gụ. Đó là một bà lão cực kỳ già nua. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn xếp chồng lên nhau như những thớ thịt khô, đôi mắt đục ngầu, gần như không có tròng đen, cứ nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt. Bà mặc bộ đồ bà ba đen đã sờn rách, tay cầm một chuỗi tràng hạt bằng gỗ dâu tằm. "Dạ... con là Vinh, con trai của ông Trần Văn Nam, cháu nội của ông Cả Đạo ạ." - Vinh lễ phép lên tiếng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. Bà lão nghe thấy tên "Trần Văn Nam" và "Cả Đạo" thì đôi vai gầy khẽ run lên. Bà từ từ quay cái cổ phát ra những tiếng "rắc... rắc..." khô khốc về phía Vinh. Đôi mắt mù lòa của bà như thể đang xuyên thấu qua ánh đèn pin để nhìn thẳng vào linh hồn anh. "Cậu Nam... Cậu Nam về rồi sao? Không... không phải... Cậu Nam chết rồi mà. Cậu là... con trai cậu Nam sao?" - Giọng bà lão run rẩy, rồi đột nhiên bà nở một nụ cười kỳ dị, để lộ hàm răng rụng gần hết, chỉ còn vài chiếc răng đen xỉn. "Dạ, cha con mất rồi. Con về đây để dọn dẹp nhà cửa." - Vinh bước vào trong, đặt ba lô xuống bàn. "Tôi là bà Tư... người làm vườn cũ của ông Cả. Tôi đã ở đây... thủ rỉ ngôi nhà này suốt ba mươi năm qua để chờ ngày này... Ngày dòng máu họ Trần quay trở lại." - Bà Tư nói, giọng bà đột ngột trở nên trầm ấm và rõ ràng một cách lạ thường, không còn vẻ thều thào lúc nãy. Bà Tư dẫn Vinh lên căn phòng ở tầng hai. Căn phòng tương đối sạch sẽ so với phần còn lại của ngôi nhà, dường như đã được dọn dẹp sẵn từ trước. Giữa phòng là một chiếc giường gỗ lớn kiểu thuộc địa, có màn tuyn màu trắng đục treo rủ xuống. "Cậu nghỉ ngơi đi. Ban đêm, dù có nghe thấy tiếng động gì ngoài sân hay trong nhà, tuyệt đối không được mở cửa ra xem. Nhớ kỹ lời tôi, cậu chủ nhỏ." - Bà Tư ghé sát vào tai Vinh thì thầm, hơi thở của bà lạnh ngắt và có mùi hôi hám của xác chết lâu ngày. Nói xong, bà lầm lũi bước ra ngoài, tiếng bước chân kéo lê trên sàn gỗ vang lên đều đặn: "Sột... sột... sột..." Vinh đóng chặt cửa phòng, chốt khóa cẩn thận. Anh nằm vật xuống giường, mệt mỏi sau một chuyến đi dài. Thế nhưng, giấc ngủ không đến dễ dàng. Không gian xung quanh quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Khoảng nửa đêm, gió bắt đầu nổi lên. Những cành cây hoàng lan ngoài cửa sổ cọ xát vào mặt kính phát ra những tiếng "sột soạt... sột soạt..." như những bàn tay có móng vuốt dài đang cố cào cấu để đi vào phòng. Mùi hoa hoàng lan càng lúc càng đậm đặc, len lỏi qua các khe cửa, tràn ngập căn phòng. Vinh cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng, mụ mị đi. Đột nhiên, từ tầng trên - nơi vốn là gác mái bỏ hoang - vang lên những tiếng động lạ. "Cộc... cộc... cộc..." Tiếng động đều đặn, như có ai đó đang dùng một khúc gỗ gõ xuống sàn nhà. Rồi tiếp sau đó là tiếng bước chân chạy nhảy loăng quăng của trẻ con. Tiếng cười khúc khích, trong trẻo nhưng lọt vào tai Vinh lại lạnh buốt thấu xương tủy. "Hi hi... ha ha... lại đây chơi với em..." Vinh bật dậy, mồ hôi hột vã ra như tắm. Anh nhìn lên trần nhà. Tiếng chạy nhảy vẫn tiếp diễn ngay phía trên đầu anh. Một đứa trẻ? Làm sao có đứa trẻ nào ở trong ngôi nhà hoang vắng này vào giờ này? Vinh nhớ lại lời dặn của bà Tư, anh cố nhắm mắt lại, kéo chăn trùm kín đầu. Nhưng tiếng cười đùa đó cứ lởn vởn, lúc xa lúc gần, dường như có lúc nó sát ngay bên tai anh, thì thầm: "Anh ơi... mở cửa cho em... lạnh quá... dưới đất lạnh quá..." Vinh nhắm chặt mắt, tay siết chặt chiếc thánh giá bạc đeo trên cổ, cầu nguyện cho đến khi mệt lả và thiếp đi trong nỗi sợ hãi tột cùng. CHƯƠNG III: CUỐN SỔ DA VÀ NHỮNG CHUM ĐẤT BỌC VẢI ĐỎ Sáng hôm sau, ánh nắng sớm yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc của vùng sông nước, rọi vào phòng. Vinh tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Anh bước xuống nhà dưới. Bà Tư đã chuẩn bị sẵn một đĩa khoai mì luộc trên bàn ăn. Bà ngồi im lặng trong góc tối, tay vẫn lần chuỗi hạt dâu tằm. "Đêm qua cậu ngủ ngon không?" - Bà Tư khàn khàn hỏi. "Dạ... cũng được ạ." - Vinh nói dối. Anh quyết định không nhắc đến những tiếng động đêm qua, mà tự mình sẽ đi tìm hiểu. Sau khi ăn qua loa, Vinh bắt đầu khám phá ngôi biệt thự. Anh đi dọc theo hành lang tầng trệt, nơi treo những bức chân dung cũ kỹ của dòng họ Trần. Các bức ảnh đều đã ố vàng, mốc meo, nhưng điểm chung là những người trong ảnh đều có ánh mắt sắc lạnh, u uất và đầy vẻ độc ác. Ở cuối hành lang là phòng làm việc của ông Cả Đạo. Căn phòng này bị khóa bằng một ổ khóa sắt lớn đã gỉ sét. Vinh dùng một thanh sắt nhỏ mang theo, khéo léo bẻ khóa. Sau vài tiếng "cạch", cánh cửa mở ra. Bên trong là một thư viện nhỏ với những tủ sách gỗ lớn chứa đầy những cuốn sách chữ Nho và sách tiếng Pháp đã bị mối mọt ăn rỗng. Trên bàn làm việc phủ đầy bụi bẩn, Vinh tìm thấy một cuốn sổ tay bọc da dê màu đen đã mục nát. Anh cẩn thận lật từng trang sách. Đây chính là nhật ký của ông Cả Đạo. Những trang đầu ghi chép về việc làm ăn, mua bán lúa gạo, đất đai trôi chảy. Nhưng càng về sau, nét chữ càng trở nên nguệch ngoạc, hỗn loạn. Những trang cuối cùng của cuốn sổ khiến Vinh lạnh tóc gáy: "...Ngày 14 tháng 5 năm 1952. Gia tộc ta đang lụi bại. Lúa ngập, đê vỡ, bọn tá đi nổi loạn. Ta không thể để mất cơ nghiệp này. Thầy Pháp Năm nói đúng, muốn giữ được vinh hoa phú quý vạn đời, phải dùng đến đại thuật. Thiên Linh Cái... Ta cần bảy mạng sống của những đứa trẻ đồng trinh, sinh vào giờ thuần âm. Có như vậy, linh quỷ mới đủ mạnh để bảo hộ gia tộc, hút hết tài lộc của thiên hạ về tay ta..." "...Ngày 9 tháng 10 năm 1953. Đứa thứ bảy đã hoàn thành. Là con gái đầu lòng của nhà thằng Tư làm vườn. Con bé ngoan lắm, nó không khóc khi ta đưa cho nó viên kẹo có tẩm thuốc mê. Đầu của nó đã được chôn dưới gốc cây hoàng lan, thân xác bỏ vào chum đất đặt dưới hầm rượu. Từ nay, dòng họ Trần sẽ hưng thịnh vạn đại. Nhưng linh quỷ đòi hỏi phải được nuôi dưỡng bằng máu của người trong dòng họ vào mỗi đêm Rằm tháng Bảy. Nếu không, nó sẽ phản phệ, cắn nuốt sạch sẽ tất cả..." Vinh run rẩy, cuốn sổ da tuột khỏi tay rơi xuống đất. Đầu óc anh quay cuồng. Hóa ra sự giàu có của dòng họ Trần, sự điên loạn của cha anh, và cả cái chết của những người trong họ đều bắt nguồn từ tà thuật tàn độc này. Ông nội anh đã sát hại bảy đứa trẻ, trong đó có con gái của bà Tư! Đúng lúc đó, Vinh phát hiện ra một lối đi bí mật phía sau chiếc tủ sách lớn. Anh đẩy mạnh chiếc tủ gỗ nặng nề sang một bên, lộ ra một cánh cửa hầm bằng sắt hoen gỉ dẫn xuống lòng đất. Một mùi hôi thối nồng nặc, kinh tởm xộc lên từ dưới hầm. Vinh bật đèn pin, bước từng bước run rẩy xuống những bậc thang đá ẩm ướt, nhớp nháp. Dưới hầm tối tăm và lạnh lẽo vô cùng. Ánh đèn pin quét qua không gian rộng lớn, dừng lại ở góc hầm. Ở đó, có bảy chiếc chum đất nung lớn, cao khoảng một mét, được xếp thành một vòng tròn đồng tâm. Trên nắp mỗi chiếc chum đều được bọc bằng một tấm vải lụa đỏ đã mục nát, xám xịt vì bụi thời gian, và được dán chặt bằng những lá bùa màu vàng viết chữ ngoằn ngoèo bằng thứ mực đỏ sậm như máu khô. Giữa vòng tròn của bảy chiếc chum là một bục đá nhỏ. Trên bục đá đặt một chiếc sọ người nhỏ bé, nứt nẻ, được quấn quanh bởi những sợi chỉ đỏ và những chiếc đinh rỉ sét găm sâu vào các hốc mắt. Đột nhiên, từ trong những chiếc chum đất vang lên tiếng "loảng xoảng" như có thứ gì đó đang cào cấu vào thành gốm từ bên trong. "Cạch... cạch... cạch..." Những chiếc chum bắt đầu rung lắc nhẹ. Vinh kinh hoàng lùi lại. Từ các kẽ hở của nắp chum, một thứ chất lỏng màu đen, đặc quánh và hôi thối bắt đầu rỉ ra, chảy tràn trên mặt đất ẩm ướt. "Ai cho phép cậu xuống đây?" - Một giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm vang lên từ phía sau. Vinh giật bắn mình, quay người lại. Bà Tư đang đứng ở đầu bậc thang, tay cầm một cây đèn dầu cũ kỹ. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt nhăn nheo của bà, tạo thành những bóng đen quái dị, trông bà lúc này không khác gì một con ác quỷ bước ra từ địa ngục. CHƯƠNG IV: ĐIỀM BÁO TỪ KÈNH CỤT "Bà... Bà Tư..." - Vinh lắp bắp, tay vẫn nắm chặt chiếc máy ảnh như một thứ vũ khí tự vệ vô hại. Bà Tư bước xuống hầm, đi qua Vinh như thể anh không hề tồn tại. Bà quỳ sụp xuống trước bục đá đặt chiếc sọ người, thành kính vái lạy ba lạy, miệng lẩm nhẩm những lời chú bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ, âm u dợn tóc gáy. Sau khi bà dứt lời chú, những chiếc chum đất dần im lặng trở lại, không còn rung lắc nữa. Bà đứng dậy, quay lại nhìn Vinh bằng đôi mắt mù lòa nhưng dường như thấu thị mọi thứ: "Cậu chủ nhỏ đã biết hết rồi đúng không? Phải, con gái tôi... con bé Út Nhỏ của tôi là đứa thứ bảy. Nó mới có sáu tuổi đầu... thế mà ông nội cậu đã cắt đầu nó, chôn xác nó dưới hầm này để luyện thứ tà thuật bẩn thỉu kia." "Nếu vậy... tại sao bà còn ở lại đây? Tại sao bà không báo công an, không phá hủy nơi này?" - Vinh phẫn nộ hỏi. Bà Tư bật cười, tiếng cười khành khạch như tiếng ngỗng kêu đêm: "Báo công an? Luật pháp loài người làm sao giải quyết được món nợ tâm linh? Ông Cả Đạo đã dùng bùa chú xích linh hồn của bảy đứa trẻ vào ngôi nhà này, biến chúng thành nô lệ cho dòng họ Trần. Nếu tôi phá hủy nơi này, linh hồn con tôi sẽ tan biến, không bao giờ được siêu sinh. Tôi ở lại đây là để chờ... Chờ ngày dòng máu họ Trần tuyệt diệt, chờ ngày khế ước máu kết thúc. Và đêm nay... đêm Rằm tháng Bảy, tròn bảy mươi năm kể từ ngày lập khế ước, đại hạn của dòng họ Trần đã tới." Bà Tư nói xong thì quay người bỏ đi lên trên, bỏ lại Vinh một mình trong căn hầm tối tăm lạnh lẽo. Quá sợ hãi và bối rối, Vinh chạy vội ra khỏi ngôi biệt thự. Anh quyết định phải rời khỏi đây ngay lập tức. Anh đi bộ dọc theo con đường mòn ven Kênh Cụt để ra phía lộ lớn. Nhưng sương mù ban ngày ở đây kỳ lạ thay lại dày đặc hơn cả ban đêm. Sương mù trắng xóa, đặc quánh như sữa, che khuất tầm nhìn quá hai mét. Vinh đi mãi, đi mãi, nhưng dường như anh chỉ đang đi vòng quanh. Cứ mỗi lần anh nghĩ mình đã đi xa, thì bóng dáng cây hoàng lan khổng lồ và mái ngói âm dương của ngôi biệt thự cổ lại hiện ra trước mắt. Trong lúc đang hoang mang tuyệt vọng, Vinh nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang ngồi bên bờ kênh. Đó là một cô bé mặc bộ đồ bà ba rách rưới, tóc thắt bím hai bên. Cô bé đang dùng một chiếc que gỗ vẽ những hình thù kỳ dị xuống đất cát. Vinh mừng rỡ chạy lại gần: "Em ơi, em có biết đường ra lộ lớn không? Chỉ giúp anh với!" Cô bé từ từ quay mặt lại. Vinh chết lặng. Khuôn mặt cô bé trắng bệch, không có huyết sắc, hai mắt chỉ có lòng trắng dã, và từ khóe mắt, hai dòng máu đỏ thẫm đang rỉ ra, chảy dài xuống má. Cô bé không nói gì, chỉ đưa ngón tay gầy guộc, thâm đen chỉ thẳng vào ngực Vinh, rồi chỉ xuống dòng nước đen ngòm của Kênh Cụt. "A!" - Vinh hét lên một tiếng kinh hoàng, ngã nhào ra đất. Khi anh gượng dậy nhìn lại thì cô bé đã biến mất không một dấu vết. Trên mặt đất nơi cô bé ngồi, chỉ còn lại những nét vẽ nguệch ngoạc: hình một cây hoàng lan, một chiếc chum đất bị vỡ, và một cái tên được viết bằng máu đã khô: "Út Nhỏ". Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa. Bầu trời nhanh chóng bị những đám mây đen kịt, nặng trĩu bao phủ. Một cơn giông bão kinh hoàng sắp ập xuống ấp Bình An. Vinh biết mình không thể trốn chạy được nữa. Anh bị giam cầm trong cái bẫy vô hình của oán khí dòng họ Trần. Anh chỉ còn cách quay lại ngôi biệt thự, đối mặt với số phận của mình. CHƯƠNG V: ĐÊM RẰM THÁNG BẢY - TIẾNG KHÓC DƯỚI LÒNG ĐẤT Sáu giờ tối. Trời tối đen như mực. Cơn mưa rừng nhiệt đới trút xuống xối xả, bong bóng phập phồng trên mặt Kênh Cụt nước dâng cao. Tiếng sấm sét nổ oanh oanh trên bầu trời, thỉnh thoảng những tia chớp xanh loét rạch ngang trời, soi tỏ ngôi biệt thự cổ độc độc đứng vững trong mưa gió. Trong nhà không có điện. Vinh thắp vài cây nến đặt trên bàn phòng khách. Anh ngồi co rúm trên ghế, tay lăm lăm cầm chiếc rìu rỉ sét tìm thấy ngoài vườn để tự vệ. Bà Tư đã biến đi đâu mất, không thấy tăm hơi. Khoảng mười giờ đêm, mùi hoa hoàng lan đột ngột trở nên nồng nặc đến mức cực điểm. Nó không còn là mùi thơm nữa, mà hoàn toàn chuyển thành mùi xác thối rữa nồng nặc, tanh tưởi đến lợm giọng. Từ gác mái, hành lang, và cả dưới hầm rượu, những tiếng thì thầm, tiếng khóc sụt sùi bắt đầu vang lên râm ran. "Trả mạng cho tôi... Trả mạng cho tôi..." "Nóng quá... dưới đất nóng quá... ông Cả ơi..." Tiếng gõ cửa "cộc... cộc... cộc..." vang lên dồn dập ở cánh cửa chính. Vinh nín thở, tay siết chặt cán rìu. "Rầm!" Cánh cửa gỗ lim dày nặng bị một lực lượng vô hình đẩy tung ra. Gió mưa gào thét thổi tràn vào nhà, thổi tắt phụt tất cả những ngọn nến. Bóng tối bao trùm hoàn toàn. Trong ánh chớp loé lên từ ngoài cửa, Vinh kinh hoàng nhìn thấy bảy bóng người nhỏ bé, ướt sũng nước, da thịt lở loét, xám xịt đang đứng xếp hàng ở thềm cửa. Đầu của chúng... không có đầu. Những cái cổ đứt lìa, rỉ ra thứ máu đen ngòm dính dớp. Chúng bò bằng cả tay và chân, di chuyển một cách nhanh nhẹn và quái dị trên sàn nhà, hướng về phía Vinh. "A!!!" - Vinh hét lên, vung rìu chém loạn xạ vào không trung. Nhưng chiếc rìu chỉ chém vào khoảng không lạnh ngắt. Một bàn tay nhỏ bé, lạnh như băng đột ngột nắm lấy cổ chân anh. Vinh nhìn xuống, dưới ánh chớp, anh thấy đầu của một đứa trẻ - chính là cô bé Út Nhỏ lúc chiều - đang nằm dưới đất, miệng ngoác ra cười cười, hàm răng sắc nhọn cắn chặt vào chân anh. "Đau quá! Buông ra!" - Vinh dùng chân kia đạp mạnh vào cái đầu, cố sức vùng vẫy thoát ra và chạy thục mạng lên tầng hai. Anh chạy vào căn phòng của mình, chốt chặt cửa và dùng chiếc tủ áo lớn chặn lại. Nhưng tiếng cười đùa, tiếng cào cấu đã vang lên ngay bên ngoài cửa sổ. "Rắc... rắc..." Mặt kính cửa sổ vỡ vụn. Những cành cây hoàng lan rũ rượi như những con rắn khổng lồ luồn lách qua khe cửa vỡ, bò vào trong phòng. Trên những cành cây đó, treo lủng lẳng bảy chiếc sọ người nhỏ bé, các hốc mắt rực lên ánh sáng đỏ ngòm của oán hận. Từ trong bóng tối của góc phòng, bà Tư từ từ bước ra. Trên tay bà không còn cầm tràng hạt, mà là một con dao dâng sớ sắc lẹm, loang lổ vết máu. "Bà Tư... cứu tôi!" - Vinh van xin. Bà Tư nhìn anh bằng ánh mắt đầy sự thương hại pha lẫn thù hận tột cùng: "Cậu chủ nhỏ... Tôi đã nói rồi. Nợ máu phải trả bằng máu. Ông nội cậu đã dùng mạng sống của con tôi để nuôi dưỡng sự giàu sang cho dòng họ cậu. Cha cậu đã trốn chạy được, nhưng cậu thì không. Linh quỷ cần máu của hậu duệ cuối cùng họ Trần để hoàn tất khế ước, giải thoát cho chúng, và cũng là giải thoát cho tôi." "Không! Tôi không làm gì sai cả! Tại sao tôi phải gánh chịu tội lỗi của người khác?" - Vinh hét lên trong nước mắt. "Đó là nghiệp chướng dòng họ. Cậu hưởng phú quý từ đồng tiền xương máu của ông nội cậu, thì cậu phải trả giá." - Giọng bà Tư lạnh lùng vang lên. Nói rồi, bà Tư vung dao lao về phía Vinh. Đúng lúc đó, một tia sét đánh trúng cây hoàng lan cổ thụ ngoài sân. Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ngọn lửa xanh lét bùng cháy dữ dội trên thân cây cổ thụ, lan nhanh vào trong ngôi biệt thự. CHƯƠNG VI: NGHIỆP QUẢ SÔNG SÂU Lửa bùng cháy dữ dội, thiêu rụi những cành hoàng lan đang bò trong phòng. Bà Tư bị ngọn lửa tạt trúng, gào thét trong đau đớn. Nhân cơ hội đó, Vinh dùng hết sức bình sinh, đẩy bật cánh cửa phòng, lao ra ngoài hành lang đang ngập trong khói lửa. Ngôi nhà cổ đang sụp đổ dần. Tiếng gào rú của những linh hồn bị thiêu đốt vang lên khắp nơi. Vinh chạy xuống cầu thang, nhưng sảnh dưới đã là một biển lửa đỏ rực. Từ trong ngọn lửa, một bóng ma khổng lồ, cháy đen - chính là vong hồn của ông Cả Đạo - hiện ra, hai tay vươn ra cố kéo Vinh vào trong đám cháy. "Vinh... cứu ta... cứu dòng họ Trần..." - Giọng nói ồm ồm, quỷ dị vang lên. Vinh không màng tất cả, anh nhảy qua lan can cầu thang xuống đất, đau đớn bò dậy và chạy nhào ra phía cửa chính, lao thẳng ra cơn mưa tầm tã ngoài sân. Anh chạy điên cuồng trong bóng đêm, nước mưa xối xả gột rửa bớt vết máu và bụi than trên người. Phía sau anh, ngôi biệt thự cổ đang bốc cháy ngùn ngụt giữa trời giông bão, tạo thành một cột lửa khổng lồ soi sáng cả một vùng Kênh Cụt. Vinh chạy đến bến nước đá xanh. Con kênh lúc này nước dâng cao, cuồn cuộn chảy. Anh nhìn thấy một con xuồng ba lá nhỏ neo đậu bên bến nước. Không kịp suy nghĩ, Vinh nhảy xuống xuồng, dùng tay không cởi dây thừng và cố sức chèo ra xa khỏi bờ. "Thoát rồi... Mình thoát rồi..." - Vinh thở hổn hển, nằm rạp xuống lòng xuồng, nước mưa lạnh ngắt tạt vào mặt khiến anh tỉnh táo đôi chút. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Con xuồng đột ngột dừng lại giữa dòng kênh, dù dòng nước đang chảy rất xiết. Nó không hề di chuyển, cứ như có một bàn tay khổng lồ dưới lòng sông đang giữ chặt lấy đáy xuồng. "Ục... ục... ục..." Nước sông xung quanh con xuồng bắt đầu sôi lên sùng sục. Từ dưới dòng nước đen ngòm, những bàn tay nhỏ bé, trắng bệch, nhăn nheo vì ngâm nước lâu ngày từ từ vươn lên, bám chặt lấy mạn xuồng. Một cái... hai cái... mười cái... hàng chục bàn tay trẻ con bao vây lấy con xuồng nhỏ. Từ dưới mặt nước, bảy khuôn mặt trẻ con không đầu từ từ nổi lên, bao quanh Vinh. Và ở giữa dòng nước, gương mặt của bà Tư hiện ra, bà đã chết cháy, da thịt biến dạng hoàn toàn, nhưng đôi mắt mù lòa vẫn trợn trừng nhìn anh. "Về với chúng tôi đi... cậu chủ nhỏ..." - Tiếng đồng thanh của bảy đứa trẻ vang vọng khắp mặt sông, lấn át cả tiếng sấm sét. Con xuồng ba lá bị lật úp. Vinh ngã nhào xuống dòng nước đen ngòm, lạnh buốt của Kênh Cụt. Anh cố sức ngoi lên để thở, nhưng những bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo như gọng kìm sắt bám chặt lấy chân anh, tay anh, cổ anh, kéo ghì anh xuống đáy sông sâu. Trong làn nước tối đen, Vinh nhìn thấy chiếc sọ người của Thiên Linh Cái đang trôi nổi trước mắt, miệng nó ngoác ra cười nụ cười mãn nguyện. Khế ước máu đã hoàn thành. Dòng máu cuối cùng của họ Trần đã bị nuốt chửng bởi dòng Kênh Cụt oán hận. Sáng hôm sau. Mưa tạnh, gió ngừng. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuống ấp Bình An tĩnh lặng. Ngôi biệt thự cổ của dòng họ Trần đã hoàn toàn biến thành một đống tro tàn hoang phế, chỉ còn lại gốc cây hoàng lan cháy sém, đen đúa như một ngón tay quỷ chỉ thẳng lên trời. Trên bến nước đá xanh, sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ. Một chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ, sũng nước bị sóng đánh dạt vào bờ đá. Từ phía rặng dừa nước, một cô bé câm lặng - người dân địa phương hay gọi là Út Nhớ - lững thững đi tới. Cô bé nhặt chiếc máy ảnh lên, nhìn vào ống kính chứa đầy nước sông đen ngòm. Cô bé không khóc, không cười, chỉ lẳng lặng ném một bông hoa hoàng lan màu vàng nhạt xuống dòng nước Kênh Cụt đang lững lờ trôi, rồi quay lưng bước đi, biến mất vào làn sương sớm của miền quê sông nước âm u.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay