Nghiệp Oán Sông Cổ Cò
Cây bútMặc Vũ Phong Yên
Chủ đề
Kinh dị
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Hoàng Hôn Trên Khúc Sông Chết
Con đò dọc rẽ nước lao đi trong buổi chiều tà, tiếng máy nổ xình xịch đều đặn vang lên giữa không gian tĩnh mịch của vùng sông nước miền Tây. Nước sông Cổ Cò mùa này đỏ quạch, cuồn cuộn phù sa nhưng lại mang một sắc thái kỳ dị, tựa như một dải lụa khổng lồ nhuốm đầy máu loãng. Hai bên bờ, những rặng dừa nước mọc san sát, tán lá dài ngoằn ngoèo rủ xuống mặt nước như những cánh tay khẳng khiu, đen đúa của những kẻ chết đuối đang cố ngoi lên tìm sự sống.
Thiên ngồi ở mũi thuyền, kéo thấp chiếc mũ lưỡi trai để tránh những cơn gió mang theo vị tanh nồng của bùn đất và xác động vật phân hủy. Đã mười năm rồi anh chưa quay lại ấp Kinh Cùng. Nơi đây, trong ký ức tuổi thơ của anh, là một vùng đất bảng lảng sương khói nhưng luôn bao phủ bởi một nỗi sợ hãi vô hình. Cha anh đã bỏ đi mất tích khi anh mới lên tám, và người nuôi nấng anh là ông nội - Cụ Cửu, người đàn ông có đôi mắt âm u và cả đời làm cái nghề mà ai nghe thấy cũng phải rùng mình: Nghề vớt xác.
"Cậu Thiên này, sắp tới khúc sông Vực Gió Huýt rồi đó. Cậu có muốn vào cabin ngồi không? Gió ngoài này độc lắm, lại sắp tối rồi." - Tiếng chú Ba Chèo, người chèo đò kỳ cựu của vùng này, cắt đứt dòng suy nghĩ của Thiên. Gương mặt chú Ba hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, đôi mắt liên tục đảo quanh mặt nước với vẻ cảnh giác cao độ.
Thiên lắc đầu, giọng trầm lặng: "Không sao đâu chú Ba. Cháu quen rồi. Chú cho cháu hỏi... ông nội cháu, cụ thực sự đi đột ngột thế sao?"
Chú Ba Chèo nghe nhắc đến Cụ Cửu thì khựng lại, tay giữ bánh lái run lên bần bật. Chú thở dài, rút điếu thuốc rê ra châm lửa, làn khói trắng đục nhanh chóng bị gió sông thổi tan tác. "Cụ Cửu... cụ mất không bình thường, cậu Thiên ạ. Cả đời cụ vớt xác cứu người, tích đức bao nhiêu, vậy mà lúc đi lại... Người ta tìm thấy xác cụ ở ngay Vực Gió Huýt. Lạ một điều, xác cụ không nổi, cũng không chìm nằm ngang, mà lại đứng thẳng dưới lòng sông, hai mắt mở trừng trừng nhìn lên trời. Phải mất ba ngày ba đêm, dùng đủ mọi nghi lễ cúng bái, người ta mới đưa được cụ lên bờ."
Thiên nghe sống lưng lạnh toát. Một cái xác đứng thẳng dưới nước? Trong giới tâm linh sông nước, đó là điềm báo của "Quỷ Trấn Trạch" hoặc một thế lực tà ác cực mạnh đang giữ xác lại để đòi nợ mạng.
"Lúc đưa cụ lên," Chú Ba Chèo hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe, "móng tay móng chân cụ đen sì, trong miệng ngậm một đồng tiền xu bằng đồng cổ có khắc chữ bùa đỏ. Người trong làng đồn rằng, Cụ Cửu đã phá vỡ lời thề với Bà Cậu nên bị bắt mạng."
"Bà Cậu?" Thiên nhíu mày. Anh từng nghe danh xưng này từ miệng ông nội khi còn nhỏ, nhưng mỗi lần anh hỏi, Cụ Cửu đều dùng roi mây đánh thẳng tay và cấm anh không được nhắc lại.
"Đúng vậy, thế lực cai quản khúc sông này. Nhưng thôi, chuyện nhà cậu, tôi không dám lạm bàn nhiều. Đến nơi rồi."
Con đò từ từ áp sát vào một bến nước cũ kỹ. Ngôi nhà sàn của Cụ Cửu hiện ra dưới ánh hoàng hôn đỏ rực cuối cùng của ngày. Ngôi nhà được dựng hoàn toàn bằng gỗ gụ đen kịt, cọc chèo cắm sâu vào lòng sông bùn lầy. Nó đứng cô độc, tách biệt hoàn toàn với những hộ dân khác trong ấp, xung quanh chỉ có tiếng sóng vỗ bành bạch vào vách ván và tiếng bìm bịp kêu chiều nghe thê thiết, vọng ra từ cõi u minh.
Chương 2: Ngôi Nhà Trên Cọc Gỗ và Cuốn Sổ Da Dê
Thiên bước lên bến gỗ, những tấm ván mục kêu kót két dưới chân như một lời cảnh báo muộn màng. Ngôi nhà không một bóng người, không khí bên trong lạnh lẽo và ẩm ướt đến đáng sợ. Giữa nhà là chiếc ban thờ nghi ngút khói hương, trên đó đặt di ảnh của Cụ Cửu. Trong ảnh, gương mặt cụ nghiêm nghị, đôi mắt sâu hoắm như đang nhìn thấu tâm can của đứa cháu nội duy nhất.
Thiên thắp ba nén nhang, quỳ lạy trước bàn thờ. "Nội, con đã về."
Tiếng gió rít qua những khe hở của vách gỗ nghe như tiếng khóc than của những linh hồn oan khuất dưới sông. Khi Thiên đứng dậy, anh chú ý đến một chiếc hòm gỗ mun đặt dưới gầm bàn thờ, được khóa bằng một sợi xích sắt hoen gỉ. Kỳ lạ thay, chiếc chìa khóa lại được treo ngay trên cổ bức tượng thờ Bà Cậu bằng đá đen đặt góc nhà.
Bức tượng tạc hình một người phụ nữ không rõ mặt, đầu đội mũ miện cổ, tay cầm một chiếc chèo gỗ nhỏ. Thiên tiến lại gần, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt khi anh chạm tay vào bức tượng để lấy chiếc chìa khóa. Gốm đá lạnh ngắt, lạnh hơn cả nước đá mùa đông.
Anh mở chiếc hòm gỗ. Bên trong không có vàng bạc châu báu, chỉ có một cuốn sổ bọc bằng da dê đã ố vàng, một chiếc chuông đồng nhỏ xíu xiu và vài lá bùa vẽ bằng mực chu sa đỏ chót đã phai màu. Thiên mở cuốn sổ da dê. Những dòng chữ viết tay bằng mực Tàu của ông nội hiện ra, nét chữ run rẩy nhưng sắc sảo:
*"Ngày 14 tháng 7 năm Giáp Tuất.*
*Mạng người trên sông Cổ Cò không phải tự nhiên mà mất. Sông có thần, nước có quỷ. Nghề vớt xác của dòng họ nhà ta thực chất là một sự đánh đổi. Mỗi khi vớt một cái xác lên, ta phải trả lại cho sông một vật hiến tế tương đương. Nếu không, kẻ chết thay tiếp theo sẽ là người trong dòng họ Trần.*
*Ta đã phạm sai lầm lớn nhất đời mình khi cứu thằng bé đó mười năm trước. Khế ước đã bị phá vỡ. Bà Cậu đòi nợ mạng... Ta không thể trốn tránh được nữa."*
Thiên bàng hoàng. Thằng bé mười năm trước? Chẳng phải đó chính là anh sao? Năm đó, Thiên tám tuổi, trong một lần ham chơi đã bị trượt chân ngã xuống Vực Gió Huýt. Anh đã chìm dần vào làn nước tối đen, nhưng sau đó tỉnh lại trên bờ, bên cạnh là người cha đang khóc ròng và ông nội với gương mặt tái mét. Ngay đêm hôm đó, cha anh biến mất không dấu vết.
Chẳng lẽ, cha anh chính là vật hiến tế để đổi lấy mạng sống cho anh?
Đột nhiên, từ dưới sàn nhà gỗ, vang lên những tiếng động lạ.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng gõ đều đặn, phát ra ngay bên dưới vị trí Thiên đang đứng. Dưới sàn nhà là mặt sông tối đen như mực. Ai có thể gõ vào sàn nhà từ dưới nước lúc nửa đêm?
Thiên nín thở, áp tai xuống khe hở của sàn gỗ. Tiếng gõ dừng lại, thay vào đó là tiếng thở khò khè, òng ọc của nước tràn vào cuống họng, kèm theo một giọng nói thì thào, mỏng như lá lúa:
"Thiên... cứu... cứu cha..."
Chương 3: Tiếng Gọi Lúc Nửa Đêm và Sự Xuất Hiện Của Lài
Thiên giật mình lùi lại, tim đập liên hồi trong lồng ngực. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh nhìn qua khe sàn gỗ, nhưng chỉ thấy một màu đen đặc quánh của nước sông đang dâng cao theo con nước lớn. Tiếng gọi đó... rõ ràng là giọng của cha anh, dù đã mười năm trôi qua, âm điệu trầm ấm nhưng đầy đau đớn ấy vẫn khắc sâu trong tâm khảm anh.
"Ai đó? Ai ở dưới đó?" Thiên hét lớn, tay chộp lấy chiếc đèn bão cầm tay.
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng sóng vỗ bành bạch vào các cột nhà sàn dường như mạnh hơn dữ dội hơn. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa chính vang lên gấp gáp:
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Thiên giật mình, cầm chặt chiếc đèn bão, bước từng bước run rẩy ra phía cửa. Anh hé mở cửa, luồng gió lạnh mang theo hơi nước tạt thẳng vào mặt. Đứng ngoài hiên nhà là một cô gái trẻ, người ướt sũng, mái tóc dài xõa rượi dính chặt vào khuôn mặt tái nhợt vì lạnh. Cô gái mặc bộ đồ bà ba đen, tay ôm khư khư một chiếc túi vải nhỏ.
"Cậu... cậu Thiên phải không? Cho tôi vào với... làm ơn..." Cô gái run rẩy nói, đôi môi thâm tím lại.
Thiên vội vàng mở rộng cửa cho cô gái vào nhà. Anh lấy một chiếc mền khô đưa cho cô. Sau khi uống ngụm nước ấm, cô gái mới dần lấy lại bình tĩnh. Cô tự giới thiệu mình tên Lài, là người ở xóm dưới.
"Trời tối thế này, sao cô lại đi đò một mình ra đây? Khúc sông này nguy hiểm lắm," Thiên hỏi, mắt không rời khỏi chiếc túi vải cô ôm trước ngực.
Lài nhìn Thiên bằng ánh mắt đầy sợ hãi và u uất: "Tôi đến tìm Cụ Cửu... nhưng tôi không biết cụ đã mất. Tôi đến để nhờ cụ vớt xác cho em gái tôi, con Thắm."
"Em gái cô bị đuối nước sao?" Thiên hỏi.
"Nó mất tích tuần trước ở Vực Gió Huýt," Lài nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má. "Cảnh sát đã tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy. Nhưng đêm nào tôi cũng nằm mơ thấy nó. Nó hiện về, người ướt sũng, khóc lóc bảo rằng nó bị nhốt dưới đáy sông, trong một cái lồng tre cùng với nhiều người khác. Nó bảo chỉ có người nhà họ Trần mới có thể cứu nó lên. Cậu Thiên... cậu là cháu nội Cụ Cửu, cậu phải cứu em tôi!"
Thiên lặng người. Lời kể của Lài trùng khớp một cách kỳ lạ với những gì ông nội anh viết trong cuốn sổ da dê. Nghiệp oán của dòng họ Trần với khúc sông này dường như vẫn chưa kết thúc.
"Lài này," Thiên nghiêm giọng, "cô có biết gì về 'Bà Cậu' và khế ước của ông nội tôi không?"
Lài nghe đến hai chữ "Bà Cậu" thì mặt cắt không còn giọt máu. Cô run rẩy mở chiếc túi vải ra, bên trong là một con búp bê bằng gỗ mù u cổ xưa, được quấn bằng những sợi chỉ đỏ chằng chịt và dán một lá bùa màu vàng đã chuyển sang màu nâu đất.
"Cái này... tôi tìm thấy trong tủ đồ của con Thắm trước khi nó mất tích. Tôi nghe người già trong làng nói, đây là 'Cốt Khói' - thứ dùng để dẫn dụ các linh hồn thế mạng cho Bà Cậu. Ai chạm vào nó, người đó đã bị đánh dấu."
Thiên nhìn chằm chằm vào con búp bê gỗ. Đột nhiên, đôi mắt vẽ bằng mực đen trên khuôn mặt gỗ của con búp bê như chuyển động, liếc nhìn thẳng vào Thiên. Cùng lúc đó, chiếc chuông đồng nhỏ trong hòm gỗ mun tự dưng rung lên bần bật, phát ra những tiếng *keng... keng... keng...* sắc nhọn, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Chương 4: Nghi Lễ Khai Nhãn Trên Sông
Tiếng chuông đồng mỗi lúc một nhanh, như một lời cảnh báo thúc giục. Thiên biết mình không thể trốn chạy được nữa. Số phận đã kéo anh trở lại nơi này, và nếu anh không đối mặt, cái chết của ông nội, sự mất tích của cha và cả mạng sống của những người vô tội như em gái Lài sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối dưới đáy sông Cổ Cò.
Theo những chỉ dẫn trong cuốn sổ da dê của Cụ Cửu, để nhìn thấy những gì đang diễn ra dưới đáy sông và tìm ra vị trí của các linh hồn bị giam cầm, Thiên phải thực hiện một nghi lễ nguy hiểm gọi là "Khai Nhãn Thủy Lộ".
"Tôi sẽ đi vớt xác em gái cô," Thiên nhìn Lài, ánh mắt kiên định. "Nhưng cô phải giúp tôi. Nghi lễ này cần một người có cùng huyết thống với nạn nhân để làm vật dẫn đường."
Lài gật đầu không chút do dự: "Tôi sẵn sàng làm tất cả, miễn là đưa được con Thắm về."
Chuẩn bị đến nửa đêm, khi con nước lên cao nhất (nước lớn), Thiên và Lài bước xuống con thuyền nhỏ của Cụ Cửu neo bên hiên nhà. Đêm nay không trăng, không sao, sương mù dày đặc bao phủ mặt sông, khiến tầm nhìn không quá hai mét. Mặt nước phẳng lặng như một tấm gương đen khổng lồ, phản chiếu sự im lặng đáng sợ của vạn vật.
Thiên thắp một ngọn nến sáp ong đặt ở mũi thuyền, sau đó lấy ra một chiếc bát sành đựng nước sông pha với máu tay của mình và Lài, cùng tro của lá bùa màu vàng lấy từ con búp bê gỗ. Anh dùng một chiếc lá bưởi nhúng vào hỗn hợp nước này, rồi vuốt nhẹ lên hai mắt của mình và Lài.
"Nhắm mắt lại, đếm từ một đến ba. Khi mở mắt ra, dù thấy bất cứ điều gì, tuyệt đối không được hét lên, nếu không luồng dương khí thoát ra sẽ làm các vong hồn chú ý và kéo chúng ta xuống," Thiên dặn dò nghiêm ngặt.
"Một... hai... ba..."
Khi Thiên mở mắt ra, thế giới xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Sương mù biến mất, thay vào đó là một luồng ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục nhạt bao phủ khắp mặt sông. Và điều kinh hoàng nhất nằm ở dưới mặt nước.
Nước sông Cổ Cò giờ đây trong suốt như pha lê, nhưng dưới lòng sông sâu thẳm kia không phải là bùn đất hay rong rêu, mà là một nghĩa địa khổng lồ. Hàng trăm, hàng ngàn xác chết đứng thẳng, xếp thành hàng lối chỉnh tề như một đội quân ma quỷ. Da thịt họ xám ngoét, rữa nát, tóc tai dựng ngược trôi bồng bềnh trong nước. Đôi mắt họ đều không có tròng đen, chỉ có một màu trắng dã, tất cả đều đang ngước nhìn lên con thuyền của Thiên.
Lài chứng kiến cảnh tượng đó, hai tay b bịt chặt lấy miệng để ngăn tiếng hét kinh hoàng thoát ra. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã khi nhìn thấy ở một góc sâu nhất, gần Vực Gió Huýt, có một chiếc lồng tre lớn. Bên trong lồng là năm, sáu bóng người đang co quắp, trong đó có một cô gái trẻ mặc áo thun hồng - chính là Thắm, em gái cô.
Nhưng điều khiến Thiên rụng rời tay chân nhất là bóng người đứng gác bên cạnh chiếc lồng tre đó. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ quần áo bà ba rách tả tơi, khuôn mặt có nhiều nét giống Thiên như đúc.
"Cha..." Thiên mấp máy môi.
Đột nhiên, bóng người đàn ông đó quay ngoắt lại. Đôi mắt trắng dã của ông nhìn thẳng vào Thiên, nhưng không có sự thù hận, chỉ có một nỗi đau đớn tột cùng và sự khẩn thiết. Ông đưa tay lên, chỉ về phía một xoáy nước lớn phía sau chiếc lồng - nơi ngự trị của một bóng đen khổng lồ, u ám, đang từ từ mở ra hai đốm sáng đỏ rực như hai hòn than nóng hổi.
Bà Cậu đã thức giấc.
Chương 5: Cơn Thịnh Nộ Của Thủy Thần
Một tiếng gầm rú trầm đục vang lên từ dưới lòng sông, mặt nước vốn đang phẳng lặng bỗng chốc nổi sóng dữ dội. Những con sóng lớn đánh ầm ầm vào mạn thuyền, suýt chút nữa lật úp con đò nhỏ. Những xác chết đứng dưới lòng sông bắt đầu chuyển động. Họ từ từ giơ những cánh tay khô héo, móng tay dài nhọn hoắt hướng về phía con thuyền, cố gắng ngoi lên mặt nước.
"Thiên! Chúng đang lên! Chúng ta phải làm sao đây?" Lài hoảng loạn hét lên giữa tiếng gió rít gào.
Thiên nhanh chóng lấy chiếc chuông đồng nhỏ ra, lắc mạnh: *Keng... Keng... Keng...*
Âm thanh của chiếc chuông vang lên, tạo ra những gợn sóng âm lan tỏa trên mặt nước, khiến những xác chết đang ngoi lên khựng lại, vẻ mặt lộ rõ sự đau đớn. Nhưng điều này chỉ kéo dài được trong chốc lát. Từ phía Vực Gió Huýt, một vòi rồng nước khổng lồ dựng đứng lên, mang theo luồng khí lạnh thấu xương đen ngòm. Trong vòi rồng đó, ẩn hiện khuôn mặt của một người đàn bà khổng lồ, tóc tai là những con rắn nước bò ngoằn ngoèo, đôi mắt đỏ rực đầy phẫn nộ.
"Kẻ phàm trần guốc bướng! Nhà họ Trần đã thất hứa! Mạng của thằng bé này thuộc về ta từ mười năm trước! Hôm nay, cả hai ngươi đều phải ở lại đây để bồi thường!" Giọng nói của Bà Cậu vang lên như tiếng sấm truyền, làm rung chuyển cả khúc sông.
Từ dưới nước, xác của Cụ Cửu đột ngột trồi lên ngay sát mạn thuyền. Nhưng lúc này, khuôn mặt cụ không còn vẻ hiền từ hay nghiêm nghị nữa, mà bị biến dạng hoàn toàn, da thịt sưng phồng, những mạch máu đen nổi chằng chịt trên cổ. Xác Cụ Cửu lao lên, hai tay bóp chặt lấy cổ Thiên, kéo anh sát vào mạn thuyền.
"Nội... tỉnh lại đi nội!" Thiên nghẹt thở, cố gắng dùng tay gỡ những ngón tay cứng như gọng kìm của ông nội ra.
Nhưng Cụ Cửu lúc này chỉ là một con rối bị điều khiển bởi tà thuật của Bà Cậu. Đôi mắt trắng dã của cụ lóe lên tia sáng tàn độc. Thiên cảm nhận được sinh khí của mình đang dần bị hút đi, tầm nhìn bắt đầu mờ mịt.
Đúng lúc nguy cấp, Lài nhặt chiếc chèo gỗ trên thuyền, dốc hết sức bình sinh đập mạnh vào đầu xác Cụ Cửu. Cú đập mạnh khiến cái xác buông tay, ngã nhào trở lại dòng nước đỏ ngầu.
Thiên ho sặc sụa, hít lấy hít để luồng khí lạnh. Anh nhìn xuống nước, thấy cha mình - hồn ma đang đứng gác dưới kia - đang dùng hết sức mình giữ chặt lấy chân của xác Cụ Cửu và các vong hồn khác, không cho chúng tiếp cận con thuyền.
"Thiên! Mau dùng máu của con... phá hủy bức tượng!" Giọng nói của cha Thiên vang lên trong tâm trí anh, yếu ớt nhưng rõ ràng.
Thiên sực nhớ ra bức tượng Bà Cậu bằng đá đen ở trong nhà sàn. Đó chính là vật dẫn, là nơi chứa đựng khế ước hắc ám giúp thế lực tà ác này kết nối và hút sinh khí của dòng họ Trần cũng như những nạn nhân xấu số.
"Lài! Chúng ta phải quay lại ngôi nhà sàn ngay lập tức!" Thiên hét lớn, cố gắng khởi động máy nổ của con đò.
Nhưng những xác chết xung quanh đã bám chặt lấy chân vịt và mạn thuyền, khiến con thuyền không thể di chuyển. Chúng dùng những móng tay sắc nhọn cào cấu vào vách gỗ, tạo ra những âm thanh ghê rợn. Nước sông bắt đầu tràn vào thuyền qua những lỗ thủng do chúng đục khoét.
Chương 6: Trận Chiến Trên Ngôi Nhà Sàn cổ
Trong khoảnh khắc sinh tử, Thiên quyết định đưa ra một lựa chọn táo bạo. Anh lấy cuốn sổ da dê, châm lửa đốt bằng ngọn nến sáp ong, rồi ném thẳng vào đống bùa chú và con búp bê gỗ mù u quấn chỉ đỏ của Lài.
Một ngọn lửa màu xanh lam bùng cháy dữ dội, tỏa ra mùi thơm hăng hắc của ngải cứu và diêm sinh. Sức mạnh từ ngọn lửa tâm linh này tạm thời đẩy lùi lũ xác chết xung quanh thuyền. Nhân cơ hội đó, Thiên dốc sức chèo con thuyền rách nát lao thẳng về phía bến nước của ngôi nhà sàn.
Khi hai người vừa đặt chân lên sàn nhà, một tia chớp khổng lồ rạch đôi bầu trời đen kịt, theo sau là tiếng sét đánh ngang tai. Ngôi nhà sàn rung lên bần bật như muốn sụp đổ. Mặt sông dưới sàn nhà réo vang dữ dội, nước dâng lên nhanh chóng, tràn qua cả những kẽ hở của sàn gỗ, ngập đến mắt cá chân.
Từ góc nhà, bức tượng Bà Cậu bằng đá đen đột nhiên phát ra những tiếng rạn nứt *rắc... rắc...*. Từ những vết nứt đó, một chất lỏng màu đỏ như máu tươi chảy ra ròng ròng, bốc mùi hôi thối nồng nặc.
"Nó đang cố thoát ra!" Lài hét lên, chỉ tay về phía bức tượng.
Một bóng đen mờ ảo bước ra từ bức tượng đá, dần dần ngưng tụ thành hình dạng một người đàn bà với mái tóc dài xõa rượi, không có mặt, chỉ có một cái miệng rộng hoác đầy răng nhọn hoắt đang nhe ra cười man dại.
Thiên lao đến bàn thờ, chộp lấy chiếc rìu gỗ bổ củi đặt ở góc bếp. Anh cắn đầu ngón tay, dùng máu vẽ một đường bùa chú "Sát Quỷ" lên lưỡi rìu theo trí nhớ từ những trang sách của ông nội.
"Hôm nay, nợ máu của dòng họ Trần với khúc sông này sẽ chấm dứt tại đây!" Thiên gầm lên, vung rìu chém mạnh vào bức tượng đá.
*Keng!*
Lưỡi rìu va vào đá đá tóe lửa. Bức tượng chỉ bị sứt một mảng nhỏ, nhưng bóng đen của Bà Cậu lại rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng. Ả vung tay, một luồng âm phong cực mạnh hất văng Thiên đập mạnh vào vách gỗ, chiếc rìu tuột khỏi tay anh rơi xuống nước.
Bóng đen từ từ tiến lại gần Thiên, những móng tay đen đúa, dài ngoằn ngoèo vuốt ve khuôn mặt anh: "Mạng của ngươi... là của ta..."
Lài thấy Thiên gặp nguy hiểm, không màng đến tính mạng, cô lao đến ôm chặt lấy bức tượng đá đen, dùng chiếc trâm cài tóc bằng bạc đâm liên tiếp vào những vết nứt trên tượng.
"Thả anh ấy ra! Đồ quỷ dữ! Trả lại em gái cho tôi!" Lài khóc gào, máu từ tay cô do va chạm với đá sắc nhọn chảy ra, thấm đẫm vào bức tượng.
Sự kết hợp giữa máu của người có cùng huyết thống với nạn nhân (Lài) và sức mạnh tâm linh của dòng họ Trần (Thiên) vô tình tạo ra một phản ứng khắc chế cực mạnh. Bức tượng đá đen bắt đầu phát ra những tiếng nổ lớn. Bóng đen của Bà Cậu co giật liên hồi, tiếng rú hét của ả chuyển từ giận dữ sang van xin, đau đớn.
Thiên gượng dậy, dùng hết chút sức lực cuối cùng, lao đến ôm lấy bình dầu hỏa thắp đèn bão ném thẳng vào bức tượng đá, rồi châm lửa.
"Chết đi!"
Chương 7: Hỏa Thiêu Nghiệp Chướng và Ánh Bình Minh Muộn
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, bao trùm lấy bức tượng đá đen và cả bóng đen tà ác của Bà Cậu. Tiếng gào thét thê lương của con quỷ sông vang vọng khắp vùng sông nước Cổ Cò, khiến những xác chết dưới sông cũng phải run rẩy chìm dần xuống đáy sâu.
Ngôi nhà gỗ cổ kính của Cụ Cửu nhanh chóng bị ngọn lửa thiêu rụi. Lửa cháy ngùn ngụt giữa đêm mưa gió, tựa như một ngọn hải đăng khổng lồ soi sáng cả khúc sông u tối.
Thiên nắm lấy tay Lài, cả hai nhảy khỏi ngôi nhà sàn đang sụp đổ xuống con thuyền nhỏ phía dưới ngay trước khi toàn bộ cấu trúc gỗ đổ sụp xuống sông trong một tiếng rầm lớn. tàn tro và lửa đỏ rơi xuống mặt nước, xèo xèo tắt lịm.
Khi ngôi nhà hoàn toàn biến mất dưới dòng sông, mặt nước bỗng chốc trở nên phẳng lặng một cách lạ kỳ. Sương mù tan biến, gió ngừng thổi, và từ phía chân trời xa, những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu ló rạng, nhuộm vàng cả khúc sông Cổ Cò.
Thiên và Lài mệt mỏi nhìn ra mặt nước. Từ phía Vực Gió Huýt, một vài bóng người từ từ nổi lên mặt nước. Nhưng lần này, họ không còn đứng thẳng hay mang vẻ hung dữ nữa. Họ nổi ngang, gương mặt thanh thản như đang ngủ. Trong số đó, có Thắm - em gái của Lài.
Lài khóc nấc lên vì vui sướng, vội vàng chèo thuyền lại gần để đưa xác em gái lên. Khế ước hắc ám bị phá hủy, linh hồn của những nạn nhân bị giam giữ cuối cùng đã được giải thoát để đi vào cõi luân hồi.
Thiên nhìn xuống dòng nước trong vắt dưới ánh bình minh. Anh thấy bóng dáng của cha và ông nội hiện lên lần cuối. Ông nội mỉm cười, cái gật đầu nhẹ như một lời khen ngợi dành cho đứa cháu trai dũng cảm. Cha anh nhìn anh với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương, trước khi cả hai bóng hình dần dần tan biến vào làn nước ấm áp của buổi sớm mai.
Nghiệp oán ba thế hệ của dòng họ Trần tại ấp Kinh Cùng cuối cùng đã được hóa giải bằng máu, lửa và tình yêu thương. Thiên biết, từ nay về sau, khúc sông Cổ Cò sẽ không còn là nỗi ám ảnh kinh hoàng của người dân nơi đây nữa. Nó đã trở lại là một dòng sông hiền hòa, chở che cho những kiếp người miền Tây sông nước đầy chất phác và kiên cường.
