Nơi Những Cánh Bồ Công Anh Ngược Gió
Cây bútLam Anh
Chủ đề
Truyện ngắn Học đường
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Góc bàn số 12 và những vệt nắng muộn
Tháng Chín năm ấy, Hà Nội đón chúng tôi bằng những cơn mưa rào bất chợt, nhanh đến rồi đi như một cái chớp mắt của thời gian. Trường THPT Chu Văn An cổ kính nằm nép mình bên hồ Tây lộng gió, những bức tường vàng rêu phong đã chứng kiến biết bao thế hệ học sinh đi qua. Đối với tôi, ngôi trường này vừa là nơi trú ẩn, vừa là một khoảng lặng dài trong những năm tháng niên thiếu đầy biến động.
Tôi là Lâm. Trong mắt thầy cô và bạn bè, tôi là một kẻ vô hình đúng nghĩa. Tôi không giỏi thể thao, không xuất sắc trong các kỳ thi học sinh giỏi, cũng chẳng phải là một cán bộ lớp gương mẫu. Tôi chỉ thích vẽ. Cuốn sổ phác thảo luôn là vật bất ly thân của tôi, nơi tôi trút bỏ mọi tâm sự và những mảnh vỡ cảm xúc của một gia đình đang trên bờ vực đổ vỡ. Bố mẹ tôi đã không còn nhìn mặt nhau từ lâu. Những bữa cơm gia đình chỉ còn là những khoảng lặng đáng sợ hoặc những trận cãi vã nảy lửa không hồi kết. Tôi trốn chạy khỏi ngôi nhà lạnh lẽo ấy bằng cách đến trường thật sớm và về thật muộn.
Góc bàn số 12 sát cửa sổ lớp 12D2 là vương quốc riêng của tôi. Từ đây, tôi có thể nhìn thấy những tán bàng lá đỏ, những vệt nắng cuối chiều nhảy múa trên bậu cửa sổ, và cả khoảng sân trường rộn rã tiếng cười đùa mà tôi chưa bao giờ cảm thấy mình thuộc về. Người duy nhất kéo tôi ra khỏi thế giới cô độc ấy là Khánh.
Khánh là một chàng trai hoàn toàn trái ngược với tôi. Cậu ấy cao mét tám, làn da rám nắng, nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi và là ngôi sao của đội bóng rổ trường. Khánh hoạt bát, ồn ào và được rất nhiều bạn nữ thầm thương trộm nhớ. Thế nhưng, chẳng ai biết rằng đằng sau vẻ ngoài năng động ấy, Khánh luôn phải chịu áp lực nặng nề từ người cha là một sĩ quan quân đội nghiêm khắc. Bố Khánh muốn cậu ấy thi vào Học viện Kỹ thuật Quân sự, trong khi ước mơ duy nhất của cậu là được theo đuổi ngành khoa học thể thao. Chúng tôi chơi thân với nhau từ năm lớp mười, sau một lần Khánh ra tay nghĩa hiệp cứu tôi khỏi đám học sinh cá biệt thích bắt nạt kẻ yếu. Kể từ đó, một kẻ trầm lặng như tôi và một đứa ồn ào như Khánh đã tạo nên một tình bạn kỳ lạ nhưng vô cùng bền chặt.
"Này Lâm, lại vẽ à?" Khánh bước vào lớp, ném chiếc ba lô nặng trĩu xuống bàn rồi tự nhiên khoác vai tôi. "Hôm nay có học sinh mới chuyển đến lớp mình đấy. Nghe nói là một bạn nữ từ trong Nam ra, xinh lắm!"
Tôi chỉ ừ hử cho qua chuyện, tay vẫn không ngừng đưa bút chì phác họa bóng dáng của cây phượng vĩ già ngoài sân. Tôi không quan tâm đến học sinh mới, bởi cuộc sống của tôi đã quá đủ rắc rối rồi. Thế nhưng, tôi không ngờ rằng sự xuất hiện của cô gái ấy lại là bước ngoặt thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi.
"Cả lớp trật tự nào!" Cô chủ nhiệm gõ thước lên bảng. "Hôm nay lớp chúng ta đón nhận một thành viên mới. Em giới thiệu bản thân đi."
Tôi ngước mắt lên và bỗng chốc sững sờ. Đứng trên bục giảng là một cô gái có dáng người thanh mảnh, mái tóc đen dài xõa ngang vai, làn da trắng ngần và đôi mắt sáng, trong veo như hồ nước mùa thu. Cô ấy mặc chiếc áo dài trắng truyền thống, trông dịu dàng và mong manh đến lạ kỳ.
"Chào thầy cô và các bạn, mình tên là An. Mình vừa chuyển từ Thành phố Hồ Chí Minh ra đây. Rất mong được mọi người giúp đỡ."
Giọng nói của An ngọt ngào, ấm áp, mang chút âm hương miền Nam khiến cả lớp xôn xao. Cô chủ nhiệm nhìn quanh một lượt rồi chỉ tay về phía góc bàn của tôi: "An xuống ngồi cạnh bạn Lâm ở bàn số 12 nhé. Lâm là người trầm tính, em ngồi đó sẽ dễ tập trung học tập hơn."
Tim tôi bỗng đập chệch một nhịp khi An ôm cặp sách đi về phía mình. Cô ấy mỉm cười lịch sự, khẽ gật đầu chào tôi rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Một mùi hương thoang thoảng như hoa bưởi dịu nhẹ tỏa ra từ mái tóc của An, khiến góc bàn vốn dĩ u ám của tôi bỗng trở nên bừng sáng.
Chương 2: Thanh âm từ tầng thượng cũ
Những ngày đầu tiên ngồi cạnh nhau, giữa tôi và An hầu như không có cuộc đối thoại nào đáng kể. Tôi vẫn chìm đắm trong những bức vẽ của mình, còn An thì chăm chú nghe giảng và ghi chép rất cẩn thận. Tuy nhiên, tôi nhận ra An có một thói quen rất đặc biệt. Thỉnh thoảng, cô ấy lại vô thức dùng những ngón tay thon dài của mình gõ nhịp lên mặt bàn gỗ, tạo thành những giai điệu vô cùng êm tai. Đôi mắt cô ấy khi đó thường nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, như thể đang bay bổng ở một thế giới nào đó.
Một buổi chiều muộn, khi cả lớp đã ra về hết, tôi vẫn nán lại để hoàn thành bức vẽ về tòa nhà "Cựu học xá" – một công trình kiến trúc cổ kính từ thời Pháp thuộc nằm ở góc khuất của trường, nay đã bị khóa kín vì xuống cấp. Tôi đang mải mê tô bóng thì một giọng nói vang lên bên cạnh:
"Cậu vẽ đẹp thật đấy, Lâm ạ."
Tôi giật mình quay sang, thấy An vẫn chưa về. Cô ấy đang đứng bên cạnh tôi, chăm chú nhìn vào bức vẽ. Gương mặt cô ấy ở khoảng cách gần trông càng thanh tú hơn, đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực ngoài cửa sổ.
"Cảm ơn cậu," tôi ngượng ngùng đáp, định gấp cuốn sổ lại.
"Đừng đóng lại mà," An khẽ ngăn tôi. "Cậu vẽ tòa nhà này... cậu có biết trên tầng thượng của nó có gì không?"
Tôi lắc đầu: "Tớ nghe nói chỗ đó bị bỏ hoang từ lâu rồi, cửa lúc nào cũng khóa chặt."
An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như đóa quỳnh nở muộn. "Ở đó có một cây dương cầm cũ. Một cây Grand Piano tuyệt đẹp, dù đã bám đầy bụi nhưng vẫn còn chơi được. Tớ đã nhìn thấy nó qua khe cửa sổ bị nứt khi đi dạo quanh đó."
Đôi mắt An sáng lên một niềm đam mê mãnh liệt khi nhắc đến cây đàn. Tôi bỗng thấy tò mò: "Cậu biết chơi piano sao?"
"Ừ, tớ học đàn từ năm sáu tuổi. Đối với tớ, piano là cuộc sống," An nói, nhưng rồi ánh mắt cô ấy bỗng thoáng qua một nỗi buồn u uất. "Nhưng ở nhà, tớ chỉ được phép chơi những bản nhạc cổ điển khô khan theo yêu cầu của mẹ. Tớ ước gì có một nơi để tớ được tự do chơi những giai điệu của riêng mình."
Ý nghĩ đó nhen nhóm trong đầu tôi một sự liều lĩnh chưa từng có. Ngày hôm sau, tôi đem chuyện này kể với Khánh. Nghe xong, mắt Khánh sáng rực lên:
"Chuyện nhỏ! Bác Năm bảo vệ là đồng hương của bố tớ, lại cực kỳ quý tớ vì tớ hay mua trà nóng cho bác. Để tớ mượn chìa khóa phòng nhạc cũ cho. Chúng ta sẽ có một căn cứ bí mật!"
Và thế là, kế hoạch "đột nhập" bắt đầu. Chiều hôm đó, sau khi tiếng chuông tan học vang lên, ba chúng tôi lén lút đi về phía tòa nhà cổ. Khánh cầm trên tay chiếc chìa khóa rỉ sét, nhẹ nhàng tra vào ổ khóa của cánh cửa gỗ lớn. Tiếng "cạch" vang lên khô khốc, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một lối đi tối tăm và nồng mùi ẩm mốc.
Chúng tôi bước lên những bậc cầu thang gỗ kêu kẽo kẹt theo từng bước chân. Lên đến tầng thượng, một không gian rộng lớn mở ra trước mắt. Ánh nắng chiều tà xuyên qua những ô cửa kính màu vỡ vụn, chiếu những luồng sáng vàng óng ánh vào giữa căn phòng. Và ở đó, đúng như An nói, là một cây dương cầm lớn màu đen, phủ một lớp bụi dày nhưng vẫn toát lên vẻ kiêu sa, cổ kính.
An chạy đến bên cây đàn như một đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi yêu thích. Cô ấy dùng bàn tay run rẩy vuốt ve lớp gỗ bóng loáng dưới lớp bụi. Tôi và Khánh nhanh chóng bắt tay vào việc. Chúng tôi dùng khăn giấy và áo khoác cũ để lau sạch chiếc ghế băng và nắp đàn. Khi lớp bụi được gạt đi, cây đàn như được hồi sinh, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.
An ngồi xuống ghế, hít một hơi thật sâu rồi đặt những ngón tay lên phím đàn. Cô ấy nhấn một phím. Tiếng đàn vang lên, trầm ấm và vang vọng khắp căn phòng trống. An mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn trên má.
Cô ấy bắt đầu chơi. Đó không phải là một bản nhạc cổ điển phức tạp của Mozart hay Bach, mà là một giai điệu vô cùng nhẹ nhàng, uyển chuyển, lúc trầm lúc bổng như tiếng mưa rơi, lúc lại mạnh mẽ, dồn dập như sóng vỗ. Tôi chưa bao giờ được nghe một thứ âm nhạc nào chạm đến trái tim mình như thế. Dưới ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ cả căn phòng, bóng dáng An uyển chuyển theo từng nhịp điệu, mái tóc dài bay nhẹ trong gió heo may. Tôi lặng người, nhanh chóng mở cuốn sổ phác thảo, tay đưa bút lia lịa để ghi lại khoảnh khắc kỳ diệu này.
Khánh ngồi bệt trên một chiếc hòm gỗ cũ, hai tay chống cằm, mắt chữ O miệng chữ O nhìn An biểu diễn. Khi nốt nhạc cuối cùng ngân vang rồi tan vào không trung, cả tôi và Khánh đều đứng bật dậy vỗ tay rầm rộ.
"Tuyệt vời quá, An ơi! Cậu chơi bản nhạc gì thế?" Khánh trầm trồ.
An quay lại, má ửng hồng vì ngượng ngùng: "Đây là bản nhạc tớ tự viết. Tớ đặt tên cho nó là 'Khúc Ca Của Những Cánh Bồ Công Anh'. Tớ luôn ước mơ được chơi nó trên một sân khấu lớn, nhưng mẹ tớ... bà ấy không bao giờ cho phép."
"Bản nhạc này thực sự rất đẹp," tôi chân thành nói, đưa bức phác họa cho An xem. "Nó mang lại cho tớ cảm giác tự do, giống như những cánh bồ công anh bay ngược gió vậy."
An nhận lấy bức vẽ, mắt lấp lánh niềm vui: "Cảm ơn cậu, Lâm. Bức vẽ này... tớ sẽ giữ nó thật cẩn thận."
Chương 3: Ba mảnh ghép của mùa hạ
Kể từ ngày hôm đó, căn phòng nhạc cũ kỹ trên tầng thượng trở thành thánh đường của ba chúng tôi. Mỗi buổi chiều sau giờ học, chúng tôi lại tụ tập ở đây. Khánh dùng sự khéo léo của mình để sửa lại những ô cửa kính bị vỡ, mang đến một vài chiếc đệm ngồi êm ái và một chiếc đài cassette cũ. Tôi thì dùng cọ vẽ trang trí lên những mảng tường loang lổ bằng những hình vẽ bồ công anh sinh động. An phụ trách mang đến những giai điệu ngọt ngào, xua tan đi sự lạnh lẽo của căn phòng hoang phế.
Chúng tôi chia sẻ with nhau tất cả mọi thứ. Trong không gian ngập tràn tiếng đàn và nắng ấm ấy, những bí mật thầm kín nhất, những tổn thương sâu sắc nhất dần được phơi bày.
Một buổi chiều mưa tầm tã, tiếng mưa gõ liên hồi vào mái tôn rỉ sét tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn. Chúng tôi ngồi quây quần bên chiếc đài cassette đang phát một bản nhạc nhẹ. Lâm nhìn ra ngoài trời mưa, lòng nặng trĩu:
"Bố mẹ tớ quyết định ly hôn rồi. Ngày mai mẹ tớ sẽ dọn ra khỏi nhà, còn bố tớ cũng định bán căn nhà hiện tại để mua một căn chung cư nhỏ. Tớ sẽ phải tự lập sớm. Nhiều lúc tớ tự hỏi, tại sao họ lại sinh tớ ra nếu như không thể cho tớ một gia đình trọn vẹn?"
Khánh vỗ mạnh vào vai tôi, giọng kiên quyết: "Đừng nghĩ thế, Lâm. Bố mẹ cậu không cần cậu, nhưng tớ và An cần cậu. Từ nay về sau, ba chúng ta là một gia đình. Có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ cùng nhau gánh vác."
An khẽ gật đầu, đôi mắt đượm buồn nhìn tôi: "Lâm ạ, tớ hiểu cảm giác của cậu. Có những lúc tớ cũng cảm thấy mình như một con búp bê trong tủ kính của mẹ. Mẹ tớ quản lý mọi thứ, từ việc tớ mặc gì, chơi với ai, cho đến việc tớ phải trở thành một nghệ sĩ piano ra sao. Mẹ chưa từng hỏi tớ có mệt không, có hạnh phúc không. Nhiều khi tớ chỉ muốn biến mất, nhưng tớ không thể."
Cô ấy dừng lại một chút, khẽ chạm tay vào lồng ngực mình: "Tớ bị hẹp van tim bẩm sinh. Bác sĩ nói tớ không được vận động mạnh, không được để cảm xúc quá kích động. Mẹ tớ lấy lý do đó để giữ tớ trong một chiếc lồng sắt vô hình. Nhưng tớ không muốn sống một cuộc đời được lập trình sẵn. Tớ muốn được sống thực sự, dù chỉ là một ngày."
Nghe những lời tâm sự của An, tôi và Khánh bỗng lặng người. Chúng tôi nhận ra, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng, mỗi người trong chúng tôi đều mang một vết thương lòng rớm máu. Nhưng chính nhờ những vết thương ấy, chúng tôi lại tìm thấy sự đồng điệu và gắn kết kỳ diệu. Ba mảnh ghép cô đơn, tổn thương đã ghép lại thành một bức tranh thanh xuân ấm áp và rực rỡ.
Thời gian trôi qua, kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông và đại học ngày càng cận kề. Áp lực học tập đè nặng lên vai mỗi học sinh cuối cấp. Khánh phải đối mặt với những trận lôi đình của bố khi cậu kiên quyết đăng ký vào trường Đại học Thể dục Thể thao thay vì Học viện Kỹ thuật Quân sự. Lâm thì vừa phải tự chăm sóc bản thân trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, vừa phải vật lộn với những bài vẽ nộp vào trường Mỹ thuật. An thì ngày càng tiều tụy dưới lịch trình luyện tập dày đặc do mẹ sắp đặt để chuẩn bị cho buổi hòa nhạc tuyển chọn du học Singapore.
Tuy nhiên, cứ mỗi chiều, chúng tôi lại trốn lên căn phòng nhạc. Đó là nơi duy nhất chúng tôi được là chính mình, được tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục chiến đấu với cuộc sống khắc nghiệt ngoài kia.
Chương 4: Những rạn nứt vô hình
Thế nhưng, những ngày tháng bình yên ấy không kéo dài mãi mãi. Giông bão ập đến vào một ngày cuối đông, khi những cơn gió mùa đông bắc tràn về buốt giá.
Mẹ của An, bà Minh, là một người phụ nữ sắc sảo và vô cùng nghiêm khắc. Bà bắt đầu nghi ngờ khi thấy kết quả học tập các môn lý thuyết âm nhạc cổ điển của An có dấu hiệu sa sút, và cô thường xuyên về nhà muộn hơn bình thường. Bà đã âm thầm theo dõi An.
Chiều hôm đó, chúng tôi đang ở trong phòng nhạc. An đang say sưa chơi bản nhạc tự sáng tác, Khánh thì đang tập ném bóng rổ vào một chiếc rổ tự chế treo trên tường, còn tôi thì ngồi vẽ chân dung An. Không khí đang vô cùng ấm áp và ngập tràn tiếng cười thì cánh cửa gỗ bỗng bị đẩy mạnh ra.
"Rầm!"
Tiếng động lớn khiến tất cả chúng tôi giật mình. Bà Minh đứng ở ngưỡng cửa, gương mặt trang điểm cầu kỳ giờ đây đằng đằng sát khí. Đi bên cạnh bà là thầy hiệu trưởng và bác Năm bảo vệ với vẻ mặt vô cùng bối rối.
"An! Con đang làm cái gì thế này?" Giọng bà Minh sắc lẹm, vang lên đầy uy quyền.
An đứng bật dậy, mặt cắt không còn giọt máu, đôi môi run rẩy: "Mẹ... sao mẹ lại ở đây?"
Bà Minh bước nhanh vào phòng, ánh mắt khinh miệt lướt qua những bức tranh vẽ trên tường, chiếc đài cassette cũ kỹ, rồi dừng lại ở tôi và Khánh. Bà giật lấy cuốn sổ phác thảo trên tay tôi, nhìn vào bức vẽ chân dung An rồi thẳng tay xé toạc nó ra làm đôi.
"Cháu..." Tôi lắp bắp, lòng đau nhói khi nhìn đứa con tinh thần bị hủy hoại.
"Các cậu là ai?" Bà Minh chỉ tay vào mặt tôi và Khánh. "Hóa ra đây là lý do con gái tôi trốn học, học hành sa sút sao? Các cậu có biết An là ai không? Nó là một tài năng âm nhạc, tương lai của nó là ở những nhà hát lớn ở nước ngoài, chứ không phải ở cái xó xỉnh bẩn thỉu này với những đứa trẻ không có tương lai như các cậu!"
"Bác không được nói bạn cháu như thế!" Khánh đứng chắn trước mặt tôi, giọng tức giận.
"Cậu im đi!" Bà Minh quát lớn, rồi quay sang An, thẳng tay tát một cú trời giáng vào má cô. "Con làm mẹ quá thất vọng, An ạ! Mẹ đã hy sinh tất cả vì con, vậy mà con lại lén lút đến đây để đàn đúm với những kẻ vô giáo dục này sao? Con có biết trái tim của con không thể chịu đựng được những trò nổi loạn này không?"
Cú tát mạnh khiến An ngã nhào xuống đất, khóe môi rỉ máu. Đôi mắt cô ấy ngập tràn nước mắt, nhưng không phải vì đau, mà vì sự nhục nhã và bất lực.
"Mẹ... con xin mẹ... đừng nói các bạn..." An khóc nấc lên.
Tôi và Khánh định lao đến đỡ An nhưng bà Minh đã thô bạo kéo cô ấy đứng dậy. Bà quay sang thầy hiệu trưởng: "Thầy nhìn xem, con gái tôi bị lôi kéo vào những trò vô bổ này ngay trong trường học. Tôi yêu cầu nhà trường phải có biện pháp xử lý nghiêm khắc hai học sinh này, và lập tức khóa kín căn phòng này lại."
Nói rồi, bà kéo lê An đi ra ngoài, phớt lờ những tiếng khóc cầu xin của cô. Cánh cửa phòng nhạc một lần nữa bị đóng sập lại, để lại tôi và Khánh đứng lặng người trong bóng tối đang dần bao trùm.
Ngày hôm sau, nhà trường ra quyết định kỷ luật Khánh đình chỉ học ba ngày vì hành vi tự ý sử dụng tài sản nhà trường khi chưa được phép và vô lễ với phụ huynh. Tôi cũng bị cảnh cáo trước toàn trường. Căn phòng nhạc cũ kỹ bị khóa bằng một chiếc khóa xích sắt to bự, nội dung trang trí trên tường bị quét vôi trắng xóa. Tất cả những dấu vết về một thiên đường nhỏ của chúng tôi đã bị xóa sạch trong nháy mắt.
Nhưng điều tồi tệ nhất là An hoàn toàn biến mất. Cô ấy không đến trường, điện thoại không liên lạc được. Tôi và Khánh đã đến tận nhà An nhưng ngôi biệt thự lớn luôn đóng cửa cài then, người giúp việc bảo bà Minh đã cấm không cho ai gặp An và cô đang phải chuẩn bị cho kỳ thi tuyển chọn du học sắp tới.
Suốt hai tuần liền, lớp học 12D2 trở nên trống trải lạ thường. Góc bàn số 12 chỉ còn mình tôi trơ trọi với những vệt nắng muộn lạnh lẽo. Tôi không còn vẽ nữa, cuốn sổ phác thảo nằm im lìm trong ngăn bàn. Khánh cũng trở nên lầm lì, ít nói, cậu ấy lao vào tập luyện bóng rổ như một cách để giải tỏa sự bất lực trong lòng.
Chương 5: Khúc vĩ thanh dưới mưa
Thời gian trôi nhanh đến cuối tháng Năm, mùa hoa phượng vĩ đã nở đỏ rực một góc trời, báo hiệu mùa chia tay của tuổi học trò. Trường THPT Chu Văn An tổ chức "Lễ Tri Ân và Trưởng Thành" cho học sinh khối 12. Đây là sự kiện lớn nhất trong năm, nơi các học sinh được bày tỏ lòng biết ơn đối với cha mẹ, thầy cô và nói lời chia tay bạn bè.
Hội trường lớn của trường được trang hoàng lộng lẫy, ngập tràn hoa và bóng bay. Âm nhạc vang lên rộn rã, nhưng lòng tôi và Khánh thì như tơ vò. Chúng tôi đứng ở góc cuối hội trường, mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.
"Hôm nay An chắc chắn sẽ biểu diễn," Khánh thì thầm, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ. "Tớ nghe nói mẹ cậu ấy đã đồng ý cho cậu ấy tham gia buổi lễ này như một buổi biểu diễn tốt nghiệp trước khi sang Singapore vào ngày mai."
Tim tôi thắt lại. Ngày mai cô ấy đi rồi sao? Vậy mà chúng tôi còn chưa được nói với nhau một lời từ biệt.
"Sau đây, xin kính mời quý vị đại biểu, thầy cô và các bạn học sinh cùng thưởng thức tiết mục độc tấu piano của bạn Nguyễn Hoàng An, lớp 12D2, đại diện cho câu lạc bộ âm nhạc của trường," tiếng MC vang lên dõng dạc.
Cả hội trường im phăng phắc. Từ phía sau cánh gà, An bước ra. Cô ấy mặc một chiếc đầm trắng tinh khôi, mái tóc đen dài được tết gọn gàng sang một bên. Trông cô ấy vô cùng xinh đẹp nhưng gương mặt lại nhợt nhạt, mệt mỏi rõ rệt. Đôi mắt An lướt nhanh qua hàng ghế khán giả, nơi bà Minh đang ngồi ở hàng ghế đầu với nụ cười kiêu hãnh, rồi dừng lại ở góc cuối hội trường.
Khi mắt chúng tôi chạm nhau, một tia sáng ấm áp bỗng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của An. Cô ấy khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng quyết tâm sắt đá.
An bước đến bên cây đàn Grand Piano sang trọng đặt giữa sân khấu. Cô ấy cúi chào khán giả rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế. Theo chương trình đăng ký, An sẽ chơi bản Nocturne Op. 9 No. 2 của Chopin – một bản nhạc cổ điển đòi hỏi kỹ thuật cao và sự chuẩn mực tuyệt đối.
An đặt tay lên phím đàn. Cả hội trường nín thở chờ đợi. Thế nhưng, cô ấy không bấm phím ngay mà nhắm mắt lại trong vài giây. Khi mở mắt ra, ánh mắt cô ấy không còn vẻ rụt rè, sợ hãi thường ngày nữa.
"Bùm!"
Một âm thanh mạnh mẽ, dồn dập vang lên, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh. Đó không phải là giai điệu êm dịu của Chopin. Đó là những nốt nhạc đầu tiên của "Khúc Ca Của Những Cánh Bồ Công Anh".
Bà Minh đứng bật dậy ngay lập tức, gương mặt biến sắc vì kinh ngạc và giận dữ. Bà định bước lên sân khấu để ngăn cản, nhưng thầy hiệu trưởng ngồi bên cạnh đã khẽ giữ bà lại, thì thầm điều gì đó. Cả hội trường xôn xao trong vài giây đầu, nhưng rồi nhanh chóng bị cuốn vào thứ âm nhạc kỳ diệu đang vang lên.
Tiếng đàn của An hôm nay khác hẳn những lần cô chơi trong phòng nhạc cũ. Nó không còn là tiếng lòng thầm kín của một cô gái cô đơn, mà là lời tuyên ngôn mạnh mẽ của một tâm hồn khao khát tự do. Tiếng đàn lúc réo rắt như tiếng gió thổi qua những cánh đồng hoa, lúc lại dồn dập, bão bùng như những cánh bồ công anh đang nỗ lực bay ngược chiều gió bão để tìm kiếm bầu trời của riêng mình.
An chơi đàn bằng tất cả thể xác và linh hồn. Đôi bàn tay thon dài của cô lướt trên phím đàn nhanh như một cơn gió, mái tóc bay nhẹ theo từng nhịp chuyển động của cơ thể. Những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ.
Tôi nhìn An, nước mắt cũng tự bao giờ tràn mi. Tôi thấy lại những buổi chiều muộn ngập tràn nắng vàng trên tầng thượng cũ, thấy tiếng cười giòn giã của Khánh, thấy những bức vẽ bồ công anh đầy hy vọng. Đó là thanh xuân của chúng tôi, là tình bạn vô giá mà không một thế lực nào có thể xóa nhòa.
"Cố lên, An ơi!" Khánh hét lớn từ cuối hội trường, hai tay loa lại trước miệng. Tiếng hét của cậu ấy vang vọng khắp không gian, tiếp thêm sức mạnh cho cô gái trên sân khấu.
Nốt nhạc cuối cùng vang lên, ngân dài, mạnh mẽ và kiêu hãnh rồi từ từ tan vào không trung. An buông hai tay khỏi phím đàn, ngực phập phồng thở dốc, nhưng gương mặt cô rạng rỡ một nụ cười hạnh phúc chưa từng có. Cô ấy đã làm được. Cô ấy đã chơi bản nhạc của riêng mình trước hàng trăm người, giải phóng bản thân khỏi chiếc lồng sắt bấy lâu nay.
Cả hội trường im lặng trong một giây, rồi đột nhiên, tiếng vỗ tay vang dội như sấm truyền khắp khán phòng. Tất cả học sinh khối 12 đều đứng bật dậy, hò reo, cổ vũ nồng nhiệt. Ngay cả những thầy cô giáo nghiêm khắc nhất cũng không giấu được sự xúc động, vỗ tay tán thưởng không ngừng. Chỉ có bà Minh là đứng lặng người, gương mặt phức tạp nhìn con gái trên sân khấu.
An đứng dậy, cúi chào khán giả. Cô không nhìn mẹ, mà hướng ánh mắt về phía tôi và Khánh, khẽ gật đầu như một lời cảm ơn và từ biệt.
Chương 6: Phía sau những cánh bồ công anh
Ngày hôm sau, An lên máy bay sang Singapore. Tôi và Khánh không thể đến sân bay tiễn cô ấy vì lịch trình gấp rút của bà Minh. Thế nhưng, trước khi đi, An đã nhờ bác Năm bảo vệ gửi lại cho chúng tôi một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Tôi và Khánh ngồi trên bậc thềm của tòa nhà "Cựu học xá" giờ đã bị khóa chặt, cùng nhau mở chiếc hộp. Bên trong là ba chiếc băng cassette được ghi âm cẩn thận, một bức phác họa chân dung ba chúng tôi do tôi vẽ mà An đã dán lại bằng băng dính một cách tỉ mỉ, và một bức thư viết tay nét chữ nắn nót:
"Lâm và Khánh thân yêu,
Khi hai cậu đọc được những dòng chữ này, tớ đã ở độ cao mười nghìn mét, bay về phía một chân trời mới. Tớ viết những dòng này trong nước mắt, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc và lòng biết ơn.
Cảm ơn hai cậu vì đã xuất hiện trong cuộc đời tớ, đã mang đến cho tớ một mùa hạ rực rỡ nhất, ấm áp nhất mà tớ từng có. Căn phòng nhạc cũ kỹ ấy, tiếng cười của Khánh, những bức vẽ của Lâm... tất cả sẽ là hành trang vô giá theo tớ đi suốt cuộc đời.
Buổi biểu diễn hôm qua là lần đầu tiên tớ cảm thấy mình thực sự được sống. Mẹ tớ đã rất tức giận, nhưng trên đường về nhà, mẹ đã im lặng rất lâu. Lần đầu tiên, mẹ không mắng tớ. Có lẽ mẹ đã hiểu rằng, âm nhạc của tớ không phải là thứ vô giá trị. Tớ đi Singapore lần này không chỉ để học học viện âm nhạc, mà quan trọng hơn là để thực hiện một cuộc phẫu thuật tim lớn. Bác sĩ nói nếu thành công, tớ sẽ có một trái tim khỏe mạnh như bao người khác.
Tớ sẽ chiến đấu hết mình để có thể trở về gặp lại hai cậu. Hãy hứa với tớ, hai cậu cũng phải sống thật rực rỡ nhé. Lâm phải tiếp tục vẽ, vẽ nên những thế giới tươi đẹp của cậu. Khánh phải tiếp tục chơi bóng, trở thành một huấn luyện viên xuất sắc như cậu hằng mơ ước. Chúng ta là những cánh bồ công anh, dù bị gió thổi bay đi muôn phương, nhưng rễ của chúng ta vẫn mãi thuộc về căn phòng nhạc cũ kỹ ngày ấy.
Hẹn gặp lại hai cậu vào một ngày nắng ấm.
Thương các cậu nhiều,
Hoàng An."
Tôi ôm bức thư vào lòng, nước mắt rơi lã chã xuống mặt giấy. Khánh bên cạnh cũng quay mặt đi, bờ vai rộng khẽ run lên. Chúng tôi nắm chặt tay nhau, tự hứa với lòng mình sẽ thực hiện lời hứa với An.
Năm năm sau...
Hà Nội một ngày mùa thu dịu mát, gió heo may thổi nhẹ qua những tán cây bên hồ Tây. Tại một phòng triển lãm nghệ thuật hiện đại ở trung tâm thành phố, một buổi triển lãm tranh cá nhân đang thu hút rất nhiều sự chú ý của giới mộ điệu. Tên của buổi triển lãm là "Nơi Những Cánh Bồ Công Anh Ngược Gió".
Tác giả của buổi triển lãm không ai khác chính là Lâm – nay đã là một họa sĩ trẻ triển vọng với phong cách vẽ đầy chất thơ và hoài niệm. Tôi mặc bộ vest lịch lãm, đứng giữa phòng tranh ngập tràn ánh sáng, mỉm cười chào đón các vị khách.
"Này, họa sĩ lớn! Chúc mừng cậu nhé!" Một giọng nói oanh vàng quen thuộc vang lên.
Tôi quay lại và mỉm cười rạng rỡ. Khánh bước vào, mặc chiếc áo khoác thể thao năng động, gương mặt rám nắng đầy nam tính. Cậu ấy vừa dẫn dắt đội bóng rổ trẻ của thành phố giành chức vô địch quốc gia tuần trước. Hai chúng tôi ôm chầm lấy nhau, một cái ôm siết chặt của những người trưởng thành đã cùng nhau đi qua giông bão.
Chúng tôi cùng nhau bước đến trước bức tranh lớn nhất, được đặt ở vị trí trung tâm của phòng triển lãm. Bức tranh vẽ một căn phòng nhạc cổ kính ngập tràn nắng vàng, một cô gái mặc váy trắng đang say sưa chơi piano bên cửa sổ, và hai chàng trai – một người đang vẽ, một người đang ôm quả bóng rổ – chăm chú lắng nghe. Phía ngoài cửa sổ, những cánh hoa bồ công anh màu trắng đang bay ngược chiều gió, hướng về phía bầu trời xanh thẳm.
"Đẹp thật đấy," Khánh trầm trồ, mắt lấp lánh niềm tự hào. "Cậu đã tái hiện lại hoàn hảo thiên đường của chúng ta."
"Ừ, tớ luôn muốn giữ lại khoảnh khắc ấy mãi mãi," tôi khẽ đáp.
Đúng lúc đó, từ góc phòng triển lãm, nơi đặt một cây đàn Grand Piano màu đen sang trọng phục vụ cho buổi lễ khai mạc, một giai điệu bỗng nhiên vang lên.
Đó là một giai điệu nhẹ nhàng, uyển chuyển, lúc trầm lúc bổng như tiếng mưa rơi, lúc lại mạnh mẽ, dồn dập như sóng vỗ. Cả tôi và Khánh đều khựng lại, tim đập liên hồi. Giai điệu này... không thể sai đi đâu được.
Chúng tôi từ từ quay đầu lại.
Ngồi bên cây đàn piano là một cô gái có dáng người thanh mảnh, mái tóc đen dài xõa ngang vai, mặc chiếc đầm trắng tinh khôi. Gương mặt cô ấy hồng hào, rạng rỡ sức sống, đôi mắt sáng trong veo như hồ nước mùa thu nhìn chúng tôi, mỉm cười.
Nốt nhạc cuối cùng ngân vang rồi tan vào không trung. Cô gái đứng dậy, bước về phía chúng tôi, giọng nói ngọt ngào ấm áp mang chút âm hưởng miền Nam vang lên:
"Tớ đã trở về rồi đây, Lâm, Khánh."
Nắng thu Hà Nội rực rỡ xuyên qua cửa kính phòng triển lãm, chiếu lên nụ cười của ba chúng tôi. Những cánh bồ công anh sau bao ngày ngược gió, cuối cùng đã tìm được đường trở về bên nhau.
