Thạch Sanh: Kỷ Nguyên Rỉ Sét
Cây bútMặc Vô Biên
Chủ đề
Cổ tích Việt Nam phóng tác
Tương tác
7 lượt xem
CHƯƠNG I: TIẾNG RÌU GIỮA RỪNG SẮT
Cao Bình vào mùa rụng lá không có màu vàng úa của mùa thu cổ điển. Ở đây, bầu trời luôn bị che phủ bởi một tầng mây xám xịt pha sắc đồng đỏ, hậu quả của hàng trăm ống khói khổng lồ từ các lò luyện kim của hoàng triều ngày đêm phun ra thứ tro than độc hại. Đất đai Cao Bình cứng như đá, ngấm đẫm dầu máy và rỉ sét. Nơi đây không có cây xanh thông thường; bao bọc lấy quận lỵ là Rừng Sắt - một thảm thực vật kỳ dị với những thân cây có vỏ bọc bằng đồng thau và lá là những lá thép sắc lẹm, khua xào xạc mỗi khi gió độc thổi qua.
Trong căn lều dựng bằng những tấm tôn phế liệu dưới gốc một cây sồi sắt cổ thụ, Thạch Sanh đang mài rìu. Gã là một kẻ khổng lồ câm lặng. Thạch Sanh cao hơn tám thước, cơ bắp cuồn cuộn như những bó cáp thép chịu lực dưới boong tàu chiến. Làn da gã màu đồng hun, chằng chịt những vết sẹo do dầu sôi và tia lửa hàn để lại trong những năm tháng gã bị ép làm phu mỏ ở các tầng sâu hạ giới. Thạch Sanh không nói được. Dây thanh quản của gã đã bị phá hủy bởi một luồng khí độc thủy ngân trong một vụ nổ lò hơi thuở thiếu thời. Nhưng bù lại, gã có một đôi tai nhạy bén có thể nghe thấy tiếng rạn nứt nhỏ nhất của kết cấu kim loại và một sức mạnh cơ bắp vô song.
Cây rìu của Thạch Sanh là một kiệt tác tự chế. Thân rìu làm bằng trục truyền động của một cỗ máy khai thác mỏ hỏng, lưỡi rìu được rèn từ mảnh vỡ của một tấm giáp hộ mệnh của hộ vệ hoàng gia cổ xưa. Mỗi nhát rìu gã bổ xuống thân cây sắt không chỉ là sức mạnh vật lý đơn thuần, mà là sự cộng hưởng hoàn hảo giữa nhịp thở của gã và tần số rung động của kim loại. Nhát rìu chém xuống, tia lửa bắn ra như pháo hoa, và một khúc gỗ sắt nặng cả tấn đổ gục, sẵn sàng được đưa vào lò nung để cung cấp năng lượng cho những cỗ máy hơi nước trong thành phố.
Một buổi chiều muộn, khi sương muối chứa axit bắt đầu giăng mù mịt, một tiếng động lạ phá vỡ tiếng rìu đều đặn của Thạch Sanh. Đó là tiếng gầm rú của một động cơ chạy bằng linh thạch cấp thấp, tiếng xích sắt nghiến trên sỏi đá, và tiếng la hét hoảng loạn của con người. Thạch Sanh vác rìu bước ra khỏi lùm cây sắt. Trước mắt gã là một cỗ xe tam luân bọc thép thô sơ đang bị mắc kẹt trong bầm lầy dầu thải. Động cơ xe đang quá nhiệt, khói đen phun ra nghi ngút từ nắp capo. Ba gã đàn ông ăn mặc theo lối thị dân đang ra sức đẩy xe nhưng vô vọng, trong khi từ phía khu rừng tối, tiếng gầm gừ của những con sói cơ khí sinh học (Lũ Sói Sắt) đang tiến lại gần.
Gã đàn ông đứng đầu, mặc chiếc áo khoác bằng da gấu thêu chỉ vàng nhưng đã lấm lem bùn đất, đang gào thét chỉ huy hai tên gia nhân. Đó chính là Lý Thông. Hắn là một thương nhân trung gian chuyên thu mua linh thạch và phụ tùng cơ khí phế liệu để bán lại cho các xưởng chế tạo của hoàng gia. Lý Thông có dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt ti hí luôn đảo liên hồi như những bánh răng đồng trong đồng hồ cát.
Nhìn thấy bầy Sói Sắt với đôi mắt đỏ ngầu bằng đèn LED và hàm răng bằng thép không gỉ đang lao ra từ bóng tối, hai tên gia nhân của Lý Thông sợ hãi bỏ chạy, để mặc chủ nhân của mình gào khóc bên cỗ xe chết máy. Đúng lúc một con Sói Sắt khổng lồ phóng tới, định ngoạm đứt cổ họng Lý Thông, một bóng đen khổng lồ ập xuống. Cú bổ rìu của Thạch Sanh nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Lưỡi rìu nặng nề chém đôi con sói cơ khí, cắt đứt đường dây dẫn dầu thủy lực của nó khiến chất lỏng màu đen phun ra tung tóe. Thạch Sanh không dừng lại, gã xoay người, quật mạnh cán rìu vào đầu con sói thứ hai, làm vỡ nát bộ vi xử lý trung tâm của nó trong một tiếng nổ điện từ nhỏ. Những con sói còn lại, nhận ra sự nguy hiểm từ kẻ săn mồi mới, gầm gừ một lát rồi rút lui vào màn đêm rỉ sét.
Lý Thông run rẩy bò dậy từ vũng dầu, nhìn Thạch Sanh như nhìn một vị thần hộ mệnh bước ra từ huyền thoại. Hắn nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin vốn có, đôi mắt ti hí sáng lên khi nhìn thấy cơ bắp cuồn cuộn và cây rìu khủng khiếp của Thạch Sanh. Đây không đơn thuần là một ân nhân cứu mạng, đây là một mỏ vàng di động, một công cụ hoàn hảo cho những tham vọng đen tối của hắn.
\"Ôi, tráng sĩ! Thần nhân cứu mạng!\" Lý Thông quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Thạch Sanh, giọng nói ngọt ngào như mật ong pha dầu bôi trơn. \"Ta là Lý Thông, chủ phường cơ khí ở quận lỵ. Nếu không có tráng sĩ, xương trắng của ta hôm nay đã làm mồi cho lũ quái vật sắt này rồi. Tráng sĩ câm lặng sao? Không sao, không sao cả! Sự im lặng của ngài chính là sự vĩ đại nhất. Hãy về với ta, chúng ta sẽ kết nghĩa huynh đệ. Nhà ta có đầy đủ dầu mỏ, linh thạch cấp cao và những công cụ tốt nhất để ngài thỏa sức rèn giũa. Chúng ta sẽ là một cặp bài trùng, cùng nhau chinh phục thế giới rỉ sét này!\"
Thạch Sanh nhìn gã đàn ông nhỏ bé trước mặt. Trong thế giới cô độc của gã, chưa từng có ai đề nghị làm bạn, chưa từng có ai gọi gã là \"huynh đệ\". Sự ngây thơ của một kẻ sống giữa thiên nhiên cơ khí hoang dã khiến Thạch Sanh gật đầu. Gã một tay nhấc bổng cỗ xe tam luân nặng hai tấn ra khỏi vũng bùn dầu, đặt nó lên nền đất cứng, rồi lẳng lặng đi theo Lý Thông về phía ánh sáng rực lửa của những lò cao trong thành phố.
CHƯƠNG II: ĐÊM TẾ THẦN Ở ĐỀN HUYẾT GIÁP
Quận lỵ Cao Bình dưới sự quản lý của Quận trưởng là một mê cung của những tháp hơi nước, những đường ống dẫn khí nén chạy chằng chịt trên đầu như mạng nhện, và những khu ổ chuột nghèo nàn ngập trong khói bụi. Lý Thông đưa Thạch Sanh về nhà mình, một tòa nhà ba tầng kiên cố được xây bằng gạch chịu lửa và thép tấm. Tại đây, Thạch Sanh được cho ăn những bữa ăn thịnh soạn bằng thịt thú rừng sấy khô và rượu nếp nương nồng ấm - những thứ xa xỉ mà gã chưa từng được nếm trải. Lý Thông cũng giữ đúng lời hứa, cung cấp cho Thạch Sanh một lò rèn hiện đại với bể chứa dầu tôi luyện và những thỏi thép carbon chất lượng cao. Thạch Sanh cảm kích vô cùng, gã dốc sức làm việc, rèn ra những công cụ cơ khí tinh xảo nhất giúp cửa hàng của Lý Thông phát triển vượt bậc.
Nhưng sự yên bình không kéo dài lâu. Cao Bình từ lâu đã bị bóng tối bao phủ bởi một thế lực kinh hoàng: Chằn Tinh. Trong phiên bản phóng tác này, Chằn Tinh không phải là một con yêu quái da xanh nanh dài trong truyền thuyết dân gian, mà là một cỗ máy sinh học cổ đại tự hành (Autonomous Biomechanical Entity) được chế tạo từ kỷ nguyên trước. Nó là sự kết hợp kinh tởm giữa một con trăn khổng lồ và hệ thống thủy lực, xích sắt, với một bộ não sinh học được nuôi dưỡng trong bể dung dịch dinh dưỡng nằm sâu dưới hầm ngục của một ngôi đền cổ hoang phế. Chằn Tinh cần tiêu thụ một lượng lớn chất hữu cơ - cụ thể là máu và tủy xương người - để duy trì các mô sinh học hoạt động đồng bộ với hệ thống cơ khí hóa. Mỗi năm, quận lỵ phải nộp cho nó một mạng người khỏe mạnh để đổi lấy việc nó không kích hoạt hệ thống tự hủy của lò phản ứng hạt nhân cổ đại nằm dưới lòng đất Cao Bình, thứ có thể biến cả vùng này thành tro bụi.
Năm nay, đến lượt nhà Lý Thông phải nộp người tế thần. Quận trưởng đã gửi trát đòi, và Lý Thông biết rằng nếu hắn hoặc mẹ hắn phải vào đền thờ Chằn Tinh, họ sẽ chỉ còn là những bộ xương khô không còn một giọt tủy. Sự sợ hãi bao trùm lấy ngôi nhà thép. Đêm đó, dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù, Lý Thông và mụ mẹ già độc ác của hắn ngồi bàn mưu tính kế.
\"Con ơi, làm sao bây giờ? Cỗ máy giết người đó sẽ nghiền nát con thành bơ mất thôi!\" Mụ mẹ khóc lóc, móng tay bấu chặt vào cánh tay bọc da của Lý Thông.
Lý Thông nheo mắt, nhìn về phía gian nhà kho nơi Thạch Sanh đang ngủ say bên cạnh cây rìu thép. Một nụ cười xảo quyệt hiện lên trên khuôn mặt nhợt nhạt của hắn. \"Mẹ yên tâm. Chúng ta chẳng phải đang nuôi một con bò mộng có sức mạnh vô song đó sao? Thằng câm đó rất tin con. Con sẽ bảo nó đi gác đền thay con. Với sức mạnh của nó, biết đâu nó có thể sống sót, hoặc ít ra cũng kéo dài thời gian để chúng ta tìm cách tẩu thoát.\"
Sáng hôm sau, Lý Thông bày một mâm rượu thịt lớn, đích thân rót rượu cho Thạch Sanh. Hắn ra vẻ buồn rầu, thở dài sườn sượt: \"Hiền đệ ơi, hôm nay đến phiên huynh phải đi canh gác ở Đền Huyết Giáp ngoài rìa thành phố. Đây là nhiệm vụ vô cùng vinh dự nhưng cũng rất gian khổ. Huynh đang bị đau chân, không thể đi nổi. Liệu hiền đệ có thể đi thay huynh một đêm được không? Chỉ là canh gác thông thường thôi, sáng mai huynh sẽ ra thay sớm.\"
Thạch Sanh không hề nghi ngờ. Gã vỗ ngực, chỉ vào cây rìu của mình rồi gật đầu mạnh mẽ. Đối với gã, việc giúp đỡ người huynh đệ kết nghĩa là nghĩa vụ thiêng liêng. Gã uống cạn vò rượu, vác rìu lên vai và rảo bước hướng về phía Đền Huyết Giáp trong buổi hoàng hôn nhuốm màu máu.
Ngôi đền cổ là một cấu trúc bằng bê tông cốt thép đã bị tàn phá bởi thời gian, nằm cô độc trên một ngọn đồi trọc đầy rác thải công nghiệp. Bên trong đền, không khí nồng nặc mùi dầu máy khét, mùi thịt thối rữa và chất phóng xạ rò rỉ. Thạch Sanh bước vào đại điện, nơi có một bệ thờ khổng lồ bằng thép rỉ. Gã ngồi xếp bằng dưới chân bệ thờ, đặt cây rìu ngang gối, nhắm mắt tĩnh tâm. Đôi tai nhạy bén của gã bắt đầu lọc ra những âm thanh kỳ lạ: tiếng rít của hơi nước áp lực cao, tiếng xích sắt kéo lê trên sàn đá, và tiếng đập thình thịch đều đặn như nhịp tim của một máy bơm thủy lực cực lớn.
Nửa đêm. Một tiếng rít xé lòng vang lên. Từ trong bóng tối của hầm ngục sâu thẳm dưới đền, hai luồng ánh sáng xanh lét từ đèn pha laser quét qua đại điện. Chằn Tinh đã xuất hiện. Nó dài hơn ba mươi mét, thân hình bọc trong những tấm giáp thép dày màu đỏ sẫm (Huyết Giáp) đã bị ăn mòn bởi axit. Thay vì chân, nó di chuyển bằng một hệ thống bánh xích và chân nhện thủy lực, tạo ra những tiếng kim loại va chạm nhức óc. Phần đầu của nó là sự kết hợp kinh hoàng giữa một hộp sọ kim loại và các cảm biến nhiệt hồng ngoại, với cái miệng là một bộ lưỡi cưa tròn xoay tít, sẵn sàng nghiền nát mọi chướng ngại vật.
Chằn Tinh phát hiện ra Thạch Sanh qua cảm biến nhiệt. Nó gầm lên một tiếng, luồng khí nóng từ ống xả trên lưng nó phun ra làm chảy cả những tấm tôn trên trần đền. Nó lao tới với tốc độ kinh hoàng, bộ lưỡi cưa ở miệng xoay tít tạo ra những tiếng rít xé tai.
Thạch Sanh bật dậy như một chiếc lò xo thép. Gã không né tránh mà lao thẳng về phía quái thú. Nhát rìu đầu tiên của gã chém thẳng vào đầu Chằn Tinh. Một tiếng \"boong\" đanh tai vang lên, tia lửa bắn ra xối xả làm sáng rực cả ngôi đền tối tăm. Lực phản chấn cực mạnh khiến cánh tay Thạch Sanh tê rại, nhưng gã vẫn đứng vững, trong khi Chằn Tinh bị đẩy lùi lại vài thước, bộ cảm biến quang học bên trái của nó bị đập vỡ, phun ra những tia lửa điện màu xanh.
Bị thương, Chằn Tinh trở nên điên cuồng. Nó quật mạnh chiếc đuôi thép khổng lồ - vốn là một sợi xích neo tàu bọc gai nhọn - vào Thạch Sanh. Thạch Sanh kịp thời dựng ngang thân rìu đỡ đòn. Cú va chạm cực mạnh hất văng gã vào bức tường bê tông phía sau, làm bức tường nứt toác. Thạch Sanh ho ra một ngụm máu nóng, nhưng dòng máu Cự Nhân trong người gã đã sôi lên. Gã quên đi nỗi đau vật lý, đôi mắt gã đỏ rực dưới ánh lửa điện.
Quái thú lao tới lần nữa, định dùng bộ lưỡi cưa nghiền nát lồng ngực Thạch Sanh. Trong khoảnh khắc sinh tử, Thạch Sanh nhận ra điểm yếu của cỗ máy: dưới cổ họng của nó, nơi tiếp giáp giữa phần đầu cơ khí và phần thân sinh học, có một đường ống dẫn dung dịch dinh dưỡng màu xanh lá cây đang phập phồng. Đó chính là huyết mạch duy nhất của nó.
Thạch Sanh gầm lên một tiếng câm lặng trong lồng ngực, gã trườn người xuống dưới bụng quái thú, né tránh bộ lưỡi cưa tử thần trong gang tấc. Với tất cả sức mạnh của một kẻ đốn rừng sắt suốt mười năm, gã vung rìu ngược từ dưới lên. Nhát rìu mang theo toàn bộ động năng và ý chí sinh tồn của Thạch Sanh chém đứt đôi đường ống dẫn dung dịch và cắm sâu vào bộ não sinh học của Chằn Tinh.
Cỗ máy khổng lồ khựng lại. Những tiếng rít đau đớn vang lên từ loa phát thanh đã rỉ sét của nó. Chất lỏng màu xanh lá cây và máu đen phun ra như mưa, nhuộm đẫm cả người Thạch Sanh. Hệ thống bánh xích của Chằn Tinh quay cuồng điên loạn rồi dừng hẳn, những luồng ánh sáng từ mắt nó lịm dần, nhường chỗ cho bóng tối. Cỗ máy sinh học cổ đại chính thức ngừng hoạt động.
Thạch Sanh thở dốc, gã rút rìu ra. Từ trong đống đổ nát của bộ não Chằn Tinh, gã tìm thấy một quả cầu bằng pha lê thạch anh phát ra thứ ánh sáng xanh lục dịu nhẹ - đây chính là \"Linh Cơ Tâm\" (lõi năng lượng nguyên bản của cỗ máy cổ đại, thứ cực kỳ quý giá mà công nghệ hiện tại không thể chế tạo được). Gã cũng dùng rìu chặt đứt bộ móng vuốt bằng hợp kim titan của nó để làm bằng chứng, rồi mệt mỏi gom tất cả vào chiếc bao tải, lết từng bước chân rã rời trở về nhà Lý Thông khi bình minh vừa hé rạng.
CHƯƠNG III: THIẾT ĐIỂU VÀ VỰC THẲM VÔ TẬN
Khi Thạch Sanh về đến nhà, Lý Thông và mẹ hắn đang chuẩn bị hành lý để bỏ trốn. Nhìn thấy Thạch Sanh toàn thân đầy máu và dầu máy nhưng vẫn lành lặn bước vào, hai mẹ con gã trợn tròn mắt, miệng há hốc không nói nên lời. Khi Thạch Sanh đặt quả cầu Linh Cơ Tâm và bộ móng vuốt titan lên bàn, Lý Thông lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra. Sự kinh ngạc trong mắt hắn nhanh chóng được thay thế bằng một âm mưu mới còn táo tợn hơn.
\"Trời ơi, hiền đệ! Đệ đã làm gì thế này?\" Lý Thông giả vờ hốt hoảng, ôm đầu kêu lên. \"Đây là Chằn Thần của hoàng triều nuôi dưỡng để bảo vệ long mạch Cao Bình! Đệ giết nó, hoàng thượng mà biết sẽ tru di tam tộc nhà chúng ta mất! Mau, đệ hãy trốn ngay vào Rừng Sắt đi, để huynh ở lại gánh tội thay cho đệ!\"
Thạch Sanh nghe vậy, trong lòng vô cùng hoảng sợ và cũng đầy cảm kích trước sự \"hy sinh\" của người ca ca. Gã không kịp suy nghĩ nhiều, liền gật đầu, vội vã vác rìu chạy trốn vào sâu trong Rừng Sắt hoang vu.
Ngay sau khi Thạch Sanh đi khuất, Lý Thông lập tức thay đổi sắc mặt. Hắn bọc quả cầu Linh Cơ Tâm và bộ móng vuốt titan vào một tấm lụa sang trọng, rồi thẳng tiến đến phủ Quận trưởng. Trước mặt Quận trưởng và các quan viên hoàng gia đang lo sợ vì Chằn Tinh không nhận được tế phẩm, Lý Thông dõng dạc tuyên bố chính hắn, bằng những phát minh cơ khí thiên tài của mình, đã tiêu diệt được quái thú, giải thoát cho Cao Bình khỏi hiểm họa diệt vong.
Quận trưởng vui mừng khôn xiết, lập tức dâng tấu sớ về kinh đô. Vua Hùng Vương đời thứ mười tám, một vị hoàng đế say mê cơ khí và công nghệ hơi nước, đã lập tức ban sắc phong Lý Thông làm \"Đô Đốc Cơ Giới\", triệu hắn về kinh đô phong hầu phong tước. Lý Thông một bước lên mây, trở thành nhân vật quyền lực bậc nhất trong triều đình, sống trong nhung lụa và sự kính trọng giả tạo của giới quý tộc.
Trong khi đó, tại kinh đô Phong Châu - một siêu đô thị cơ khí được xây dựng trên những hòn đảo nổi bằng đồng giữa dòng sông Hồng - một thảm kịch khác lại xảy ra. Công chúa Quỳnh Nga, con gái độc nhất của Hùng Vương, là một thiên tài về thiết kế hệ thống phòng thủ cơ khí. Nàng là người đã vẽ ra bản thiết kế cho \"Thiết Giáp Thành\" - hệ thống lá chắn năng lượng bảo vệ kinh đô khỏi các cuộc tấn công của các bộ tộc phương Bắc. Trong một lần đang thử nghiệm cỗ máy bay cá nhân chạy bằng hơi nước trên ngọn tháp cao nhất của hoàng cung, một bóng đen khổng lồ đã từ trên trời lao xuống.
Đó là Thiết Điểu (Đại Bàng Sắt) - một chiếc phi thuyền sinh học tự hành có hình dạng một con đại bàng khổng lồ, sải cánh rộng hơn năm mươi mét. Thiết Điểu là vũ khí hủy diệt còn sót lại từ cuộc chiến tranh cơ khí cổ đại, vốn ẩn nấp trong các đám mây axit trên đỉnh núi Tản Viên. Nó bị thu hút bởi năng lượng phát ra từ cỗ máy thử nghiệm của Quỳnh Nga. Nó lao xuống, dùng bộ vuốt bằng thép đặc biệt quắp chặt lấy chiếc lồng bảo vệ của công chúa và sải cánh bay vút vào không trung, hướng về phía vực sâu chết chóc nằm giữa ranh giới đất liền và biển cả.
Nhà vua vô cùng đau đớn. Ngài hạ lệnh cho tất cả các hiệp sĩ cơ khí, các tướng lĩnh quân đội đi giải cứu công chúa, hứa sẽ gả nàng và truyền ngôi báu cho kẻ nào thành công. Nhiều người đã ra đi, nhưng không ai trở về. Những cỗ xe bay và khinh khí cầu chiến đấu của hoàng gia đều bị Thiết Điểu dùng sóng xung kích điện từ đánh sập từ xa.
Lý Thông, lúc này đang tận hưởng vinh hoa phú quý, bị đẩy vào thế bí. Nhà vua chỉ đích danh hắn - kẻ đã \"tiêu diệt\" được Chằn Tinh - phải dẫn đầu đoàn quân giải cứu. Lý Thông biết rõ mình không hề có thực lực. Hắn lo sợ đến mất ăn mất ngủ. Cuối cùng, hắn quyết định quay lại Cao Bình, mò vào Rừng Sắt để tìm Thạch Sanh - công cụ vạn năng của hắn.
Sau nhiều ngày tìm kiếm, Lý Thông đã gặp lại Thạch Sanh trong một hang đá sâu. Thạch Sanh lúc này trông hoang dã hơn, gã sống bằng thú rừng và nước suối rỉ sét, nhưng cây rìu của gã vẫn sáng loáng. Nhìn thấy Lý Thông, Thạch Sanh không hề oán hận, gã vẫn vui mừng chào đón người huynh đệ.
Lý Thông lập tức quỳ xuống khóc lóc thảm thiết, kể về việc công chúa Quỳnh Nga bị quái vật Thiết Điểu bắt đi và van xin Thạch Sanh cứu giúp. \"Hiền đệ ơi, lần này chỉ có đệ mới cứu được giang sơn, cứu được tính mạng của huynh. Nếu không cứu được công chúa, hoàng thượng sẽ chém đầu cả nhà chúng ta!\"
Thạch Sanh là kẻ trọng nghĩa tình. Gã gật đầu, đồng ý đi theo Lý Thông đến Vực Tử Thần - nơi Thiết Điểu làm tổ. Đó là một hố sụt khổng lồ sâu hàng nghìn mét, quanh năm bao phủ bởi sương mù chứa lưu huỳnh độc hại và những dòng thác nước thải công nghiệp đổ xuống ầm ầm.
CHƯƠNG IV: SỰ PHẢN BỘI DƯỚI LÒNG ĐẤT
Đến miệng Vực Tử Thần, Lý Thông cho dựng một hệ thống ròng rọc khổng lồ với sợi cáp bằng thép cường lực. Thạch Sanh thắt sợi cáp quanh người, cầm chắc cây rìu, rồi ra hiệu cho quân lính của Lý Thông hạ mình xuống vực sâu tăm tối.
Càng xuống sâu, ánh sáng mặt trời càng tắt dần, thay thế bằng thứ ánh sáng lân quang màu xanh lam phát ra từ những loài nấm đột biến ký sinh trên vách đá rỉ sét. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Thạch Sanh chạm đất sau hơn một giờ đồng hồ lơ lửng. Dưới đáy vực là một thế giới kỳ dị: đống đổ nát của những cỗ máy cổ đại khổng lồ nằm ngổn ngang như những bộ xương của những con quái thú tiền sử. Nơi đây là tổ của Thiết Điểu.
Lần theo ánh sáng yếu ớt của một chiếc đèn pin hơi nước, Thạch Sanh tìm thấy một cái kén bằng những sợi cáp đồng đan xen chặt chẽ - nơi công chúa Quỳnh Nga đang bị giam giữ. Công chúa vẫn an toàn bên trong chiếc kén bảo vệ, nhưng nàng đang ở trong trạng thái hôn mê sâu do thiếu oxy. Đúng lúc Thạch Sanh chuẩn bị dùng rìu chặt đứt cái kén, một luồng gió mạnh kèm theo mùi ozone cực nồng ập xuống từ phía trên.
Thiết Điểu đã trở về. Đôi mắt nó là hai thấu kính camera màu đỏ rực, phát ra những tia quét laser định vị mục tiêu. Đôi cánh thép khổng lồ của nó đập mạnh, tạo ra những luồng gió lốc mang theo những mảnh kim loại sắc nhọn găm thẳng vào người Thạch Sanh. Thạch Sanh nhanh chóng lăn xả vào cuộc chiến. Gã dùng rìu đỡ những cú mổ như sấm sét từ cái mỏ bằng titan của quái điểu. Mỗi cú mổ của nó có thể xuyên thủng một tấm thép dày mười phân.
Cuộc chiến dưới đáy vực diễn ra vô cùng khốc liệt. Thạch Sanh bị những móng vuốt của Thiết Điểu cào rách vai, máu đỏ tuôn rơi hòa cùng dầu thủy lực màu vàng của con quái vật. Thiết Điểu quá cơ động, nó liên tục bay lên cao rồi lao xuống tấn công với động năng cực lớn. Thạch Sanh nhận ra gã không thể thắng nếu cứ phòng thủ thụ động. Gã quyết định mạo hiểm.
Khi Thiết Điểu lao xuống một lần nữa, Thạch Sanh không né tránh. Gã dang rộng hai tay, để mặc cho bộ vuốt của quái điểu găm sâu vào bả vai mình. Nỗi đau thấu xương khiến Thạch Sanh gầm lên, gã dùng sức mạnh cự nhân khóa chặt lấy hai chân của con quái vật, đồng thời vung cây rìu bằng tay còn lại, chém một nhát chí mạng vào khớp nối cánh trái của nó.
Nhát rìu chém đứt hệ thống bánh răng truyền động chính. Cánh trái của Thiết Điểu gãy gập, phun ra những tia lửa điện dữ dội. Con quái vật mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất. Thạch Sanh không để cho nó có cơ hội hồi phục, gã lao lên lưng nó, dùng rìu liên tục bổ xuống đầu con quái vật cho đến khi hệ thống camera của nó vỡ nát hoàn toàn, và động cơ phản lực trong người nó tắt ngấm.
Thạch Sanh thở dốc, gã lết đến bên cái kén của công chúa Quỳnh Nga, dùng rìu cẩn thận chặt đứt những sợi cáp đồng để giải thoát cho nàng. Gã bế công chúa lên, đi đến chỗ sợi cáp treo. Gã buộc công chúa vào sợi cáp, rồi giật dây ba lần - tín hiệu cho Lý Thông kéo lên.
Trên miệng vực, khi nhìn thấy công chúa Quỳnh Nga được kéo lên an toàn nhưng không có Thạch Sanh đi kèm, lòng tham và sự đê tiện của Lý Thông lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu Thạch Sanh lên được, sự thật về người anh hùng đích thực sẽ bị phơi bày. Hắn sẽ mất tất cả: công chúa, ngai vàng và danh vọng.
\"Cắt cáp! Mau cắt cáp cho ta!\" Lý Thông gào lên với đám lính lác.
\"Nhưng bẩm Đô đốc, tráng sĩ dưới kia vẫn chưa lên...\" Một tên lính ngập ngừng.
\"Ta bảo cắt là cắt! Thằng câm đó đã bị quái vật đồng hóa rồi, nếu để nó lên, nó sẽ giết tất cả chúng ta!\" Lý Thông tự tay rút thanh gươm cơ khí của mình, chém đứt phăng sợi cáp thép dày cộp. Sợi cáp đứt phựt, rơi tuột xuống vực sâu tăm tối mang theo cả hy vọng sống sót của Thạch Sanh.
Lý Thông cười lớn man dại, hắn bế công chúa Quỳnh Nga vẫn đang bất tỉnh lên cỗ xe bay của mình, nhanh chóng trở về kinh đô để nhận thưởng, để mặc Thạch Sanh cô độc dưới đáy vực thẳm đầy khí độc và rác thải rỉ sét.
CHƯƠNG V: KHÚC CA CỦA ĐÁ VÀ THÉP
Thạch Sanh nhìn sợi cáp thép rơi xuống bên cạnh mình như một con rắn chết. Gã không tức giận, chỉ có một nỗi buồn vô hạn xâm chiếm tâm hồn. Sự phản bội của người huynh đệ kết nghĩa mà gã hết lòng tin tưởng còn đau đớn hơn cả những vết thương đang rỉ máu trên người gã. Khí độc thủy ngân bắt đầu dâng lên từ những tầng sâu hơn của vực thẳm, khiến gã khó thở. Thạch Sanh kiệt sức, gã gục ngã bên cạnh xác con Thiết Điểu, nhắm mắt chờ đợi cái chết.
Nhưng số phận chưa từ bỏ gã. Từ trong đống đổ nát của một cỗ máy lọc nước cổ đại gần đó, có tiếng động lạ. Một sinh vật bước ra. Đó không phải là con người, mà là một thực thể thuộc Thủy Tộc - những cư dân sinh sống dưới những dòng sông ngầm sâu trong lòng đất, những người đã học cách thích nghi với sự ô nhiễm bằng công nghệ sinh học phát quang. Đó là Thái tử của Thủy Tộc, người đã bị Thiết Điểu bắt xuống đây từ nhiều tháng trước để nghiên cứu cấu trúc sinh học và bị giam trong một chiếc lồng năng lượng mà Thạch Sanh vô tình phá vỡ trong trận chiến.
Thái tử Thủy Tộc có làn da màu xanh lam nhạt, các vây cá phát quang dọc theo cánh tay và một bộ hô hấp nhân tạo tinh xảo bằng vỏ ốc biển. Nhìn thấy ân nhân cứu mạng đang hấp hối, Thái tử lập tức lấy ra một viên \"Thủy Tinh Đan\" - một thiết bị lọc sinh học dạng viên nén chứa đầy oxy và các chất tái tạo tế bào - đặt vào miệng Thạch Sanh. Viên thuốc tan ra, một luồng năng lượng mát rượi chạy khắp cơ thể Thạch Sanh, chữa lành các vết thương và thanh lọc chất độc trong máu gã.
Thạch Sanh mở mắt, nhìn sinh vật kỳ lạ trước mặt. Thái tử Thủy Tộc mỉm cười, cúi đầu tạ ơn bằng một ngôn ngữ ký hiệu tinh tế mà Thạch Sanh lập tức hiểu được. Họ nhanh chóng trở thành những người bạn tri kỷ mà không cần đến lời nói.
Để trả ơn, Thái tử đưa Thạch Sanh đến một kho vũ khí cổ đại của Thủy Tộc nằm sâu trong hang ngầm. Tại đây, giữa những cỗ máy đã bám đầy rêu phong và san hô thủy tinh, có một nhạc cụ kỳ lạ đặt trên bệ đá. Đó là Cơ Huyền Cầm (Đàn Thần) - một cây đàn được chế tạo từ hợp kim titan siêu nhẹ và những sợi dây đàn làm bằng sợi nano carbon có khả năng rung động ở các tần số hạ âm và siêu âm cực mạnh.
\"Cây đàn này không dùng để chơi những bản nhạc thông thường,\" Thái tử Thủy Tộc dùng ký hiệu giải thích. \"Nó là một vũ khí cộng hưởng sóng âm cổ đại. Tiếng đàn của nó có thể phá hủy các kết cấu kim loại, làm quá tải các mạch điện tử, nhưng cũng có thể xoa dịu các tế bào sinh học và thức tỉnh những tâm hồn bị che mờ bởi tà thuật. Hãy nhận lấy nó, người anh hùng câm lặng. Nó sẽ giúp ngươi đòi lại công lý.\"
Thạch Sanh đón lấy Cơ Huyền Cầm. Khi những ngón tay thô ráp của gã chạm vào dây đàn, một sự kết nối kỳ diệu xảy ra. Cây đàn không phát ra âm thanh mà rung động nhẹ nhàng, như hòa nhịp với nhịp tim của gã. Với sự giúp đỡ của Thủy Tộc, Thạch Sanh được đưa ra khỏi vực sâu bằng một con đường ngầm dẫn thẳng lên dòng sông Hồng, ngay sát kinh đô Phong Châu.
Lúc này tại kinh đô, không khí lễ hội đang tràn ngập. Lý Thông đang chuẩn bị cử hành hôn lễ thế kỷ với công chúa Quỳnh Nga. Hắn đã được nhà vua phong làm Phò mã, kế vị ngai vàng. Tuy nhiên, kể từ khi trở về, công chúa Quỳnh Nga hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ và cảm xúc. Nàng ngồi trên chiếc xe lăn bằng đồng, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, không nói, không cười, như một con búp bê cơ khí bị hỏng dây cót. Các ngự y và các bậc thầy cơ học giỏi nhất hoàng gia đều bó tay, họ cho rằng linh hồn của nàng đã bị Thiết Điểu giam cầm vĩnh viễn.
Ngày đại hôn diễn ra tại quảng trường trung tâm kinh đô, trước sự chứng kiến của hàng vạn người dân và nhà vua. Lý Thông mặc bộ lễ phục bằng lụa dát vàng, ngực đeo đầy huân chương cơ khí, nụ cười rạng rỡ nhưng trong lòng đầy lo lắng vì công chúa vẫn như một xác chết không hồn.
Đúng lúc buổi lễ chuẩn bị bắt đầu, một bóng đen khổng lồ bước lên lễ đài. Đó là Thạch Sanh. Gã mặc bộ quần áo da thú sờn rách, vai đeo cây rìu sắt rỉ, tay ôm Cơ Huyền Cầm bằng titan sáng loáng. Sự xuất hiện của gã khiến đám đông xôn xao, lính canh hoàng gia lập tức rút súng hơi nước và kiếm điện bao vây gã.
Lý Thông nhìn thấy Thạch Sanh, mặt hắn cắt không còn một giọt máu. Hắn run rẩy chỉ tay vào gã, gào lên: \"Kẻ phản loạn! Kẻ cướp! Mau bắn chết nó cho ta! Nó là con quái vật từ vực sâu đến để phá hoại hôn lễ!\"
Thạch Sanh không hề nao núng. Gã ngồi xếp bằng ngay giữa vòng vây của quân lính, đặt Cơ Huyền Cầm lên đùi. Gã nhắm mắt, và những ngón tay gã bắt đầu lướt trên những sợi dây nano carbon.
Nốt nhạc đầu tiên vang lên.
Đó không phải là một âm thanh thông thường, mà là một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa khắp quảng trường. Tiếng đàn trầm hùng như tiếng sấm rền dưới lòng đất, tiếng rìu bổ vào thân cây sắt trong rừng sâu Cao Bình. Những khẩu súng hơi nước của lính canh đột ngột bị kẹt đạn, các van áp lực trên áo giáp của chúng tự động xả khí xì xì, khiến chúng không thể cử động.
Nốt nhạc thứ hai vang lên.
Tiếng đàn trở nên réo rắt, kể về nỗi đau của sự phản bội, về đêm tối lạnh lẽo dưới đáy vực sâu và những giọt nước mắt câm lặng của một người anh hùng bị bỏ rơi. Âm thanh cộng hưởng trực tiếp với các thiết bị ghi âm và phát thanh của kinh đô, truyền đi khắp các ngõ ngách của Phong Châu. Người dân dừng lại lắng nghe, trái tim họ thắt lại trước nỗi đau thương vô hạn chứa đựng trong tiếng đàn.
Lúc này, công chúa Quỳnh Nga đang ngồi trên xe lăn đột nhiên khẽ run lên. Đôi mắt vô hồn của nàng bắt đầu có tiêu cự. Những tần số âm thanh đặc biệt từ Cơ Huyền Cầm đang kích thích và sửa chữa các tế bào thần kinh bị tổn thương của nàng, phá vỡ bức tường khóa tâm lý do chấn thương từ vụ bắt cóc gây ra. Nàng chớp mắt, nhìn thấy Thạch Sanh - người anh hùng đích thực đã cứu nàng dưới đáy vực sâu.
Nốt nhạc thứ ba vang lên.
Tiếng đàn đanh thép, phơi bày sự thật. Nó như một phiên tòa phán xét bằng âm thanh. Dưới tác động của tần số cộng hưởng, quả cầu Linh Cơ Tâm của Chằn Tinh mà Lý Thông đang đeo trên ngực như một chiến lợi phẩm đột nhiên phát ra ánh sáng chói lòa và chiếu ra một hình ảnh ba chiều (hologram) được lưu trữ trong bộ nhớ của nó: hình ảnh Thạch Sanh dũng mãnh dùng rìu tiêu diệt quái thú, và hình ảnh Lý Thông hèn nhát quỳ lạy cướp công.
Cả quảng trường ồ lên kinh ngạc. Sự thật đã được phơi bày rõ ràng trước thanh thiên bạch nhật. Nhà vua đứng bật dậy từ ngai vàng, đôi mắt giận dữ nhìn thẳng vào Lý Thông.
\"Lý Thông! Ngươi dám lừa dối trẫm, cướp công của tráng sĩ, hãm hại công chúa!\" Hùng Vương hét lên.
Lý Thông hoảng loạn, hắn biết mình đã mất tất cả. Trong sự điên cuồng cuối cùng, hắn rút thanh gươm cơ khí của mình, lao về phía Thạch Sanh định ăn thua đủ. Nhưng Thạch Sanh không cần dùng đến rìu. Gã gảy mạnh một nốt nhạc cuối cùng - nốt nhạc của sự phán xét.
Một luồng sóng âm cực mạnh phóng ra từ Cơ Huyền Cầm, đập thẳng vào ngực Lý Thông. Cú va chạm không gây ra vết thương hở, nhưng nó làm quá tải toàn bộ hệ thống tim mạch nhân tạo bằng cơ khí mà hắn đã cấy ghép vào người để kéo dài tuổi thọ. Những bánh răng trong ngực hắn vỡ vụn, lò hơi mini xì khói đen. Lý Thông ngã gục xuống sàn đá, đôi mắt trợn ngược, toàn thân rỉ sét và đông cứng lại như một bức tượng sắt phế thải.
Công chúa Quỳnh Nga lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo. Nàng đứng dậy từ chiếc xe lăn, bước nhanh về phía Thạch Sanh trước sự ngỡ ngàng của vạn dân. Nàng cầm lấy bàn tay thô ráp của gã, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông đồng vang lên: \"Đây mới chính là người đã cứu con, thưa phụ vương! Người anh hùng câm lặng của con!\"
Nhà vua bước xuống, cúi đầu tạ ơn Thạch Sanh và tuyên bố hủy bỏ mọi chức tước của Lý Thông, đồng thời phong Thạch Sanh làm Đô Đốc tối cao của hoàng gia, gả công chúa Quỳnh Nga cho gã.
Nhưng Thạch Sanh chỉ mỉm cười câm lặng. Gã nhẹ nhàng gỡ tay công chúa ra, lắc đầu. Gã không thuộc về kinh đô xa hoa đầy mưu mô và khói bụi này. Gã là đứa con của đá và thép, của tự nhiên hoang dã. Gã trao lại Cơ Huyền Cầm cho công chúa như một món quà kỷ niệm, rồi vác cây rìu rỉ sét của mình lên vai, lẳng lặng bước đi.
Đám đông tự động rẽ lối cho gã đi qua. Thạch Sanh bước ra khỏi cổng kinh đô Phong Châu, hướng về phía dãy núi Tản Viên và khu Rừng Sắt Cao Bình, nơi có ngôi nhà bằng tôn phế liệu của gã. Gã đi vào hoàng hôn, bóng gã trải dài trên mặt đất rỉ sét, vĩ đại và tự do như chính thiên nhiên hoang dã mà gã hằng yêu mến. Kỷ nguyên rỉ sét vẫn tiếp diễn, nhưng từ nay, nó đã có một người bảo hộ câm lặng, một huyền thoại bằng xương bằng thịt mang tên Thạch Sanh.
