Tháng Năm Để Lại Phía Sau

Cây bútMộc Thanh
Chủ đề
Truyện ngắn Học đường
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG 1: TIẾNG TRỐNG KHAI TRƯỜNG VÀ VẠT NẮNG ĐẦU THU Nắng tháng Chín rớt xuống khoảng sân trường THPT Chu Văn An những giọt vàng như mật, loang lổ trên những mảng tường vàng cổ kính đã bong tróc theo thời gian. Tiếng trống khai trường vang lên, giòn giã và dồn dập, báo hiệu một năm học mới bắt đầu. Nhưng đối với học sinh khối 12, tiếng trống ấy không chỉ là sự khởi đầu, mà còn là tiếng đếm ngược cho những ngày tháng cuối cùng của thời học sinh. Lâm ngồi ở dãy bàn cuối, sát bên cửa sổ nhìn ra hồ Tây lộng gió. Cậu lơ đãng vẽ những nét bút chì nguệch ngoạc lên góc cuốn sổ nháp cũ. Trong thế giới của Lâm, vạn vật đều được định hình bằng những đường nét và mảng sáng tối. Cậu thích sự im lặng, thích ngắm nhìn mây trời trôi lững lờ ngoài kia hơn là việc chú ý vào bài phát biểu dài lê thê của thầy hiệu trưởng trên loa phóng thanh. — Này, Lâm! Nhìn gì mà nghệt mặt ra thế? — Dũng thúc mạnh vào sườn Lâm, giọng thì thầm nhưng không giấu nổi sự phấn khích. — Nhìn kìa, lớp mình năm nay có học sinh mới chuyển từ miền Nam ra đấy. Nghe nói là tiểu thư chính hiệu, xinh lắm! Lâm khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn theo hướng chỉ của Dũng. Trên bục giảng, cô chủ nhiệm đang giới thiệu một nữ sinh mới. Cô bạn mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, mái tóc đen dài ngang lưng khẽ bay trong gió heo may đầu thu. Điểm đặc biệt nhất là trên cổ cô ấy đeo một chiếc máy ảnh film Canon QL17 cũ kỹ, trông vô cùng lạc điệu với bộ áo dài nhưng lại tạo nên một sức hút kỳ lạ. — Xin chào cả lớp, mình là Hoàng Khuê. Mình vừa chuyển từ Đà Lạt ra Hà Nội. Rất mong được mọi người giúp đỡ trong năm học cuối cấp này. — Giọng Khuê trong trẻo, mang theo chút âm điệu ngọt ngào của miền Nam, lập tức làm xôn xao cả lớp học vốn đang ngái ngủ. Cô giáo nhìn quanh một lượt rồi chỉ tay về phía bàn của Lâm: — Khuê xuống ngồi cạnh bạn Lâm ở góc cửa sổ nhé. Lâm học khá tốt, có gì giúp đỡ bạn nghe em. Lâm khẽ giật mình. Cậu chưa kịp phản ứng thì Khuê đã ôm cặp sách bước xuống. Cô mỉm cười, để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng, rồi chủ động chìa tay ra trước mặt cậu: — Chào bạn, mình là Khuê. Từ nay mong được bạn giúp đỡ nhé, bạn học cùng bàn. Lâm ngơ ngác nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Khuê, rồi khẽ bắt tay cô. Giọng cậu hơi run: — Chào cậu... Tớ là Lâm. Từ khoảnh khắc đó, cuộc sống yên bình và có phần tẻ nhạt của Lâm chính thức bị xáo trộn. Khuê không phải là một cô gái trầm lặng như Lâm nghĩ. Cô năng động, hay cười và có một niềm đam mê mãnh liệt với nhiếp ảnh. Ngay trong buổi học đầu tiên, cô đã lén lút đưa máy ảnh lên chụp trộm Lâm khi cậu đang chăm chú vẽ. Tiếng màn trập vang lên khe khẽ ‘tạch’, kéo Lâm ra khỏi thế giới riêng của mình. — Cậu làm gì thế? — Lâm nhíu mày hỏi. — Tớ chụp ảnh cậu đấy. Góc nghiêng của cậu khi vẽ trông rất nghệ thuật. — Khuê cười tinh nghịch, không hề tỏ ra hối lỗi. — Tớ không thích chụp ảnh. — Lâm lạnh lùng quay đi. — Rồi cậu sẽ thích thôi. Ảnh film kỳ diệu lắm, nó lưu giữ lại những khoảnh khắc mà cậu không bao giờ có thể tìm lại được lần thứ hai trong đời. — Khuê chống cằm, ánh mắt nhìn ra hồ Tây lấp lánh nắng vàng. CHƯƠNG 2: NHỮNG NGĂN BÀN GIẤU KÍN Mùa thu Hà Nội trôi qua thật nhanh, mang theo những cơn gió heo may se lạnh và những tán lá sấu rụng đầy trên vỉa hè đường Thanh Niên. Nhóm ba người Lâm, Khuê và Dũng nhanh chóng trở thành một bộ sậu không thể tách rời. Dũng là một cậu chàng vui tính, đam mê bóng rổ và luôn là trung tâm của tiếng cười. Ba người họ, một Lâm trầm mặc, một Khuê rạng rỡ và một Dũng tinh nghịch, đã tạo nên một mảnh ghép hoàn hảo cho những năm tháng cuối cấp. Mỗi buổi chiều sau giờ học, họ thường rủ nhau ra quán trà đá ven hồ Tây. Ở đó, họ cùng nhau chia sẻ những gói hướng dương, những ly trà quất thơm nồng và cả những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ. — Này, sau này các cậu muốn làm gì? — Dũng vừa cắn hướng dương vừa hỏi, mắt vẫn không rời sân bóng rổ phía xa. — Tớ muốn trở thành một nhiếp ảnh gia tự do. Tớ muốn đi khắp thế giới, ghi lại những mảnh đời, những vùng đất khác nhau qua ống kính máy ảnh. — Khuê hào hứng nói, đôi mắt cô sáng lên lấp lánh. — Còn cậu, Lâm? — Dũng quay sang hỏi. Lâm im lặng một lát, nhìn xuống những phác thảo dở dang trong cuốn sổ của mình. Cậu ước mơ thi vào Đại học Mỹ thuật, ước mơ được sống với những sắc màu và cọ vẽ. Nhưng bố mẹ cậu lại muốn cậu thi vào ngành Kinh tế để sau này về quản lý công ty gia đình. — Tớ... chắc là học Kinh tế thôi. Bố mẹ tớ đã sắp xếp cả rồi. — Lâm khẽ thở dài, giọng đượm vẻ bất lực. Khuê quay sang nhìn Lâm, ánh mắt cô thoáng qua một chút buồn rầu. Cô đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai cậu: — Cuộc đời là của cậu mà, Lâm. Nếu cậu không chiến đấu vì ước mơ của mình, cậu sẽ phải sống cả đời để thực hiện ước mơ của người khác. Tớ tin nét vẽ của cậu có linh hồn, cậu không nên từ bỏ nó. Lời nói của Khuê như một luồng điện chạy qua tim Lâm. Từ trước đến nay, chưa từng có ai hiểu và ủng hộ niềm đam mê của cậu như cô. Kể từ ngày đó, ngăn bàn của Lâm không còn chỉ có những cuốn sách giáo khoa khô khan, mà bắt đầu xuất hiện những hộp màu nước mới, những bức phác họa chân dung Khuê do chính tay cậu vẽ. Khuê cũng thường xuyên nhét vào ngăn bàn của Lâm những cuộn film đã tráng, những mẩu giấy ghi chú viết bằng nét chữ nắn nót: ‘Cố lên nhé, họa sĩ của tớ!’ Nhưng thanh xuân không chỉ có những gam màu hồng ấm áp. Áp lực của kỳ thi đại học ngày càng đè nặng lên vai những đứa trẻ mười tám tuổi. Những buổi học thêm kéo dài đến đêm muộn, những tập đề cương dày cộp, và cả những tiếng thở dài của cha mẹ mỗi khi nhìn vào bảng điểm. Lâm ngày càng trở nên khép kín hơn khi những cuộc tranh cãi với bố mẹ về việc chọn ngành, chọn trường diễn ra gay gắt. Bố cậu đã thẳng tay ném tập tranh vẽ của cậu vào thùng rác, kèm theo lời quát mắng nặng nề: ‘Vẽ vời không nuôi sống được con đâu! Hãy thực tế đi!’ Đêm hôm đó, Lâm chạy khỏi nhà dưới trời mưa phùn lạnh giá của mùa đông Hà Nội. Cậu không biết đi đâu, đôi chân vô thức dẫn cậu đến trước cửa nhà Khuê. Cậu đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, toàn thân ướt sũng và run rẩy. Khi Khuê mở cửa và nhìn thấy Lâm trong tình trạng như vậy, cô không hỏi một lời nào. Cô vội vàng kéo cậu vào nhà, lấy khăn ấm lau tóc cho cậu, rồi pha một ly trà gừng ấm nóng. — Khóc đi Lâm. Có tớ ở đây rồi. — Khuê nói khẽ, giọng cô nghẹn ngào. Lâm gục đầu vào đôi vai nhỏ bé của Khuê, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay vỡ òa, hòa cùng những giọt nước mưa còn sót lại trên má. Đêm đó, dưới ánh đèn dầu ấm áp, họ đã ngồi bên nhau, chia sẻ những tổn thương, những nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt phía trước. CHƯƠNG 3: CƠN MƯA RÀO THÁNG TƯ Tháng Tư về mang theo những cơn mưa rào bất chợt và sắc hoa loa kèn trắng muốt ngập tràn trên những gánh hàng rong phố cổ. Thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt, kỳ thi tốt nghiệp THPT đã cận kề. Không khí trong lớp học ngày càng trở nên căng thẳng, những tiếng cười đùa tinh nghịch của Dũng cũng thưa thớt dần, thay vào đó là những buổi thảo luận nhóm căng thẳng. Một buổi chiều tháng Tư, sau khi cơn mưa rào đột ngột trút xuống, không khí Hà Nội trở nên trong lành và mát mẻ lạ thường. Lâm và Khuê cùng nhau đi dạo trên con đường ven hồ Tây. Những giọt nước mưa còn đọng lại trên những lá sen non, lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. — Lâm này, cậu đã chuẩn bị hồ sơ thi trường Mỹ thuật chưa? — Khuê đột ngột hỏi. Lâm khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi: — Tớ nộp rồi. Lần này tớ quyết định tự quyết định cuộc đời mình. Dù bố mẹ có phản đối thế nào, tớ cũng sẽ thi. Khuê nhìn Lâm, đôi mắt cô cong lên thành hình bán nguyệt, nụ cười rạng rỡ như muốn ôm trọn cả mùa thu Hà Nội: — Tuyệt vời quá! Tớ biết Lâm của tớ sẽ làm được mà. Nhưng niềm vui của Lâm chưa kịp trọn vẹn thì Khuê bỗng dừng lại. Cô nhìn ra khoảng không mênh mông của hồ Tây, giọng cô nhỏ dần, dường như bị tiếng sóng vỗ vào bờ nuốt chửng: — Lâm này... Có một chuyện tớ đã giấu cậu và Dũng bấy lâu nay. Lâm khẽ nhíu mày, linh tính mách bảo cậu có điều gì đó không lành: — Chuyện gì thế Khuê? — Ngay sau khi kỳ thi tốt nghiệp kết thúc... tớ sẽ sang Canada định cư cùng gia đình. Hồ sơ định cư của bố mẹ tớ đã được duyệt từ năm ngoái rồi. Chuyến đi này... có lẽ tớ sẽ không quay lại nữa. — Giọng Khuê run run, cô cố gắng không nhìn vào mắt Lâm. Một khoảng lặng chết chóc bao trùm lên hai người. Lâm đứng trân trân tại chỗ, cảm giác như có một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống chân. Trái tim cậu thắt lại, đau đớn đến mức nghẹt thở. Cậu nhìn cô gái trước mặt, người đã thắp sáng những ngày tháng thanh xuân tối tăm của cậu, người đã cho cậu lòng dũng cảm để theo đuổi ước mơ. Giờ đây, cô ấy sắp đi xa, đến một nơi cách cậu nửa vòng Trái Đất. — Tại sao... tại sao bây giờ cậu mới nói cho tớ biết? — Giọng Lâm khàn đặc. — Tớ sợ... tớ sợ nếu nói ra sớm hơn, chúng ta sẽ không thể có những ngày tháng vui vẻ trọn vẹn bên nhau. Tớ không muốn nhìn thấy cậu buồn, Lâm ạ. — Khuê quay mặt đi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô. Lâm bước tới, nắm lấy đôi vai gầy của Khuê, bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình: — Nhưng cậu có biết là tớ... tớ... Lời tỏ tình định nói ra bỗng nghẹn lại nơi cổ họng Lâm. Cậu lấy tư cách gì để giữ cô lại? Cậu chỉ là một cậu học sinh mười tám tuổi, tương lai còn chưa định hình, tiền đồ phía trước còn là một dấu chấm hỏi lớn. Giữ cô lại lúc này chẳng phải là ích kỷ sao? Khuê nhìn Lâm, ánh mắt cô đong đầy những cảm xúc hỗn độn: sự luyến tiếc, nỗi buồn và cả một tình cảm sâu kín mà cô chưa từng dám gọi tên. Cô khẽ gỡ tay Lâm ra, nở một nụ cười gượng gạo: — Chúng ta hãy cùng nhau vượt qua kỳ thi này thật tốt nhé, Lâm. Hãy để những ngày tháng cuối cùng này là những ký ức đẹp nhất. Chiều hôm đó, cơn mưa rào lại ập đến, dữ dội và ồn ã hơn. Nó như muốn cuốn trôi đi những giọt nước mắt và cả những lời yêu thương chưa kịp nói thành câu. CHƯƠNG 4: ĐÊM HỘI SAU CUỐI Tháng Năm gõ cửa bằng những tiếng ve kêu râm ran khắp các vòm lá phượng vĩ. Những chùm hoa phượng đầu tiên đã bắt đầu thắp lửa đỏ rực một góc trời. Ngày bế giảng cận kề, cả ngôi trường THPT Chu Văn An chìm trong bầu không khí vừa hân hoan vừa tiếc nuối. Học sinh cuối cấp tranh thủ viết lưu bút cho nhau, những chiếc áo trắng đồng phục giờ đây chằng chịt những chữ ký, những lời chúc và cả những lời tỏ tình còn dang dở. Đêm hội Prom cuối năm là sự kiện được mong chờ nhất. Đó là đêm để tất cả mọi người được cháy hết mình trước khi chính thức bước vào cuộc chiến sinh tử của kỳ thi đại học, và cũng là đêm để nói lời chia tay. Sân trường được trang hoàng lộng lẫy bằng những ánh đèn LED lấp lánh như những ngôi sao nhỏ rơi xuống trần gian. Âm nhạc sôi động vang lên, những bước chân nhảy múa rộn ràng. Nhưng ở một góc khuất dưới bóng cây xà cừ cổ thụ, Lâm và Dũng đang đứng lặng lẽ nhìn dòng người. — Cậu biết chuyện Khuê sắp đi chưa? — Dũng lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng, tay khẽ xoay chai nước ngọt. — Tớ biết rồi. — Lâm trầm giọng đáp. — Thật sự không giữ cậu ấy lại sao? Tớ biết cậu thích Khuê, và Khuê cũng thế. Hai đứa cậu nhìn nhau là tớ biết ngay. — Dũng thở dài, vỗ vai Lâm. — Đừng để bản thân phải hối tiếc, Lâm ạ. Tuổi trẻ của chúng ta ngắn ngủi lắm, có những người một khi đã lỡ bước là sẽ lạc mất nhau cả đời. Lâm không trả lời, ánh mắt cậu hướng về phía sân khấu. Khuê xuất hiện trong bộ váy màu xanh pastel dịu nhẹ, mái tóc uốn xoăn nhẹ nhàng thả ngang vai. Cô trông đẹp như một nàng công chúa bước ra từ câu chuyện cổ tích. Nhưng trong mắt cô, Lâm vẫn nhận ra một nỗi buồn man mác. Khi tiếng nhạc chậm rãi và sâu lắng của bản ballad vang lên, Lâm lấy hết can đảm bước đến trước mặt Khuê. Cậu cúi người, chìa tay ra một cách lịch thiệp: — Mình nhảy cùng nhau một bài nhé, Khuê? Khuê ngạc nhiên nhìn Lâm, rồi nụ cười rạng rỡ quen thuộc lại nở trên môi cô. Cô đặt bàn tay nhỏ nhắn vào lòng bàn tay cậu: — Rất sẵn lòng, chàng họa sĩ. Họ hòa mình vào giai điệu êm dịu của bài hát. Dưới ánh đèn lung linh, Lâm cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Khuê, ngửi thấy mùi hương hoa bưởi thoang thoảng từ mái tóc cô. Thời gian như ngừng trôi, thế giới xung quanh như mờ nhạt đi, chỉ còn lại hai người họ. — Lâm này, cảm ơn cậu vì tất cả. — Khuê khẽ thì thầm khi đầu cô tựa nhẹ vào vai cậu. — Nhờ có cậu mà những ngày tháng ở Hà Nội của tớ trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Tớ sẽ không bao giờ quên những buổi chiều ở hồ Tây, những bức tranh cậu vẽ, và cả... cậu nữa. Lâm siết chặt tay Khuê hơn một chút, cố gắng ghi nhớ cảm giác này vào sâu trong tim: — Tớ cũng vậy, Khuê. Cậu là điều tuyệt vời nhất từng xuất hiện trong thanh xuân của tớ. Sang bên kia, cậu phải sống thật tốt, phải trở thành một nhiếp ảnh gia nổi tiếng đấy nhé. — Nhất định rồi. Chúng ta cùng hứa nhé: Dù ở đâu, dù làm gì, cũng không bao giờ được từ bỏ ước mơ của mình. — Khuê ngước lên nhìn Lâm, đôi mắt cô lấp lánh nước mắt dưới ánh đèn màu. — Tớ hứa. — Lâm gật đầu chắc nịch. Đêm đó, họ không nói lời yêu, nhưng cả hai đều hiểu rằng tình cảm họ dành cho nhau đã vượt qua cả giới hạn của tình bạn thông thường. Đó là thứ tình cảm trong sáng, thuần khiết và cao thượng nhất của tuổi học trò — một tình yêu chưa kịp đơm hoa nhưng đã kịp khắc sâu vào tâm khảm. CHƯƠNG 5: TIẾNG VE VÀ NHỮNG CÁNH BẰNG LĂNG TÍM Kỳ thi tốt nghiệp và đại học diễn ra đúng như một trận chiến khốc liệt. Lâm bước vào phòng thi với một tâm thế tự tin và quyết tâm cao nhất. Cậu vẽ bằng tất cả đam mê, bằng cả lời hứa với Khuê dưới cơn mưa rào tháng Tư. Những nét vẽ của cậu không còn rụt rè, e ngại nữa mà trở nên mạnh mẽ, tràn đầy sức sống. Ngày công bố điểm thi, Lâm vỡ òa trong hạnh phúc khi biết mình đã đỗ thủ khoa ngành Thiết kế Đồ họa của trường Đại học Mỹ thuật. Dũng cũng xuất sắc đỗ vào trường Đại học Thể dục Thể thao đúng như nguyện vọng. Nhưng niềm vui ấy lại mang theo một nỗi buồn vô hạn, bởi đó cũng là ngày Khuê bay sang Canada. Chiều hôm ấy, sân bay Nội Bài đông đúc người qua lại. Khuê đứng giữa đống hành lý, mắt liên tục nhìn ra phía cửa ra vào như đang chờ đợi một ai đó. Bố mẹ cô đã vào làm thủ tục trước, chỉ còn cô đứng lại bên ngoài. — Khuê ơi! — Tiếng gọi quen thuộc vang lên. Khuê quay lại, thấy Dũng và Lâm đang hớt hải chạy tới. Cả hai người đều mồ hôi nhễ nhại, thở không ra hơi. — May quá, vẫn kịp. — Dũng chống hai tay vào đầu gối, thở dốc. — Đường tắc kinh khủng, bọn tớ tưởng không kịp tiễn cậu rồi chứ. Khuê bật cười, nhưng nước mắt đã bắt đầu rơi: — Cảm ơn hai cậu đã đến. Dũng bước tới, ôm trầm lấy Khuê một cái thật chặt: — Sang bên kia nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, cô bạn. Đừng có quên bọn tớ đấy. Có gì phải gọi điện về thường xuyên nghe chưa! — Tớ biết rồi, Dũng béo. Cậu cũng phải tập luyện chăm chỉ để trở thành ngôi sao bóng rổ đấy nhé. — Khuê sụt sịt đáp. Dũng buông Khuê ra, khẽ huých tay Lâm rồi chủ động bước ra xa một đoạn để nhường không gian riêng cho hai người. Lâm bước tới trước mặt Khuê. Cậu lấy từ trong ba lô ra một hộp quà nhỏ được bọc cẩn thận bằng giấy kraft và thắt nơ ruy băng đỏ: — Cái này tặng cậu. Sang bên kia hãy mở ra nhé. Khuê nhận lấy hộp quà, nâng niu nó như một báu vật. Cô cũng tháo chiếc máy ảnh film Canon QL17 đang đeo trên cổ xuống, nhẹ nhàng quàng vào cổ Lâm: — Còn đây là quà tớ tặng cậu. Tớ đã chụp hết cuộn film cuối cùng trong máy rồi, nhưng chưa tráng. Hãy giữ lấy nó, và khi nào cậu thành công, hãy tự tay tráng cuộn film này nhé. Trong đó có một món quà bất ngờ dành cho cậu. Lâm nhận lấy chiếc máy ảnh còn vương hơi ấm của Khuê. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt sũng nước của cô, giọng nghẹn ngào: — Khuê này... tớ thi đỗ rồi. Tớ đã làm được rồi. — Tớ biết mà. Lâm của tớ giỏi nhất mà. — Khuê mỉm cười, nước mắt tuôn rơi lã chã. Loa phóng thanh sân bay vang lên thông báo chuyến bay của Khuê chuẩn bị đóng cửa lên máy bay. Đến lúc phải chia tay thật rồi. — Tớ phải đi đây. — Khuê nói, giọng run rẩy. — Đi thanh thản nhé, Khuê. Tớ sẽ luôn nhớ về cậu. — Lâm nói, cố gắng giữ cho giọng mình không bị vỡ vụn. Khuê quay lưng bước đi. Đi được vài bước, cô bỗng quay đầu lại, gọi lớn: — Lâm ơi! Hãy sống thật hạnh phúc nhé! Tớ yêu cậu! Nói xong, cô vội vàng chạy thẳng vào khu vực kiểm soát an ninh, không dám quay đầu lại lần nữa vì sợ mình sẽ yếu lòng mà chạy lại ôm cậu. Lâm đứng chôn chân tại chỗ. Câu nói cuối cùng của Khuê cứ vang vọng mãi trong tâm trí cậu: ‘Tớ yêu cậu!’. Những giọt nước mắt kiềm chế bấy lâu nay cuối cùng cũng tuôn rơi. Cậu nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cô khuất dần sau dòng người, lòng dâng lên một nỗi trống trải vô hạn. Thanh xuân của cậu, người con gái cậu yêu, đã cất cánh bay đi phương xa, mang theo cả một khoảng trời đầy ắp kỷ niệm. EPILOGUE: NĂM NĂM SAU Năm năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Hà Nội một chiều tháng Chín, nắng vẫn vàng như mật và gió từ hồ Tây vẫn thổi vào lồng lộng. Lâm lúc này đã là một nhà thiết kế đồ họa có tiếng, đồng thời là một họa sĩ tự do với nhiều tác phẩm được đánh giá cao. Cậu vẫn giữ thói quen ra quán trà đá ven hồ Tây mỗi buổi chiều muộn, vẫn mang theo cuốn sổ vẽ và chiếc máy ảnh film cũ kỹ của Khuê. Dũng bây giờ đã là một huấn luyện viên bóng rổ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Hai người họ vẫn thường xuyên gặp nhau, nhưng câu chuyện của họ luôn có một khoảng trống chưa bao giờ được lấp đầy — khoảng trống mang tên Hoàng Khuê. Khuê sang Canada và liên lạc thưa thớt dần do khoảng cách địa lý và múi giờ lệch nhau. Cô bận rộn với việc học và ổn định cuộc sống mới, còn Lâm cũng quay cuồng với những dự án và bài thi ở trường đại học. Họ vẫn dõi theo nhau qua những bức ảnh trên mạng xã hội, nhưng chưa một lần trò chuyện trực tiếp. Hôm nay là ngày triển lãm tranh cá nhân đầu tiên của Lâm được khai mạc. Triển lãm mang tên ‘Tháng Năm Để Lại Phía Sau’. Toàn bộ không gian triển lãm được trang trí bằng những tông màu ấm áp của mùa thu Hà Nội. Những bức tranh vẽ phong cảnh trường Chu Văn An, những góc phố cổ rợp bóng bằng lăng, và đặc biệt là chân dung một cô gái với chiếc máy ảnh film trên cổ dưới những cơn mưa rào. Trước giờ khai mạc, Lâm bước vào phòng tối để tự tay tráng cuộn film cuối cùng trong chiếc máy ảnh Canon QL17 năm xưa — cuộn film mà Khuê đã tặng cậu trước khi đi và dặn cậu chỉ được tráng khi đã thành công. Trong ánh sáng đỏ mờ ảo của phòng tối, Lâm hồi hộp nhìn những hình ảnh dần hiện lên trên mặt giấy ảnh tráng màu. Tấm ảnh thứ nhất: Hình ảnh sân trường Chu Văn An ngập tràn nắng vàng. Tấm ảnh thứ hai: Dũng đang ném rổ, mồ hôi nhễ nhại nhưng cười rất tươi. Tấm ảnh thứ ba: Chính là Lâm, đang ngồi vẽ bên cửa sổ lớp học, góc nghiêng tĩnh lặng và đầy suy tư. Và tấm ảnh cuối cùng... Lâm sững sờ. Đó là bức ảnh chụp cận cảnh một bức tường vàng cổ kính của trường, trên đó có dòng chữ được viết bằng phấn trắng nắn nót, nét chữ quen thuộc của Khuê: ‘Gửi Lâm, người tớ thương. Nếu cậu đang xem bức ảnh này, nghĩa là cậu đã thực hiện được ước mơ của mình. Tớ luôn tin cậu sẽ làm được. Cảm ơn cậu đã là một phần đẹp nhất trong thanh xuân của tớ. Dù khoảng cách có là bao xa, tim tớ vẫn luôn hướng về Hà Nội, hướng về cậu. Hãy luôn vẽ tiếp những giấc mơ của chúng ta nhé!’ Lâm cầm bức ảnh trên tay, những giọt nước mắt nóng hổi một lần nữa rơi xuống, làm nhòe đi dòng chữ trên ảnh. Hóa ra, tình cảm của họ chưa bao giờ phai nhạt theo thời gian hay khoảng cách. Nó vẫn luôn ở đó, vẹn nguyên và ấm áp như vạt nắng đầu thu năm nào. Lâm bước ra khỏi phòng tối, đi vào không gian triển lãm đang bắt đầu đón những vị khách đầu tiên. Cậu đứng trước bức tranh lớn nhất — bức tranh vẽ một cô gái đứng dưới gốc cây phượng vĩ, tay cầm máy ảnh hướng về phía người xem. — Bức tranh này đẹp quá. Anh có bán nó không? — Một giọng nói quen thuộc, mang theo âm điệu ngọt ngào của miền Nam vang lên bên cạnh Lâm. Lâm khẽ giật mình, tim đập liên hồi. Cậu từ từ quay đầu lại. Đứng trước mặt cậu là một cô gái với mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt sáng lấp lánh và nụ cười rạng rỡ để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng. Trên cổ cô vẫn đeo chiếc máy ảnh film quen thuộc ngày nào. — Khuê... — Lâm thốt lên, giọng run rẩy, ngỡ như mình đang mơ. — Chào cậu, Lâm. Tớ về rồi đây. — Khuê mỉm cười, đôi mắt cô ngập tràn nước mắt nhưng rạng rỡ hơn cả nắng thu Hà Nội. Gió từ hồ Tây ngoài kia khẽ ùa qua cửa sổ phòng triển lãm, mang theo hương vị của một mùa thu mới. Thanh xuân của họ đã từng để lại phía sau, nhưng tương lai của họ, giờ đây, đang bắt đầu ngay tại khoảnh khắc này.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay