Thanh Âm Của Gió Nam

Cây bútMộc Yên
Chủ đề
Ngôn tình
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Khúc dạo đầu của bóng tối và sắc màu Phố cổ Hội An những ngày tháng Ba đón nhận những cơn mưa rào bất chợt. Mưa không ồn ào dữ dội như những cơn mưa rào phương Nam, mà rả rích, rấm rứt như một nỗi niềm u uẩn từ trăm năm trước còn đọng lại trên những mái ngói rêu phong. Dưới hiên của một căn nhà gỗ cổ kính nằm sâu trong con hẻm nhỏ sát sông Thu Bồn, Hoài An đứng im lặng, đôi mắt trong veo nhưng đượm buồn nhìn những giọt nước mưa rơi tí tách xuống mặt đường lát đá sa thạch. Hoài An là một họa sĩ phục chế tranh sơn dầu. Ở tuổi hai mươi sáu, cô đã từng nghĩ mình có tất cả: một sự nghiệp đầy triển vọng tại một viện bảo tàng nghệ thuật lớn ở Sài Gòn, và một tình yêu kéo dài bốn năm với Minh Khánh – người thầy, người đồng nghiệp mà cô hằng ngưỡng mộ. Nhưng tất cả đã sụp đổ chỉ trong một đêm. Minh Khánh đã đánh cắp toàn bộ hồ sơ nghiên cứu và công trình phục chế bức tranh quý giá trị hàng triệu đô la của cô để đứng tên một mình, sau đó nhẫn tâm đẩy cô ra khỏi viện với lời cáo buộc cô thiếu năng lực và có hành vi gian lận học thuật. Đau đớn hơn, cô phát hiện ra hắn ta từ lâu đã có mối quan hệ mờ ám với con gái của viện trưởng. Bị phản bội cả trong tình yêu lẫn sự nghiệp, Hoài An cảm thấy thế giới của mình hoàn toàn sụp đổ. Cô thu dọn hành lý, rời bỏ Sài Gòn phồn hoa đô hội, tìm đến Hội An như một cách để chạy trốn và khâu vá lại những mảnh vỡ trong tâm hồn. Căn gác nhỏ cô thuê của bà cụ Nhàn nằm ở một vị trí khá biệt lập. Nơi đây yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng xào xạc của những tán lá bàng và tiếng khua mái chèo khua nước của những người dân chài trên sông lúc sáng sớm. Nhưng điều kỳ lạ nhất khiến Hoài An chú ý không phải là cảnh vật, mà là tiếng đàn piano luôn vang lên vào mỗi buổi chiều tà từ căn biệt thự cổ kiểu Pháp nằm đối diện qua một khu vườn hoang phế. Tiếng đàn lúc trầm, lúc bổng, có khi dạt dào như sóng cuộn, có khi lại nghẹn ngào, đứt quãng như một tiếng thở dài trong đêm tối. Nó không phải là những bản nhạc cổ điển được chơi một cách hoàn hảo, rập khuôn, mà giống như một cuộc độc thoại nội tâm đầy đau đớn và khao khát. Là một người nhạy cảm với nghệ thuật, Hoài An bị tiếng đàn ấy thu hút một cách kỳ lạ. Mỗi lần tiếng nhạc cất lên, cô lại buông cây cọ vẽ xuống, bước ra ban công, nhắm mắt lại và để cho những nốt nhạc vuốt ve tâm hồn mệt mỏi của mình. Một buổi chiều, khi cơn mưa vừa dứt, nắng quái chiều hôm dát một màu vàng cam rực rỡ lên những bức tường vôi cũ kỹ, tiếng đàn lại vang lên. Bản nhạc lần này là "Gymnopédie No.1" của Erik Satie – một giai điệu u sầu đến nao lòng. Không thể kìm nén sự tò mò, Hoài An bước xuống cầu thang, băng qua con đường nhỏ ẩm ướt và tiến về phía khu vườn hoang. Cánh cổng sắt hoen gỉ của căn biệt thự không khóa, chỉ khép hờ. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Khu vườn ngập tràn cỏ dại và những khóm hoa giấy màu hồng rực rỡ rơi rụng đầy trên lối đi. Đi theo tiếng đàn, Hoài An tiến gần đến ô cửa sổ lớn bằng kính sát đất đang mở rộng ở tầng trệt. Qua làn rèm cửa mỏng màu trắng ngà bay nhè nhẹ trong gió, cô nhìn thấy một bóng người. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc chiếc sơ mi trắng giản dị nhưng thanh lịch. Anh ngồi bên một cây đại dương cầm Steinway & Sons màu đen bóng loáng, dù cây đàn có vẻ đã nhuốm màu thời gian. Góc nghiêng của anh hoàn hảo như một bức tượng tạc: sống mũi cao, thẳng, quai hàm thanh tú và mái tóc hơi rối rủ xuống trán. Nhưng điều khiến Hoài An sững sờ nhất chính là đôi mắt của anh. Đôi mắt ấy rất đẹp, đen sâu thẳm, nhưng nó không hề tiêu cự. Nó nhìn thẳng về phía khoảng không vô định trước mặt, tĩnh lặng và u uẩn đến đáng sợ. Anh là một người khiếm thị. Đột nhiên, tiếng đàn dừng lại ở một nốt nhạc dở dang. Người đàn ông hơi nghiêng đầu, đôi tai anh khẽ động. Anh cất tiếng hỏi, giọng trầm ấm nhưng lạnh lùng: "Ai ở ngoài đó?" Hoài An giật mình, tim đập chệch một nhịp. Cô lúng túng, định quay lưng bỏ chạy thì vấp phải một cành củi khô dưới chân, tạo ra tiếng động rắc sắc gọn. Biết không thể trốn tránh, cô lấy hết can đảm, bước đến gần bậu cửa sổ và lên tiếng: "Tôi xin lỗi... Tôi là người mới dọn đến căn gác đối diện. Tôi nghe thấy tiếng đàn của anh... nó rất đẹp, nên tôi vô tình bước vào đây. Tôi không có ý mạo phạm." Người đàn ông không quay đầu lại, nhưng vẻ mặt lạnh lùng của anh có phần giãn ra. Anh khẽ thở dài, những ngón tay dài và gầy guộc vẫn đặt hờ trên phím đàn: "Hóa ra là người hàng xóm mới. Nơi này rất ít người qua lại, tôi không quen có người lạ xuất hiện trong vườn của mình." "Tôi thành thật xin lỗi," Hoài An vội vàng nói, giọng cô run lên vì ngượng ngùng. "Tôi sẽ đi ngay." "Chờ đã," anh gọi giật lại khi thấy tiếng bước chân của cô chuẩn bị rời đi. "Cô... cô nói tiếng đàn của tôi 'đẹp' sao?" Hoài An dừng bước, quay lại nhìn bóng lưng cô độc của anh. Cô khẽ gật đầu, dù biết anh không thể nhìn thấy: "Phải. Nó rất đẹp, nhưng cũng rất đau lòng. Giống như một người đang cố gắng vẽ lại thế giới bằng những nốt nhạc, nhưng lại thiếu đi một màu sắc quan trọng nhất." Lời nói của Hoài An khiến người đàn ông sững sờ. Đôi bàn tay anh khẽ run lên trên phím đàn. Anh chậm rãi quay mặt về phía cô, đôi mắt không tiêu cự như muốn xuyên qua lớp không khí để nhìn thấu tâm can cô. Sau một hồi im lặng kéo dài, anh khẽ mỉm cười – một nụ cười nhạt nhòa và thoáng buồn: "Cô là người đầu tiên nói với tôi điều đó. Tôi là Nam Phong." "Tôi là Hoài An," cô dịu dàng trả lời, cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình vừa được hình thành giữa hai tâm hồn cô độc trong buổi chiều tà Hội An. Chương 2: Những mảnh vỡ đồng điệu Từ sau buổi chiều hôm đó, giữa Hoài An và Nam Phong hình thành một giao ước ngầm. Mỗi buổi chiều, cô sẽ mang theo cuốn sổ phác thảo của mình sang khu vườn của anh, ngồi trên chiếc ghế gỗ mục nát dưới giàn hoa giấy, còn anh sẽ chơi đàn. Đôi khi họ trò chuyện, đôi khi chỉ là sự im lặng đồng điệu giữa tiếng nhạc và tiếng cọ vẽ sột soạt trên giấy. Qua những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, Hoài An dần biết được câu chuyện của Nam Phong. Anh từng là một thần đồng piano, một ngôi sao sáng giá của nhạc viện thành phố và đã từng đoạt nhiều giải thưởng quốc tế. Nhưng ba năm trước, một vụ tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi thị lực của anh, và đau đớn hơn, cướp đi cả mạng sống của vị hôn thê lúc đó của anh – người đã dùng thân mình che chắn cho anh khi chiếc xe tải lao đến. Kể từ đó, Nam Phong đóng cửa trái tim, rời bỏ ánh hào quang của sân khấu, lui về căn biệt thự cổ của gia đình ở Hội An để sống một cuộc đời cô độc trong bóng tối, gặm nhấm nỗi ân hận và đau khổ khôn nguôi. "Tôi đã từng nghĩ âm nhạc là cuộc sống của mình," Nam Phong nói, giọng anh trầm xuống khi anh vuốt ve những phím đàn lạnh lẽo. "Nhưng sau khi cô ấy đi, và sau khi thế giới của tôi chỉ còn lại màu đen, âm nhạc đối với tôi chỉ còn là những tiếng gào thét vô vọng. Tôi chơi đàn để không quên đi cách giao tiếp với thế giới, nhưng tôi không còn tìm thấy ý nghĩa của nó nữa." Hoài An nhìn anh, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Cô hiểu cảm giác của anh – cảm giác của một người nghệ sĩ bị tước đoạt đi công cụ để thể hiện bản thân, cảm giác của một linh hồn bị mắc kẹt trong đống đổ nát của quá khứ. Cô bước đến bên cây đàn, đứng đối diện với anh qua phím dương cầm, khẽ nói: "Tôi cũng từng nghĩ cuộc đời mình đã chấm dứt khi những bức tranh của tôi bị người khác cướp mất, khi lòng tin của tôi bị chà đạp. Tôi đã chạy trốn đến đây vì tôi không còn dám đối diện với màu vẽ. Nhưng khi nghe anh chơi đàn, tôi nhận ra rằng, dù chúng ta có bị tổn thương đến mức nào, bản năng sáng tạo và khát vọng được thấu hiểu trong chúng ta vẫn chưa bao giờ chết." Nam Phong ngước lên, hướng đôi mắt mù lòa về phía giọng nói của cô: "Vậy tại sao cô không vẽ nữa?" Hoài An im lặng một lát, rồi cô cầm lấy bàn tay của anh, nhẹ nhàng đặt lên những bức phác thảo cô vừa vẽ trên trang giấy nhám. Cô dẫn dắt những ngón tay của anh đi theo những đường nét nổi trên giấy: "Tôi đang vẽ. Đây là anh, bên cây đàn piano. Và đây là giàn hoa giấy ngoài cửa sổ. Tôi không dùng màu sắc rực rỡ nữa, tôi chỉ dùng bút chì đen để tìm lại cảm giác thô sơ nhất của đường nét. Nam Phong, anh có muốn cùng tôi tìm lại những màu sắc đã mất không?" Cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nhỏ nhắn của Hoài An và những đường nét uốn lượn trên trang giấy, trái tim băng giá bấy lâu của Nam Phong như có một dòng nước ấm áp chảy qua. Anh khẽ siết nhẹ tay cô, giọng nói khàn đi vì xúc động: "Làm sao tôi có thể thấy lại màu sắc khi thế giới của tôi chỉ có bóng tối?" "Tôi sẽ là đôi mắt của anh," Hoài An kiên định nói, ánh mắt cô lấp lánh niềm tin. "Tôi sẽ tả cho anh nghe về màu sắc, không phải bằng những định nghĩa vật lý, mà bằng cảm xúc của chúng. Rồi anh sẽ dùng tiếng đàn của mình để tái hiện lại chúng. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một thế giới mới." Kể từ ngày đó, một thế giới kỳ diệu đã mở ra trong căn biệt thự cổ. Hoài An bắt đầu dạy cho Nam Phong cách cảm nhận màu sắc thông qua các giác quan khác. Cô đưa cho anh một chiếc lá bàng khô mùa thu, bảo anh ngửi mùi thơm ngai ngái của nó và cảm nhận sự giòn rụm của gân lá, rồi nói: "Đây là màu vàng úa, màu của sự chuyển giao và hoài niệm." Cô đặt vào tay anh một viên đá cuội mát lạnh lấy từ dưới lòng sông Thu Bồn buổi sớm: "Đây là màu xanh lục bảo, màu của sự bình yên, sâu thẳm và thanh lọc." Cô dẫn anh ra đứng dưới nắng trưa, để hơi ấm mơn trớn trên da thịt anh: "Đây là màu đỏ dương, màu của sự sống, nhiệt huyết và cả những đớn đau tột cùng." Nam Phong say sưa lắng nghe. Tâm hồn nhạy cảm của một thiên tài âm nhạc giúp anh tiếp thu những lời cô nói một cách nhanh chóng. Anh bắt đầu đặt tay lên phím đàn và ứng tác. Với màu vàng úa, tiếng đàn của anh trầm ấm, chậm rãi như những bước chân dạo trên lá khô. Với màu xanh lục bảo, những nốt nhạc vang lên thanh thoát, trong trẻo như tiếng nước chảy róc rách qua kẽ đá. Với màu đỏ dương, âm thanh trở nên mạnh mẽ, dồn dập, đầy khát vọng và kịch tính. Sự đồng điệu giữa họ ngày càng sâu sắc. Hoài An nhận ra rằng cô không còn vẽ để trốn chạy nữa, cô vẽ để lưu giữ những khoảnh khắc bên Nam Phong. Còn Nam Phong, tiếng đàn của anh đã mất đi vẻ u sầu, tuyệt vọng trước đây, thay vào đó là một sức sống mới, ấm áp và tràn đầy hy vọng. Tình yêu giữa họ nảy nở một cách tự nhiên và lặng lẽ như hương hoa giấy ban đêm, không cần những lời thề non hẹn biển, chỉ cần một cái nắm tay siết chặt trong bóng tối, một ánh mắt dịu dàng dõi theo từ phía sau. Chương 3: Cơn bão từ quá khứ Nhưng cuộc sống bình yên không kéo dài mãi mãi. Quá khứ mà Hoài An cố gắng trốn chạy cuối cùng cũng tìm thấy cô. Một buổi sáng tháng Sáu, khi cái nắng hè bắt đầu đổ lửa xuống những con phố cổ, Hoài An nhận được một bưu kiện gửi từ Sài Gòn. Bên trong là một lá thư mời tham dự buổi triển lãm quốc tế về phục chế nghệ thuật Đông Nam Á, kèm theo đó là một cuốn catalogue giới thiệu tác phẩm nổi bật của buổi triển lãm. Ngay trang bìa của cuốn catalogue là hình ảnh bức tranh cổ "Thiếu nữ bên hoa sen" của một danh họa đầu thế kỷ XX – tác phẩm mà Hoài An đã dành hai năm ròng rã, thức trắng đêm để phục chế từng thớ vải, từng vệt màu. Bên dưới bức tranh, dòng chữ tên tác giả phục chế ghi rõ ràng: "Thạc sĩ - Nghệ nhân phục chế Minh Khánh". Kèm theo bưu kiện là một mảnh giấy nhỏ với nét chữ quen thuộc của Minh Khánh: "An, tôi biết em đang ở Hội An. Đừng cố gắng liên lạc hay làm loạn. Bức tranh này sẽ đưa tôi lên đỉnh cao của sự nghiệp. Nếu em khôn ngoan giữ im lặng, tôi sẽ chuyển cho em một khoản tiền đủ để em sống an nhàn cả đời. Còn nếu em muốn vạch trần, hãy nhớ rằng trong tay tôi có tất cả hợp đồng pháp lý đứng tên tôi, và không một ai trong giới nghệ thuật tin một kẻ bị sa thải vì gian lận như em đâu." Bàn tay Hoài An run rẩy, tờ giấy rơi khỏi tay cô, đáp xuống nền nhà. Nước mắt cô trào ra, nóng hổi và mặn chát. Sự uất hận, bất công bấy lâu nay cô cố đè nén lại bùng lên như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can. Cô cảm thấy ghê tởm sự hèn hạ của Minh Khánh, và đồng thời cũng cảm thấy bất lực trước thế lực và sự xảo quyệt của hắn. Đúng lúc đó, Nam Phong bước vào khu vườn. Nghe thấy tiếng khóc nấc nghẹn ngào của cô, anh lập tức dò dẫm từng bước nhanh hơn thường lệ, không màng đến chiếc gậy dẫn đường bị vấp vào bậc cửa. Anh quỳ xuống bên cạnh cô, ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cô vào lòng: "An, có chuyện gì vậy? Nói cho anh nghe, chuyện gì đã xảy ra?" Hoài An tựa đầu vào ngực anh, khóc nức nở như một đứa trẻ. Cô kể hết cho anh nghe về sự phản bội của Minh Khánh, về bức tranh "Thiếu nữ bên hoa sen", và về bức thư đe dọa đầy trơ tráo mà cô vừa nhận được. Cô nói trong sự tuyệt vọng: "Em bất lực rồi, Phong ạ. Hắn ta có tiền, có quyền lực, có danh tiếng. Còn em chỉ có đôi bàn tay trắng và một vết nhơ danh dự mà hắn đã bôi bẩn lên em. Em không thể lấy lại công lý cho chính mình, em không thể..." Nam Phong im lặng lắng nghe, khuôn mặt anh trở nên đăm chiêu và nghiêm nghị. Đôi tay anh siết chặt vai cô, như muốn truyền cho cô tất cả sức mạnh của mình. Anh nói, giọng kiên định và mạnh mẽ: "Không, An. Em không cô độc, và em không hề bất lực. Nghệ thuật chân chính không thể bị đánh cắp bởi những kẻ giả tạo. Những nét cọ của em, tâm huyết của em nằm sâu trong từng lớp sơn của bức tranh đó, kẻ cắp có thể lấy đi cái tên, nhưng không bao giờ lấy được linh hồn của tác phẩm." "Nhưng làm sao em chứng minh được điều đó?" Hoài An ngước lên nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe. Nam Phong khẽ vuốt tóc cô, ánh mắt anh hướng về phía trước, tràn đầy quyết tâm: "Chúng ta sẽ đến Sài Gòn. Chúng ta sẽ đối mặt với hắn ngay tại buổi triển lãm đó." Hoài An sững sờ: "Đến Sài Gòn? Nhưng anh... anh đã không rời khỏi Hội An ba năm nay rồi. Nơi đó quá ồn ào, quá nhiều ký ức đau buồn đối với anh..." Nam Phong mỉm cười dịu dàng, anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô: "Vì em, anh sẵn sàng bước ra khỏi bóng tối của mình. Em đã là đôi mắt của anh suốt thời gian qua, giờ hãy để anh là chỗ dựa cho em đối mặt với giông bão. Chúng ta đi thôi." Chương 4: Trận chiến dưới ánh đèn Buổi triển lãm quốc tế về phục chế nghệ thuật được tổ chức tại một trung tâm hội nghị sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Ánh đèn pha lê lấp lánh chiếu sáng những bức tranh cổ giá trị, dòng người sang trọng qua lại, tiếng ly rượu chạm nhau lách cách và tiếng cười nói rôm rả tạo nên một bầu không khí xa hoa nhưng cũng đầy giả tạo. Minh Khánh đứng trước bức tranh "Thiếu nữ bên hoa sen", mặc bộ vest lịch lãm, gương mặt tràn đầy vẻ tự mãn khi nhận những lời tán dương từ các chuyên gia nghệ thuật và giới truyền thông. Hắn ta say sưa thuyết trình về kỹ thuật phục chế phức tạp mà hắn "đã dùng" để cứu sống bức tranh, những lời dối trá được thốt ra một cách trơn tru từ khuôn miệng rộng của hắn. Đột nhiên, đám đông có tiếng xôn xao. Từ phía cửa chính, một cặp đôi bước vào, thu hút mọi ánh nhìn. Đó là Hoài An trong chiếc váy lụa màu xanh lục bảo giản dị nhưng thanh tao, mái tóc búi cao để lộ gương mặt thanh tú, xinh đẹp và kiên định. Đi bên cạnh cô là Nam Phong. Anh mặc bộ vest đen lịch lãm, tay cầm chiếc gậy dẫn đường màu trắng, bước đi đĩnh đạc và tự tin. Vẻ đẹp nam tính, lãng tử cùng khí chất đặc biệt của một cựu thần đồng piano khiếm thị lập tức khiến nhiều người nhận ra anh. "Đó chẳng phải là Nam Phong sao? Thần đồng piano đã biến mất ba năm trước?" có tiếng xì xào trong đám đông. Minh Khánh nhìn thấy Hoài An, nụ cười trên môi hắn lập tức cứng đờ. Hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bước đến chặn đường hai người, hạ thấp giọng đầy đe dọa: "Hoài An, em gan gớm nhỉ? Lại còn mang theo một gã mù đến đây làm loạn sao? Bảo vệ, đuổi hai người này ra ngoài cho tôi!" "Chờ đã!" Nam Phong cất tiếng, giọng nói trầm hùng của anh vang lên, át cả tiếng ồn ào xung quanh. Anh đứng thẳng, đối diện với Minh Khánh bằng một phong thái áp đảo: "Tôi là Nam Phong, và tôi đến đây hôm nay không phải để làm loạn, mà để cống hiến một tiết mục âm nhạc đặc biệt dành tặng cho buổi triển lãm, và đặc biệt là dành cho bức tranh 'Thiếu nữ bên hoa sen' – một tác phẩm phục chế tuyệt mỹ." Ban tổ chức chương trình, vốn đã nhận ra Nam Phong và vô cùng bất ngờ trước sự xuất hiện của anh, lập tức can thiệp. Việc một thiên tài piano đã giải nghệ ba năm nay đồng ý biểu diễn tại sự kiện của họ là một cơ hội truyền thông vô giá. Người đại diện ban tổ chức bước đến, hào hứng nói: "Anh Nam Phong, chúng tôi vô cùng vinh hạnh nếu được nghe anh biểu diễn. Xin mời anh lên sân khấu." Minh Khánh tái mặt, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, trước hàng trăm ống kính máy ảnh, hắn không thể làm gì khác ngoài việc đứng nhìn Nam Phong được dẫn lên chiếc đại dương cầm đặt trang trọng giữa sảnh lớn, ngay cạnh bức tranh "Thiếu nữ bên hoa sen". Hoài An đứng dưới sân khấu, hai bàn tay cô đan chặt vào nhau, tim đập liên hồi. Cô nhìn Nam Phong ngồi xuống trước phím đàn. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, đôi tai anh cảm nhận không gian xung quanh, rồi anh bắt đầu đặt tay lên những phím đàn lạnh lẽo. Tiếng đàn cất lên. Đó là một bản nhạc chưa từng có tên trong bất kỳ tuyển tập nào. Bản nhạc bắt đầu bằng những nốt trầm ấm, chậm rãi, mô tả màu vàng úa của những hoài niệm và tổn thương. Tiếng nhạc như kể lại câu chuyện của một cô gái một mình trong đêm tối, tỉ mẩn dùng từng nét cọ để hàn gắn lại những giá trị lịch sử bị lãng quên. Rồi giai điệu dần chuyển sang màu xanh lục bảo thanh thoát, trong trẻo – màu của sự bình yên và sự thật tái sinh dưới bàn tay tài hoa. Cả khán phòng im phăng phắc. Tất cả mọi người như bị thôi miên bởi tiếng đàn quá đỗi xúc động và giàu hình ảnh của Nam Phong. Họ như nhìn thấy cả một quá trình lao động nghệ thuật miệt mài, đầy tình yêu và nước mắt hiện ra trước mắt. Đột nhiên, tiếng đàn chuyển sang nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ của màu đỏ dương – màu của sự đấu tranh và công lý. Đúng lúc này, Nam Phong vừa đàn vừa cất tiếng nói rõ ràng, rành mạch: "Âm nhạc có thể lừa dối tai người nghe nếu người chơi cố tình giả tạo, nhưng hội họa phục chế thì không thể lừa dối những đôi mắt tinh tường. Bức tranh 'Thiếu nữ bên hoa sen' đang treo ở kia, người tự xưng là phục chế nó – ông Minh Khánh – đã tuyên bố dùng kỹ thuật đắp màu ba lớp của Pháp. Nhưng thực tế, bức tranh này được phục chế bằng kỹ thuật 'Sơn mài ẩn lớp' – một kỹ thuật gia truyền độc đáo của Việt Nam, nơi người nghệ sĩ giấu một ký hiệu đặc biệt dưới lớp sơn bóng cuối cùng để khẳng định bản quyền của mình." Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bức tranh và Minh Khánh. Gương mặt Minh Khánh cắt không còn một giọt máu, hắn lắp bắp: "Mày... mày nói bậy! Thằng mù biết gì về hội họa?" Hoài An từ dưới đám đông bước lên sân khấu, cô tự tin cầm lấy chiếc micro, dõng dạc nói: "Tôi là Hoài An, người thực sự phục chế bức tranh này. Để chứng minh lời Nam Phong nói, xin ban tổ chức hãy bật đèn cực tím (UV) chiếu thẳng vào góc dưới bên phải của bức tranh, ngay bên dưới đóa hoa sen thứ ba. Ở đó, dưới lớp sơn bảo vệ, tôi đã dùng mực huỳnh quang chuyên dụng để ký tên viết tắt 'H.A' và ngày hoàn thành tác phẩm. Kỹ thuật này chỉ có người thực sự phục chế mới biết và thực hiện được." Đại diện ban tổ chức lập tức yêu cầu nhân viên kỹ thuật mang đèn cực tím đến. Minh Khánh hoảng loạn, định lao đến ngăn cản nhưng đã bị lực lượng an ninh giữ lại. Ánh đèn UV màu tím xanh được bật lên, chiếu thẳng vào góc bức tranh. Trước sự chứng kiến của hàng trăm con người và các ống kính camera đang livestream trực tiếp, hai chữ cái "H.A" cùng dòng chữ số ngày tháng hiện lên sáng rực, lấp lánh như một lời tuyên ngôn đanh thép của sự thật. Khán phòng bùng nổ trong những tiếng xôn xao, chỉ trích hướng về phía Minh Khánh. Những phóng viên lập tức vây lấy hắn với hàng loạt câu hỏi dồn dập. Minh Khánh hoàn toàn sụp đổ, hắn ôm mặt tháo chạy trong sự nhục nhã ê chề. Trên sân khấu, dưới ánh đèn rực rỡ, Nam Phong dừng phím đàn. Anh đứng dậy, quay về phía Hoài An. Hoài An chạy đến bên anh, nước mắt hạnh phúc vỡ òa. Cô ôm chầm lấy anh, và lần này, giữa sự chứng kiến của cả thế giới, Nam Phong đã cúi xuống, tìm kiếm đôi môi cô và trao cho cô một nụ hôn sâu lắng, ngọt ngào – nụ hôn của sự chiến thắng, của tình yêu và sự tự do. Chương 5: Lời hứa mùa hoa gạo Sau đêm triển lãm định mệnh đó, sự thật được trả lại vị trí vốn có của nó. Hoài An được phục hồi danh dự, nhận lại toàn bộ bản quyền và những giải thưởng xứng đáng cho công trình của mình. Cô nhận được vô số lời mời làm việc từ các viện bảo tàng lớn trên thế giới. Thế nhưng, cô đã từ chối tất cả để cùng Nam Phong trở về với phố cổ Hội An yên bình. Một ngày đầu xuân năm sau, khi những bông hoa gạo đỏ rực bắt đầu nở rộ bên bờ sông Thu Bồn, Nam Phong nhận được một tin vui từ một bệnh viện chuyên khoa mắt hàng đầu tại Singapore. Sau nhiều tháng nghiên cứu hồ sơ bệnh án của anh, các bác sĩ hàng đầu tin rằng có một cơ hội phẫu thuật ghép giác mạc công nghệ mới có thể giúp anh tìm lại ánh sáng, dù tỷ lệ thành công chỉ là năm mươi phần trăm, và ca phẫu thuật cũng tiềm ẩn rủi ro có thể ảnh hưởng đến hệ thần kinh thính giác của anh nếu xảy ra biến chứng. Đứng trước quyết định quan trọng này, Nam Phong có chút do dự. Anh không sợ bóng tối nữa, vì anh đã có Hoài An bên cạnh. Nhưng anh sợ mất đi thính giác – thứ giúp anh cảm nhận tiếng đàn và đặc biệt là giọng nói của cô. Biết được nỗi lo lắng của anh, Hoài An nắm lấy đôi tay anh, đặt lên má mình. Cô dịu dàng nói: "Phong, anh đã từng dũng cảm bước ra khỏi bóng tối vì em. Giờ đây, hãy dũng cảm một lần nữa vì chính anh. Em muốn anh được nhìn thấy thế giới rực rỡ này một lần nữa. Em muốn anh nhìn thấy những bức tranh em vẽ, nhìn thấy dòng sông Thu Bồn lúc hoàng hôn, và... nhìn thấy em." Nam Phong cảm nhận được sự ấm áp và giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Anh khẽ hỏi, giọng run run: "Nếu... nếu ca phẫu thuật thất bại, và anh không thể nghe thấy em nói nữa thì sao?" Hoài An mỉm cười, ôm chặt lấy anh: "Dù có chuyện gì xảy ra, em vẫn sẽ ở đây. Nếu anh không nghe thấy, em sẽ viết lên lòng bàn tay anh. Nếu anh không nhìn thấy, em sẽ tiếp tục là đôi mắt của anh. Chúng ta đã cùng nhau đi qua giông bão, không có gì có thể chia lìa chúng ta nữa." Dưới bóng cây hoa gạo đỏ rực rỡ như một ngọn lửa sưởi ấm cả một góc trời, họ trao nhau lời hứa sẽ cùng nhau đối mặt với thử thách cuối cùng này. Chương 6: Khúc vĩ thanh dưới bóng hoàng hôn Một năm sau. Phố cổ Hội An vẫn trầm mặc và yên bình như thế. Những giàn hoa giấy lại nở rộ, nhuộm hồng cả những con đường nhỏ lát đá. Dưới bóng hoàng hôn vàng rực rỡ, căn biệt thự cổ kiểu Pháp hôm nay không có tiếng đàn piano vang lên, mà tràn ngập một sự im lặng đầy hồi hộp. Trong căn phòng khách tràn ngập ánh sáng, Nam Phong ngồi trên chiếc ghế sofa da cũ. Mắt anh vẫn đang được băng kín bằng một lớp băng trắng sau ca phẫu thuật cuối cùng tại Singapore một tuần trước. Hôm nay là ngày bác sĩ chỉ định tháo băng. Hoài An đứng bên cạnh anh, hơi thở cô dồn dập, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Vị bác sĩ chuyên khoa nhẹ nhàng dùng kéo cắt lớp băng, rồi từ từ gỡ bỏ từng lớp gạc trắng ra khỏi mắt Nam Phong. "Nam Phong, hãy mở mắt ra thật chậm. Đừng vội vàng, ánh sáng ban đầu có thể hơi chói," vị bác sĩ ôn tồn căn dặn. Nam Phong khẽ cử động mi mắt. Cảm giác đầu tiên của anh là một luồng ánh sáng mạnh mẽ ùa vào, khiến anh hơi nhức mắt và phải nhắm nghiền lại. Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ, từng chút một, hé mở đôi mắt của mình. Thế giới ban đầu chỉ là những vệt sáng tối nhòe nhoẹt, không rõ hình thù. Nam Phong chớp mắt vài lần để điều tiết. Dần dần, các đường nét bắt đầu định hình. Anh nhìn thấy trần nhà gỗ màu nâu trầm, nhìn thấy khung cửa sổ mở rộng với giàn hoa giấy màu hồng rực rỡ đang đung đưa trong gió. Và rồi, tiêu cự của anh dừng lại ở người con gái đang đứng ngay trước mặt anh. Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh lục bảo – đúng màu sắc mà cô đã miêu tả cho anh, màu của sự bình yên và thanh lọc. Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt trong veo ngập tràn nước mắt, và đôi môi cô đang run rẩy nở một nụ cười rạng rỡ. Nam Phong ngơ ngác nhìn cô. Đây là gương mặt mà anh đã vẽ hàng ngàn lần trong tâm trí mình, gương mặt của người con gái đã mang màu sắc trở lại cuộc đời anh, người đã cứu rỗi linh hồn anh từ vực sâu của bóng tối. Anh chậm rãi đứng dậy, bước từng bước không cần gậy dẫn đường, không cần sự dò dẫm. Anh tiến đến trước mặt cô, đưa bàn tay run rẩy lên, nhẹ nhàng chạm vào má cô, cảm nhận làn da mịn màng và những giọt nước mắt nóng hổi. "An..." anh cất tiếng, giọng nói khàn đặc vì xúc động nghẹn ngào. "Anh... anh nhìn thấy em rồi. Em đẹp hơn tất cả những gì anh từng tưởng tượng." Hoài An vỡ òa trong hạnh phúc. Cô ôm chầm lấy cổ anh, khóc nấc lên: "Phong! Anh thực sự nhìn thấy em rồi! Anh có nghe thấy em nói không?" Nam Phong siết chặt cô vào lòng, cười vang trong nước mắt: "Anh nghe thấy rõ, rất rõ. Giọng nói của em là âm thanh tuyệt vời nhất trên thế giới này." Chiều hôm đó, tiếng đàn dương cầm lại vang lên từ căn biệt thự cổ. Nhưng lần này, bản nhạc không còn là khúc dạo đầu u sầu của bóng tối, mà là một khúc vĩ thanh hoành tráng, rực rỡ và tràn ngập tình yêu. Tiếng đàn thanh thoát bay cao, hòa cùng tiếng gió Nam xào xạc qua giàn hoa giấy, mang theo câu chuyện tình yêu sâu sắc và vĩnh cửu của họ bay xa, dịu dàng và bình yên dưới bóng hoàng hôn vàng rực của phố cổ Hội An.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay