Tiếng Vĩ Cầm Dưới Bóng Bàng Già

Cây bútNam Phong
Chủ đề
Truyện ngắn Học đường
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Khúc dạo đầu của mùa thu Mùa thu năm mười bảy tuổi của tôi bắt đầu bằng những vệt nắng hanh vàng nhảy nhót trên bức tường vôi lở của trường THPT Hoàng Hoa Thám. Đó là một ngôi trường cổ kính nằm nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi mà thời gian dường như trôi chậm hơn một nhịp so với sự xô bồ của phố thị ngoài kia. Đối với tôi, thanh xuân không phải là một cơn mưa rào, mà là mùi mực thơm trên trang giấy mới, là tiếng trống trường vang vọng mỗi sớm mai, và là bóng mát của cây bàng già nơi góc sân trường. Tôi là Nam, một gã học sinh lớp 12 chuyên Văn nhưng lại thích nhìn đời qua ống kính của chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ hơn là qua những bài nghị luận xã hội. Bố mẹ tôi hướng tôi theo ngành Kinh tế, một con đường bằng phẳng và thực tế. Nhưng tâm hồn tôi đã lỡ gửi gắm vào những khoảnh khắc tĩnh lặng của cuộc sống, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa. Hôm đó là một buổi chiều muộn tháng Chín, khi học sinh cả trường đã ra về gần hết. Tôi lang thang ở hành lang tầng ba để tìm một góc chụp hoàng hôn. Khi đi qua phòng nhạc cũ ở cuối dãy, một âm thanh trong trẻo, réo rắt chợt vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Đó là tiếng vĩ cầm. Bản nhạc không hề xa lạ - khúc ‘Canon in D’ quen thuộc, nhưng cách người chơi thể hiện nó lại mang một nỗi buồn man mác, vừa da diết vừa như có chút gì đó nghẹn ngào. Tôi tò mò bước nhẹ đến bên cửa sổ lớp học. Qua khe cửa hé mở, tôi thấy một dáng người thanh mảnh đang đứng ngược sáng. Ánh nắng chiều muộn tạt qua cửa sổ, nhuộm vàng mái tóc dài ngang lưng của cô bạn. Đôi tay cô uyển chuyển đưa cây vĩ, trán lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự say mê mãnh liệt. Đó là An, cô bạn lớp trưởng lớp 12A3 nổi tiếng nghiêm túc và ít nói. Tôi như bị đóng băng tại chỗ, tay vô thức đưa chiếc máy ảnh lên. *Tách.* Tiếng màn trập vang lên nhỏ nhẹ nhưng đủ để phá hỡ không gian yên lặng. An giật mình dừng phím đàn. Cô quay đầu lại, đôi mắt to tròn thoáng chút ngơ ngác rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ nghiêm nghị thường ngày. “Ai đó?” An hỏi, giọng nói trong veo. Tôi gãi đầu bước ra, gương mặt không giấu nổi sự ngượng ngùng: “Xin lỗi... Tớ không cố ý làm phiền cậu đâu. Chỉ là tiếng đàn của cậu đẹp quá, và tớ... tớ lỡ tay bấm máy.” An nhìn tôi, rồi nhìn xuống chiếc máy ảnh trên tay tôi. Vẻ nghiêm nghị trên mặt cô dần giãn ra, thay vào đó là một nụ cười nhẹ, tựa như hoa bưởi nở muộn: “Là cậu à, Nam chuyên Văn? Tớ tưởng ai hóa ra là nhiếp ảnh gia của trường.” Đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện, dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc hành lang. Và đó cũng là khởi đầu cho một mùa thu thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi. Chương 2: Những mảnh ghép khác biệt Mối nhân duyên dưới bóng bàng già nhanh chóng có thêm sự xuất hiện của mảnh ghép thứ ba: Khánh. Khánh là bạn thân từ thuở cởi truồng tắm mưa của tôi, đồng thời là đội trưởng đội bóng rổ của trường. Trái ngược với vẻ trầm ngâm của tôi và sự khép kín của An, Khánh là một quả bom năng lượng di động. Cậu ta cao gần mét tám, nụ cười tỏa nắng luôn thường trực trên môi và có thể kết bạn với bất kỳ ai chỉ sau năm phút nói chuyện. Khi biết tôi quen An, Khánh liền sống chết đòi gia nhập nhóm. “Này, một gã lãng tử chụp ảnh, một cô nàng nghệ sĩ vĩ cầm, và một siêu sao bóng rổ như tao... Chúng ta chính là bộ ba hoàn hảo nhất cái trường này rồi!” Khánh vừa đập bóng vừa khoác vai tôi cười toe toét. Thế là từ đó, góc sân trường dưới bóng cây bàng già trở thành ‘căn cứ địa’ của chúng tôi. Mỗi giờ ra chơi, ba đứa lại tụ tập ở chiếc ghế đá xù xì, chia nhau những gói hướng dương, những chai sữa đậu nành mát lạnh. Khánh sẽ liến thoắng kể về trận bóng rổ sắp tới, tôi lẳng lặng căn chỉnh góc máy, còn An thì ôm cây đàn vĩ cầm, thỉnh thoảng lại mỉm cười lắng nghe chúng tôi chí choé. “An này, tại sao cậu lại thích chơi vĩ cầm?” Có lần, tôi tò mò hỏi khi nhìn cô nâng niu cây đàn như một báu vật. An khẽ vuốt ve những dây đàn bằng kim loại, ánh mắt cô nhìn xa xăm ra khoảng sân trường đầy nắng: “Mẹ tớ ngày xưa là một nghệ sĩ vĩ cầm. Bà đã dạy tớ những nốt nhạc đầu tiên. Khi chơi đàn, tớ cảm thấy như mẹ vẫn luôn ở bên cạnh, lắng nghe và bảo vệ tớ.” Giọng An trầm xuống ở những chữ cuối. Tôi biết mẹ An đã qua đời từ khi cô còn nhỏ, hiện tại cô đang sống cùng người bố vô cùng nghiêm khắc, người luôn muốn cô nối nghiệp kinh doanh của gia đình và coi âm nhạc chỉ là thứ giải trí vô bổ. “Vậy thì cậu phải chơi thật tốt ở Lễ Tri Ân sắp tới!” Khánh hào hứng xen vào. “Để cho tất cả mọi người, cả bố cậu nữa, thấy rằng cậu sinh ra là dành cho sân khấu!” An nhìn Khánh, rồi nhìn sang tôi. Đôi mắt cô lấp lánh một niềm hy vọng nhen nhóm, nhưng sâu trong đó, tôi chợt nhận ra một thoáng dao động lo âu mà lúc ấy tôi chưa thể hiểu hết. Chương 3: Bí mật dưới những ngón tay Mùa đông Hà Nội ùa về bằng những cơn gió mùa đông bắc hanh hao và lạnh buốt. Những chiếc lá bàng già chuyển sang màu đỏ rực rồi rụng dần, để lại những cành cây khẳng khiu chống chọi với cái lạnh. Kỳ thi học kỳ một đến gần mang theo áp lực thi cử đè nặng lên vai mỗi học sinh cuối cấp. Nhưng đối với chúng tôi, nỗi lo lắng lớn nhất lại nằm ở một điều khác. Dạo gần đây, tôi nhận thấy An có những biểu hiện rất lạ. Khi chơi đàn, đôi lúc cô đột ngột dừng lại, gương mặt thoáng nhăn nhó vì đau đớn. Những ngón tay của cô thỉnh thoảng run rẩy một cách vô thức. Có những buổi chiều, tôi thấy cô ngồi thẫn thờ dưới gốc bàng, hai bàn tay đan chặt vào nhau như đang cố kìm nén một sự run rẩy dữ dội. “An, cậu có sao không?” Tôi hỏi khi thấy cô vội vàng giấu đôi tay vào túi áo khoác khi tôi bước đến. “Tớ không sao, chỉ là trời lạnh quá nên hơi cóng tay thôi,” An cười trừ, nhưng nụ cười ấy không giấu nổi vẻ mệt mỏi trên gương mặt ngày càng xanh xao. Tôi không tin. Cho đến một buổi chiều mưa phùn gió bấc, khi tôi đến phòng nhạc để tìm An. Cửa phòng khép hờ, tôi nghe thấy tiếng vĩ cầm vang lên nhưng đứt quãng, rồi đột ngột là một tiếng ‘bựt’ khô khốc cùng tiếng kêu đau đớn của An. Tôi đẩy cửa bước vào. An đang ngồi thụp dưới sàn, cây đàn vĩ cầm nằm chơ vơ bên cạnh. Sợi dây đàn bị đứt, và từ ngón tay trỏ của An, những giọt máu đỏ tươi đang rỉ ra. Nhưng điều khiến tôi bàng hoàng hơn cả là những khớp ngón tay của cô đang sưng đỏ một cách bất thường. “An!” Tôi lao đến, nâng bàn tay cô lên. Bàn tay vốn thon thả, mềm mại của cô giờ đây lạnh ngắt và cứng đờ. An nhìn tôi, nước mắt cô lã chã rơi, lăn dài trên đôi má nhợt nhạt. Cô không lau nước mắt, cũng không rút tay lại. Cô khóc nấc lên, một tiếng khóc chứa đựng tất cả những u uất, kìm nén bấy lâu nay. “Nam ơi... tớ... tớ không giữ được nữa rồi...” An nghẹn ngào. Chiều hôm đó, trong quán trà ấm áp bên hồ Tây, An đã kể cho tôi và Khánh nghe toàn bộ sự thật. Cô bị hội chứng viêm khớp dạng thấp thiếu niên tiến triển nặng. Căn bệnh này đã âm thầm tàn phá các khớp xương của cô suốt hai năm qua. Các bác sĩ nói rằng, nếu cô tiếp tục tập luyện cường độ cao, các khớp ngón tay sẽ bị biến dạng hoàn toàn và cô có thể vĩnh viễn không thể cầm nắm bình thường được nữa, chứ đừng nói đến việc chơi đàn. “Bác sĩ khuyên tớ nên từ bỏ vĩ cầm ngay từ bây giờ,” An nhìn vào ly trà gừng đang nghi ngút khói, giọng cô run rẩy. “Nhưng tớ không muốn. Lễ Tri Ân sắp tới là cơ hội cuối cùng của tớ. Tớ muốn được đứng trên sân khấu đó, dù chỉ một lần duy nhất, chơi bản nhạc của mẹ để bố tớ thấy... và để tớ không phải hối tiếc cả đời.” Khánh đập mạnh tay xuống bàn, đôi mắt đỏ hoe: “Tại sao cậu lại ngốc thế? Sức khỏe của cậu mới là quan trọng nhất chứ!” “Nhưng không có âm nhạc, tớ sống để làm gì hả Khánh?” An ngước lên nhìn chúng tôi, ánh mắt cô kiên định đến đau lòng. “Đối với tớ, thanh xuân này chỉ thực sự rực rỡ khi tớ được cháy hết mình với tiếng đàn. Tớ thà đau đớn một lần rồi thôi, còn hơn phải sống cả đời trong sự hối tiếc nuối tiếc.” Tôi nhìn An, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đựng một ngọn lửa ý chí mãnh liệt của cô gái mười bảy tuổi. Tôi biết, chúng tôi không thể cản cô ấy. Điều duy nhất chúng tôi có thể làm là đồng hành và bảo vệ giấc mơ cuối cùng này của cô. Chương 4: Điệu nhảy của những linh hồn Kể từ ngày hôm đó, kế hoạch chuẩn bị cho Lễ Tri Ân của chúng tôi bước vào một giai đoạn hoàn toàn khác. Chúng tôi gọi đó là ‘Chiến dịch Hoàng hôn rực rỡ’. Để giảm tải áp lực cho đôi tay của An, Khánh tình nguyện làm ‘trợ lý’ đặc biệt. Cậu ta dùng kiến thức thể thao của mình để tìm kiếm các bài tập vật lý trị liệu, xoa bóp tay cho An bằng dầu ấm trước và sau mỗi buổi tập. Còn tôi, tôi chịu trách nhiệm thiết kế phần hình ảnh cho tiết mục biểu diễn của An. “Tớ sẽ biến sân khấu của cậu thành một không gian kỳ diệu nhất,” tôi hứa với An. “Tớ sẽ dùng những bức ảnh tớ chụp cậu, chụp mái trường này, chụp bóng bàng già qua bốn mùa để làm nền cho tiếng đàn của cậu.” Mỗi ngày, dưới sự giúp đỡ của hai đứa tôi, An kiên trì tập luyện từng chút một. Có những hôm đau đớn đến mức mồ hôi vã ra như tắm, môi cô cắn chặt đến rướm máu, nhưng cô chưa bao giờ than vãn một lời. Tiếng đàn vĩ cầm của cô lúc này không còn là sự u sầu nữa, nó mang một sức sống mãnh liệt, một khát vọng sống phi thường như những mầm non đang cố đâm chồi nảy lộc qua lớp băng tuyết của mùa đông. Tôi chụp lại tất cả những khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc Khánh vụng về xoa bóp những ngón tay sưng tấy cho An, khoảnh khắc An nhắm mắt chịu đựng cơn đau, và khoảnh khắc cô mỉm cười rạng rỡ khi hoàn thành một đoạn nhạc khó. Qua ống kính máy ảnh, tôi thấy thanh xuân của chúng tôi hiện lên thật lộng lẫy và kiên cường. Mùa xuân đến mang theo những tia nắng ấm áp đầu tiên. Cây bàng già bắt đầu nhú những búp non xanh mướt như những ngọn nến nhỏ. Sức khỏe của An có vẻ chuyển biến tốt hơn nhờ chế độ tập luyện và điều trị hợp lý, nhưng chúng tôi biết thời gian không còn nhiều. Ngày Lễ Tri Ân và Trưởng Thành đang đến rất gần. Chương 5: Sân khấu cuối cùng Đêm Lễ Tri Ân diễn ra vào một ngày cuối tháng Năm, khi hoa phượng vĩ đã nở đỏ rực cả một góc trời và tiếng ve kêu râm ran khắp các ngả đường. Sân trường Hoàng Hoa Thám hôm ấy lung linh dưới hàng nghìn ánh đèn LED màu sắc. Hàng trăm học sinh khối 12 trong tà áo dài trắng tinh khôi và những bộ comple lịch lãm ríu rít trò chuyện, chụp ảnh kỷ niệm. Nhưng bầu không khí vui tươi ấy không thể khỏa lấp được sự lo lắng đang bao trùm lên ba chúng tôi ở phía sau cánh gà. An mặc một chiếc váy trắng giản dị, mái tóc xõa dài, gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng trông đẹp như một thiên sứ. Nhưng đôi tay cô thì đang run lên bần bật. Cơn đau khớp đột ngột tái phát dữ dội do áp lực tâm lý và thời tiết thay đổi đột ngột trước cơn mưa giông mùa hè. “An, cậu ổn chứ? Nếu đau quá thì chúng ta hủy tiết mục đi,” tôi lo lắng nói, tay nắm chặt lấy đôi vai đang run rẩy của cô. An nhìn tôi, đôi môi cô trắng bệch nhưng ánh mắt lại sáng rực: “Không, Nam. Tớ đã đi đến bước này rồi. Tớ sẽ không lùi bước.” Khánh từ ngoài chạy vào, mồ hôi nhễ nhại: “Bố cậu đến rồi, An ạ. Bác ấy đang ngồi ở hàng ghế đầu.” An khẽ gật đầu, cô hít một hơi thật sâu rồi cầm lấy cây vĩ cầm. “Cảm ơn hai cậu vì đã luôn ở bên tớ. Bây giờ, hãy để tớ hoàn thành lời hứa của mình.” Khi người dẫn chương trình xướng tên An, cả sân trường im phăng phắc. An bước ra sân khấu dưới ánh đèn spotlight rực rỡ. Phía sau cô, màn hình LED lớn bắt đầu trình chiếu những bức ảnh do tôi chụp. Đó là bức ảnh đầu tiên tôi chụp cô dưới bóng bàng già, là hình ảnh ba chúng tôi cười đùa dưới nắng vàng, và cả những khoảnh khắc cô kiên cường bên cây đàn. An nâng cây đàn lên vai. Khoảnh khắc cây vĩ chạm vào dây đàn, một âm thanh trong trẻo vang lên. Khúc ‘Canon in D’ quen thuộc được tái hiện, nhưng lần này nó được phối khí lại, mang một âm hưởng vừa hào hùng vừa da diết. Tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, như kể lại câu chuyện về cuộc đời cô, về những nỗi đau cô đã trải qua, và về tình bạn đẹp đẽ mà chúng tôi đã dành cho nhau. Dưới hàng ghế khán giả, tôi nhìn thấy bố An. Gương mặt nghiêm nghị hằng ngày của ông giờ đây đang giãn ra, đôi mắt ông dường như có nước mắt lấp lánh khi nhìn con gái mình tỏa sáng trên sân khấu. Nhưng đến giữa bản nhạc, cơn ác mộng đã xảy ra. Một nốt nhạc bị lệch tông đột ngột vang lên. Bàn tay trái của An bỗng nhiên đông cứng lại trên phím đàn. Cây vĩ trên tay phải của cô run rẩy dữ dội rồi tuột khỏi những ngón tay, rơi xuống sàn sân khấu với một tiếng động chát chúa. Cả sân trường ồ lên kinh ngạc. Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên. Trên sân khấu, An đứng chết lặng, gương mặt cô tái mét, hai tay buông thõng, những giọt nước mắt bất lực bắt đầu lăn dài. Trong khoảnh khắc ấy, tim tôi như thắt lại. Tôi không thể để buổi biểu diễn của cô kết thúc như thế này. Tôi nhìn sang Khánh, và như có một sự thần giao cách cảm, cậu ấy cũng nhìn tôi gật đầu. Khánh lập tức lao lên sân khấu. Cậu không hề ngần ngại nhặt cây vĩ lên, đưa tận tay cho An và nói thật to: “An! Cố lên! Tụi tớ luôn ở đây!” Từ phòng điều khiển kỹ thuật, tôi nhanh chóng chuyển đổi slide ảnh sang một đoạn video clip ngắn mà tôi đã bí mật chuẩn bị từ trước. Đó là những lời chúc, những lời động viên của các bạn trong lớp, của thầy cô giáo, và đặc biệt là những khoảnh khắc cô nỗ lực tập luyện mỗi ngày. Trên nền video ấy, tôi bật bản nhạc nền ‘Canon in D’ phiên bản piano nhẹ nhàng để hỗ trợ cô. “Cố lên An ơi!” Một tiếng hét lớn từ phía dưới khán đài vang lên. Đó là một người bạn cùng lớp. Sau đó là hai người, ba người, rồi cả sân trường đồng thanh hô vang: “An ơi, cố lên! An ơi, cố lên!” Bố An cũng đứng bật dậy từ hàng ghế đầu, ông nhìn con gái mình với ánh mắt đầy tự hào và khích lệ. Nhìn thấy sự ủng hộ của mọi người, nhìn thấy Khánh đang đứng bên cạnh và tôi đang mỉm cười từ phòng kỹ thuật, An như được tiếp thêm một sức mạnh vô hình. Cô lau vội nước mắt, đón lấy cây vĩ từ tay Khánh. Cô nâng đàn lên một lần nữa. Lần này, cô không chơi đàn bằng kỹ thuật nữa. Cô chơi bằng cả trái tim, bằng những hơi thở cuối cùng của tuổi trẻ. Tiếng đàn vĩ cầm hòa quyện cùng tiếng piano nền, vang vọng khắp không gian, chạm đến từng góc khuất trong tâm hồn của mỗi người có mặt ngày hôm đó. Đó không phải là một màn biểu diễn hoàn hảo về mặt kỹ thuật, nhưng đó là màn biểu diễn xúc động nhất, chân thực nhất mà tôi từng được chứng kiến trong đời. Khi nốt nhạc cuối cùng ngân vang rồi tan vào màn đêm, cả sân trường lặng đi trong một giây, rồi bùng nổ trong tiếng vỗ tay và những tiếng reo hò không ngớt. Bố An bước lên sân khấu, ôm chầm lấy con gái vào lòng. Trong vòng tay của bố, An khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc trọn vẹn. Chương 6: Gửi lại thanh xuân Mùa hè năm ấy qua đi mang theo những ngày tháng học trò mơ mộng. Sau đêm diễn định mệnh đó, An quyết định sang Đức cùng bố để tiếp tục điều trị chuyên sâu và theo học ngành Quản lý Nghệ thuật - một sự thỏa hiệp hạnh phúc giữa đam mê của cô và mong muốn của gia đình. Dù không thể trực tiếp biểu diễn chuyên nghiệp được nữa, cô vẫn có thể cống hiến cho âm nhạc theo một cách khác. Ngày tiễn An ra sân bay, trời đổ một cơn mưa rào mùa hạ mát rượi. Khánh tặng An một quả bóng rổ có chữ ký của cả đội, còn tôi tặng cô một cuốn album ảnh chứa đựng tất cả những khoảnh khắc của chúng tôi dưới bóng bàng già. An ôm chặt lấy hai chúng tôi, cô cười mà nước mắt nhạt nhòa: “Cảm ơn hai cậu. Vì đã cho tớ một thanh xuân rực rỡ nhất. Tớ sẽ không bao giờ quên.” “Hứa là phải chữa khỏi bệnh và quay về đấy nhé!” Khánh sụt sịt, gã khổng lồ của đội bóng rổ lần đầu tiên khóc như một đứa trẻ. “Tớ hứa,” An gật đầu, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn những điều chưa nói. Cô kiễng chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ như gió thoảng lên má tôi rồi quay lưng bước vào phòng chờ sân bay. Tôi đứng nhìn bóng dáng cô khuất dần sau cánh cửa kính, lòng nghẹn ngào nhưng không hề có sự tiếc nuối. Tôi biết, dù khoảng cách địa lý có xa xôi đến đâu, sợi dây liên kết giữa ba chúng tôi sẽ không bao giờ đứt. Vĩ thanh: Hoa bàng vẫn rơi Mười năm sau. Tôi giờ đây đã là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, có một studio riêng ở giữa lòng Hà Nội. Khánh đã trở thành một huấn luyện viên bóng rổ trẻ tài năng. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với An qua những cuộc gọi video xuyên lục địa. An hiện tại đang làm việc cho một quỹ hỗ trợ các tài năng âm nhạc trẻ tại Berlin, bàn tay của cô đã hồi phục rất tốt sau nhiều năm điều trị phức tạp. Một chiều cuối thu, tôi có dịp quay trở lại trường THPT Hoàng Hoa Thám để thực hiện một bộ ảnh về mùa khai trường. Ngôi trường xưa không có nhiều thay đổi, vẫn những bức tường vôi lở nay đã được sơn mới, vẫn tiếng cười đùa giòn tan của các em học sinh khóa sau. Tôi bước đến góc sân trường, nơi cây bàng già năm xưa nay đã to lớn và xum xuê hơn trước rất nhiều. Những chiếc lá bàng đang bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực, chuẩn bị cho một mùa thay lá mới. iiTôi ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc, nhắm mắt lại để tận hưởng bầu không khí mát mẻ của mùa thu Hà Nội. Trong gió, tôi chợt nghe thấy tiếng vĩ cầm trong trẻo từ đâu đó vang lên, réo rắt khúc ‘Canon in D’ đầy kiêu hãnh. Tôi mỉm cười, đưa máy ảnh lên ngắm chụp một chiếc lá bàng đỏ đang từ từ rơi xuống. Thanh xuân có thể đã qua đi, nhưng những ký ức đẹp đẽ dưới bóng bàng già, tiếng vĩ cầm của cô gái mười mười bảy tuổi năm ấy, và tình bạn thiêng liêng của chúng tôi sẽ mãi mãi là những thước phim đẹp nhất, sống động nhất được lưu giữ trong trái tim tôi.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay